Đúng như dự đoán, đại quân Nãi Man bộ lạc tan vỡ, đầu tiên mất đi trận hình, sau đó mất đi chế độ xây dựng, ngay sau đó hệ thống chỉ huy mất đi hiệu lực, kết quả cuối cùng chính là toàn quân tan vỡ.
Kỳ thực, song phương chân chính chém giết giao chiến tử thương, kỳ thực không nhiều, thậm chí chiếm tỉ lệ rất nhỏ.
Nhưng rất nhiều lúc chiến tranh, đặc biệt là dã chiến, rất ít sẽ xuất hiện tình huống khô khan tiêu hao đầu người, cho dù công thành chiến cũng vậy.
Phương thức tác chiến này giống lúc trước Tĩnh Nam Hầu Điền Vô Kính chỉ huy Trấn Bắc quân Tĩnh Nam quân tinh nhuệ quyết chiến đại quân chủ lực của Dã Nhân Vương, không, phải nói giống như đúc.
Đây chính là bắt nạt thành phần bộ đội ngươi hỗn tạp, bắt nạt ngươi ghép lại hàng, chính là bắt nạt ngươi không bền chắc như thép, sau đó phía bên ta chiếm cứ chỉ huy thống nhất và niềm tin, cắt chém tan rã ngươi, chờ sau khi ngươi vỡ bàn, lại tiến hành giết chóc.
Lúc bầy sói kết bè kết lũ đi săn con mồi với số lượng vượt xa chúng nó, chúng cũng thường thường sử dụng phương pháp tương tự.
Ngươi nói cứng dũng sĩ Kha Nham bộ lạc có trật tự chiến đấu và tố dưỡng cao bao nhiêu, cái này kỳ thực không chính xác, nhưng then chốt là, bọn họ đồng tộc!
Bọn họ ngàn dặm xa xôi đi tới một nơi xa lạ, đối mặt một hoàn cảnh mới, theo bản năng sẽ càng đoàn kết.
Cho nên, bọn hắn mới dám đem binh lực phân tán ra, mới dám hoàn toàn thả ra trung lộ.
Nói như vậy, trung lộ thả ra bộ đội mở ra, bên trong dã ngoại chiến kỳ thực là điều kiêng kỵ nhất, bởi mở ra thì dễ nhưng ngươi muốn bọc lại thì độ khó vô cùng lớn, khả năng dễ khiến quân đội bên mình vỡ bàn.
Nhưng thế nào cũng phải dám làm, thế nào cũng phải dám đánh cược, thế nào cũng phải dám liều, mới dám đi hy vọng xa vời đạt được một kết quả thỏa mãn nhất.
Sau khi quân đội Nãi Man bộ lạc tan vỡ, tiếp theo kỳ thực chính là phần truy sát rồi.
Loại tình cảnh tương tự này Trịnh bá gia xem như đã thấy rất nhiều, Yến nhân kỳ thực am hiểu nhất chính là loại phương thức chiến tranh này, đưa ngươi đánh tan, đưa ngươi từ một nhánh quân đội biến thành một đám sơn dương.
-Chủ thượng tựa hồ không quá cao hứng?
A Minh mở miệng nói.
-Đối thủ quá dễ, không cảm giác thành công lắm đi!
Tiếp đó, Trịnh Phàm hướng thủ vệ bốn phía hắn, phất tay một cái, nói:
-Lên đi, đừng để cho cá lớn chạy thoát!
Đuổi giết không phải chuyện trong thời gian ngắn có thể giải quyết, rốt cuộc hai bên đều là thành phần kỵ binh chiếm đa số, vào lúc này nếu có thể nhân cơ hội bắt được nhiều “Cá lớn” đối phương, tự nhiên có thể hạ thấp nhất khả năng đối phương thu nạp tàn quân một lần nữa đối với ngươi tạo thành uy hiếp.
Sau khi giải quyết nơi này, lại tiến sát về phía trước, phối hợp với Lương Trình bên kia giáp công bản bộ Nãi Man bộ lạc, lần này xuất chinh đại khái có thể có thể kết thúc rồi.
Thậm chí, Trịnh Phàm cảm thấy cho dù hắn không đi giúp Lương Trình, lấy năng lực của Lương Trình, tuy rằng không dẫn nhiều binh mã, nhưng những binh mã kia đều là tinh nhuệ Tuyết Hải quân đường hoàng ra dáng, Lương Trình một người đại khái có thể “Làm thịt” vị vương tử kia.
Không hài lòng ném đầu lọc thuốc lá đi, Trịnh Phàm duỗi cực hạn cái eo lười, trong cổ họng thở dài một tiếng, nói với A Minh:
-Ta muốn tắm một cái!
-Chủ thượng, Thâm Đàm ở bên cạnh đây.
-Ta muốn tắm nước nóng.
-Thuộc hạ nấu nước cho ngài.
-Ta muốn xoa bóp!
-Vậy thuộc hạ…
Trịnh Phàm liếc A Minh một mắt.
A Minh gật gù.
Mẹ kiếp!
Ngươi nghĩ ngươi là Tứ Nương!
. . .
-Ta thấy, hiện tại ngươi đã không phục không ít!
Trong địa lao.
Dã Nhân Vương đưa tay xuyên qua hàng rào sắt lấy một viên đậu phộng trong mâm.
Người ngồi ngoài hàng rào, chính là Kiếm Thánh.
-Nhờ phúc của ngươi, hoàn thành!
Kiếm Thánh rót hai chén rượu, một chén đưa tới trước hàng rào Dã Nhân Vương, còn một chén hắn tự cầm.
-Ai, ở trong thành đợi, cũng tẻ nhạt chứ?
Dã Nhân Vương hỏi.
Dù sao Kiếm Thánh cũng là nhân sĩ giang hồ, quen thuộc tự do, Tuyết Hải Quan tuy lớn, nhưng đối với Kiếm Thánh mà nói, cũng tương đương là nhà nhỏ.
-Cũng bình thường, mỗi ngày đưa hài tử đến trường, buổi tối chờ nàng dâu trở về làm cơm ăn.
-Còn đêm đây?
Dã Nhân Vương vứa tiếp tục ném đậu phộng vào trong miệng, vừa nói.
-Há, đã quên, hiện tại thân thể ngài vẫn còn chưa lưu loát, ha ha!
Kiếm Thánh nhấp một ngụm rượu.
-Tính toán thời gian, hẳn hiện tại Trịnh bá gia đã đánh tới Nãi Man bộ lạc đi.
-Nghe nói ngươi bày mưu tính kế?
-Xem ra bọn họ thật coi ngươi là người mình, trong đám người Bá trước bên này, cũng thật kỳ quái, hắn không phải Hoàng Đế, xuất thân cũng bình thường, nhưng làm sao có thể trong khoảng thời gian ngắn ngủi vòng mấy năm thu nạp được nhiều nhân tài đến vậy?
Dã Nhân Vương dừng một chút, bổ sung:
-Chỉ riêng người mù kia thôi! Không nói mò, cũng không thổi phồng, nếu ta không suy tàn, cho hắn một chân Thái sư cũng không cau mày!
Kiếm Thánh cũng gật gù, hắn ở Thịnh Lạc thành một quãng thời gian rất dài, đồng thời cũng ở chung với đám Ma Vương dưới trướng Trịnh Phàm cũng rất lâu rồi.
-Khả khăng người này có vận thế!
-Ai a, vận thế lão tử kỳ thực cũng không kém, nếu không phải bị ngươi liều mạng tàn phế một kiếm chặt đứt, hiện tại lão tử ta hẳn còn đang tiêu dao trên cánh đồng tuyết đây.
Thời gian trong địa lao rất nhiều, số lần chuyện rất ít, chép lại rất nhiều.
Theo Dã Nhân Vương, nguyên nhân trực tiếp khiến hắn suy tàn chính là, Kiếm Thánh ngoài Tuyết Hải Quan một kiếm chém giết Cách Lý Mộc.
Nếu Cách Lý Mộc còn, Yến nhân khả năng không thủ được Tuyết Hải Quan, nếu Dã Nhân Vương hắn không bị Tuyết Hải Quan nhốt lại, trận quyết chiến trên Vọng Giang sẽ không phát sinh, hắn sẽ đem thắng lợi trở về, thong dong chỉnh hợp toàn bộ cánh đồng tuyết.
Nhưng hai kẻ đại cừu nhân này, lúc này lại có thể ngồi cùng một chỗ uống rượu, ăn dưa cải.
Nhưng giữa hai người, chẳng có cái gì để nhung nhớ.
Với Kiếm Thánh mà nói, cuộc sống yên tĩnh, cam thuần, lại khó tránh khỏi hơi quá mức bình tĩnh, cho nên tới nhìn Dã Nhân Vương một cái.
Nhìn tên kia trải qua tháng ngày thảm như vậy, trong lòng Kiếm Thánh hắn… Hài lòng rồi!
Với Dã Nhân Vương mà nói, bị giam giữ trong địa lao này, người có thể đi vào quá ít, Kiếm Thánh đến trò chuyện với hắn, hắn tự nhiên tình nguyện.
-Kỳ thực, ta biết ngươi có ý gì, ngươi có phải cảm thấy hiện tại ta giúp phủ bá tước bày mưu tính kế đối phó cánh đồng tuyết, ngươi rất khó lý giải?
Dã Nhân Vương nói đến đây, nói như cười mỉa:
-Ồ, không đúng, ngươi có thể hiểu được mới phải, bởi không phải trước đây ngươi đã từng làm như vậy sao?
Phản Tấn Hoàng!
Giết lão gia chủ Tư Đồ gia!
Chuyện tương tự, Kiếm Thánh ngươi làm không ít nha!
-Ta không giống ngươi.
Kiếm Thánh kiên trì nói.
-Trăm sông đổ về một biển.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long