Dã Nhân Vương đưa tay, lại nắm một hạt đậu phộng, tiếp tục bóc, đồng thời, nói tiếp:
-Ngươi nhìn một cái, hiện tại ngươi trải qua ngày gì, sau khi ta xong đời, kỳ thực sứ mệnh của ngươi đã hoàn thành rồi, hiện tại ở bên trong Tuyết Hải Quan này, không phải sống cuộc đời gia đình tạm ổn sao? Sóng to gió lớn, nên gặp, đều gặp qua, ngươi đây, tuy là người trong giang hồ, nhưng vẫn nghĩ phải làm vài việc cho Tấn Quốc, ngươi đã nỗ lực làm rồi, tuy rằng… Kết quả đều hỏng bét!
". . ." Kiếm Thánh.
-Ta đây, tốt hơn ngươi một ít, ta kém chút thành công, nhưng. . . Ai, ngược lại cuối cùng vẫn thất bại, nói câu thật lòng đi, coi như hiện tại ta không bày mưu tính kế, chờ Bá tước phủ này nuôi dưỡng hai ba năm, chuẩn bị một chút, cánh đồng tuyết, còn không phải chỗ bọn họ muốn tới thì tới muốn đi thì đi sao?
Dã Nhân Vương tự hỏi tự trả lời:
-Không khác gì nhau cả! Ta đã không thẹn với lương tâm, nói với ngài câu tự đáy lòng, hiện tại ta đã muốn bảo vệ cái mạng này của ta, ta muốn sớm thoát ly cái lao tù này. Có thể vào buổi tối, ta mua một túi đậu phộng, có thể đi tới cửa nhà ngươi, gõ cửa. Con trai ngươi đây, bưng cho ta cái ghế, gọi ta tiếng thúc thúc, còn chị dâu đến, xào thêm cho ta một đĩa trứng gà… Vậy thì được rồi!
Kiếm Thánh gật gù.
-Ngươi cũng cảm thấy như vậy chứ?
Dã Nhân Vương hỏi.
-Hừm, nếu không biết ngươi là ai, kém chút bị ngươi lừa!
-Giữa người và người, vẫn cần chân thành.
-Ngươi sao, xin lỗi.
-Ta tiếp thu sự áy náy của ngươi.
-A.
-Đừng tưởng rằng có ta có ý nghĩ kỳ lạ, cũng đừng cảm thấy, đời ta không thể đi ra, hoặc cảm thấy ngày ta vừa ra chính là ngày ta đi lên pháp trường.
Dã Nhân Vương nói đến đây, ý vị thâm trường nhìn Kiếm Thánh nói tiếp:
-Ngươi đừng coi khinh vị Trịnh bá gia này của chúng ta! Dã tâm của hắn, kỳ thực thật rất lớn. Thật ra ta cũng kỳ quái, tuổi trẻ tài cao, được Tĩnh Nam Hầu coi trọng lại nhận Yến Hoàng thưởng thức, xấp xỉ hẳn là kẻ sĩ chết vì người tri kỷ chứ?
Dã Nhân Vương tự hỏi tự đáp:
-Không, hắn không giống, hắn cho ta cảm giác chính là dốc hết sức chuẩn bị cắt cứ thậm chí tạo phản, cái này không đạo lý, cái này nói không thông, nói không thông, a!
Kiếm Thánh khẽ cau mày.
Bởi người có thể tiếp xúc với Trịnh Phàm, trên căn bản đều biết… Trịnh bá gia chi tâm, đến người qua đường cũng biết rồi.
-Ngày nào đó, sau khi hắn dọn dẹp xong cánh đồng tuyết, cánh đồng tuyết trong mắt hắn, đã không tính là gì, ta, đại khái có thể đi ra rồi! Hai chúng ta, kỳ thực đều tự cho bản thân là thanh cao, nhưng có cái gì khác nhau chớ?
Dã Nhân Vương híp mắt lại nói:
-Không phải ta gây xích mích ly gián, Kiếm Thánh ngươi thanh cao đến đâu, chờ ngươi dưỡng thương tốt, nếu Trịnh bá gia hắn xảy ra chuyện gì, bị người ta ám sát, ngươi có thể không cứu sao? Nếu hắn muốn ngươi hỗ trợ giết một người, khóc lóc vài tiếng với ngươi, thanh Long Uyên kiếm kia của ngươi có cho hắn mượn dùng không?
Dã Nhân Vương thờ dài nói:
-Kỳ thực trong lòng ngươi cũng rõ ràng, ngươi đã thiếu người ta quá nhiều, nợ ơn a nợ ơn, thân bất do kỷ nha.
-A, ta là Tấn nhân.
-Thông suốt.
Dã Nhân Vương giơ ly rượu lên, nói:
-Đến, hai anh em ta cạn một cái.
Nhẹ nhàng đụng vào, Kiếm Thánh vẫn lướt qua thôi, Dã Nhân Vương uống một hơi cạn sạch.
-Ta đây, sẽ chờ một ngày kia, ta tin tưởng, sẽ có một ngày kia, chỉ cầu ngày ta ra, ngài đừng xuất kiếm diệt sát ta.
-Ta vẫn không hi vọng ngươi đi ra.
-Ta biết, ta biết, cho nên đời này ngươi trừ bỏ sử dụng kiếm, những cái khác đều không làm được.
Dã Nhân Vương nghiêng người dựa vào trên hàng rào, cầm trong tay vỏ đậu phộng quăng lên đỉnh đầu, nhìn vụn đậu phộng rơi xuống, hắn cảm khái nói:
-Nhân sinh một đời, chỉ là giấc mộng chiêm bao mà thôi, tỉnh lại, nếu hứng thú, tiếp tục làm, còn không hứng thú, ngơ ngơ ngác ngác ngồi yên, mãi cho đến, chính ngươi đều quên, rốt cuộc bản thân đang tỉnh hay đang mơ!
Kiếm Thánh đứng dậy, tựa hồ chuẩn bị đi rồi.
-Không chờ một lúc nữa?
-Nghe ngươi cảm khái, không thú vị!
-Tuyệt tình!
-Lần sau lúc tâm tình không tốt, ta sẽ trở lại thăm ngươi.
-Ngươi thử nghĩ xem, ngươi vừa nói tiếng người sao?
-Ngươi tiếp tục trong ngục, ta đi đây!
-Ai ai ai, chớ vội đi, đêm nay ta sẽ mơ một giấc mơ, ngươi muốn biết trong mộng có gì không?
Kiếm Thánh hứng thú hỏi:
-Đêm nay?
Dã Nhân Vương cười cười, nói:
-Đúng vậy, lúc đêm nay ta ngủ sẽ làm, có điều sớm nói ra với ngươi thôi.
-A.
Dã Nhân Vương bắt đầu kể lể:
-Trong giấc mộng đó, ngươi và ta đứng chung một chiến tuyến, trước mặt hai chúng ta là một mảnh kẻ địch mênh mông. Hai chúng ta bị nhốt rồi, cục diện rất nguy hiểm. Ngươi hỏi ta làm sao bây giờ?
Kiếm Thánh không lên tiếng.
-Ngươi hỏi ta làm sao bây giờ.
-Ngươi mau hỏi ta làm sao bây giờ?
Kiếm Thánh hít một hơi.
-Nhanh hỏi đi!
-Làm sao bây giờ?
Kiếm Thánh.
-Ai, ngươi biết ta làm sao trả lời không?
-Ta đã hỏi qua rồi.
Hai tay Dã Nhân Vương bỗng nhiên cầm lấy hàng rào sắt, vừa lung lay hàng rào phát ra âm thanh, vừa cười to nói:
-Ta nói, cha, đừng hỏi, nhanh chóng mang theo con trai của ngươi chạy!
. . .
Từ Hữu Thành nhấc theo một ít thịt khô đi tới bên người Lương Trình, hắn không dám trực tiếp đưa đến tận tay Lương Trình, mà đặt trước mặt Lương Trình.
Lương Trình ngồi xếp bằng trên đất, cách đó không xa, là vị trí bổn tộc Nãi Man bộ lạc.
Sau đó Từ Hữu Thành đứng ngay bên người Lương Trình.
Kỳ thực, từ lúc Kim Thuật Khả mang theo một đám giáp sĩ vọt thẳng vào phủ bảo vệ Bá gia đã có thể nhìn ra, uy vọng đầu đại cương thi này trong quân, có là có, nhưng cũng không phải một tay che trời.
Nguyên nhân rất đơn giản, không phải không thể làm, mà không đi làm.
Việc huấn luyện do hắn lo liệu, thực tế phần lớn chỉ huy trong các chiến dịch cũng do hắn làm, trừ bỏ một ít tướng lĩnh Trịnh Phàm thấy hợp mắt sắp xếp, phần lớn tướng lĩnh trung tầng còn lại cũng đều do Lương Trình đề bạt.
Nếu hắn muốn, trực tiếp đem nguyên bản Thịnh Lạc quân cũng chính là Tuyết Hải quân hiện nay nắm giữ trong tay, kỳ thực không khó!
Nhưng một mực, Trịnh Phàm không lo lắng cái này, mà đầu đại cương thi này, cũng lười đi làm cái này.
Cho nên, điều này khiến uy vọng của Lương Trình trong quân đội rất cao, nhưng vẫn chưa đủ khống chế được toàn bộ.
Theo Từ Hữu Thành, Lương tướng quân thật có phong thái trung nghĩa cô thần, nắm quyền mà không loạn vị, đây không phải chuyện người bình thường có thể làm được.
-Đồn kỵ bên kia vẫn chưa có tin tức sao?
Lương Trình hỏi.
-Bẩm tướng quân, vẫn không có, nghĩ đến, hẳn vị Đại vương tử Nãi Man bộ lạc kia không đi đường này.
Lương Trình chậm rãi gật đầu.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long