Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 823: MA VƯƠNG (THƯỢNG)

Nha ha ha ha!

Hắn không nhịn được!

Hắn không khống chế được!

Hắn đã không cách nào tự ức chế!

Hắn đã muốn lao về phía ta rồi!

Trịnh Phàm thực sự không chịu đựng được, cũng không muốn nhịn nữa.

Bàn tay hắn đột nhiên nắm lấy thành bồn tắm, cả người vươn ra.

Đầu hồ ly đang dùng hai chân cất bước kia lộ ra kích động và hăng hái, chủ động nhích lại gần Trịnh Phàm.

Bẹp!

Tay Trịnh Phàm bấm trên cổ đầu hồ ly kia.

Trịnh Phàm vốn là Lục phẩm Võ giả, vào lúc này trong cơ thể còn có sức mạnh Ma Hoàn truyền vào, trực tiếp câu trụ Hoa Cơ, sau đó không chút do dự mà đập về phía bồn nước tắm.

Ầm!

Mặt nước bồn tắm bởi một đòn này chụp lại, vại nước trực tiếp vỡ ra, Hoa Cơ bị rơi trời đất quay cuồng, sau khi Trịnh Phàm dạt tay ra, mắt nó nổ đom đóm tê liệt ngã trên mặt đất.

Cùng lúc đó, con mèo đen phía dưới vừa nhìn tình huống như thế, lập tức biết không tốt, lúc này cũng không kịp nhớ cái gì đồng bạn hữu nghị, trực tiếp dự định chạy trốn theo đường cũ.

Nhưng mà, Trịnh Phàm bên này mạnh mẽ đánh Hoa Cơ hôn mê, dẫn đến nơi này tiết lộ ra yêu khí, khiến đầu Tỳ Hưu bên ngoài đang khổ sở tìm kiếm, lập tức tìm đúng phương hướng.

Sau khi có vị trí cụ thể, nó lập tức có thể thuận tiện tiến hành tra xét.

Trong nháy mắt, bốn vó nó chạy vội tới, đột nhiên lủi về đằng trước, móng trước giẫm mạnh trên mặt đất!

Ầm!

Mặt đất lõm.

Một con mèo đen bị hai móng trước kẹp lại, đang run lẩy bẩy.

Tỳ Hưu thấy thế đại hỉ, há miệng chuẩn bị cắn xuống.

Ai biết vào lúc này, một cái tay xuất hiện trước mặt nó, nhấc con mèo này lên.

Tỳ Hưu theo bản năng quay đầu nhìn sang, phát ra một tiếng gầm nhẹ.

Nhưng mà, A Minh lại trực tiếp lộ răng nanh, dọa nó!

Anh…

Khí thế Tỳ Hưu trong chớp mắt biến mất, lùi về sau mấy bước.

Quát lớn Tỳ Hưu, A Minh nhấc con mèo này lên, tóm lấy đuôi nó, trên nhìn một cái dưới nhìn một cái, thậm chí còn đưa tay sờ bụng con mèo này mấy lần.

-Cũng không đặc biệt gì?

Nhưng vào lúc này, mèo đen đột nhiên mở mắt ra, trong con ngươi mèo thả ra lục quang, há miệng, muốn trực tiếp cắn vào cổ tay A Minh.

A Minh không kinh ngạc thốt lên, cũng không kêu to, càng không hất tay, cứ như thế yên lặng nhìn con mèo này cắn cổ tay hắn.

Mèo đen vừa cắn vừa đối diện với ánh mắt của A Minh.

Sau đó chậm rãi dưới ánh mắt yên tĩnh đến đáng sợ này cảu đối phương, mèo đen chậm rãi há miệng ra.

Nó nhìn ánh mắt của A Minh… Chậm rãi… Lộ ra một nụ cười ngại ngùng, thẹn thùng.

Sau đó, mèo đen trong lúc lơ đãng đưa mắt trở xuống nhìn vị trí lúc trước nó cắn, thấy vết thương do nó vừa cắn, đang lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được khép lại.

Biểu tình của mèo đen… Trong chớp mắt đọng lại rồi.

-A, đây là yêu thú sao?

. . .

-Này, yêu quái phương nào, lại dám hại sư phụ ta! Xem Đại Uy Thiên Long Bàn Nhược Thần Công phục ma hàng yêu của ta đây!

Tiết Tam nhảy vào trong lều vải, trực tiếp bày ra một tư thế.

Nghe nơi này vừa bắt được hai đầu yêu quái, Tiết Tam đang bận rộn đếm cừu, lập tức đem mọi chuyện ném lên đầu Kim Thuật Khả, bản thân tức khắc chạy tới.

Các Ma Vương kỳ thực đều có đam mê nghiên cứu khoa học, trong ngày thường hay mượn máu lẫn nhau làm nghiên cứu, đồng thời cũng nghiên cứu Tỳ Hưu.

Nhưng hàng mẫu chung quy có hạn, hiện tại vừa nghe nói bắt được yêu quái đặc thù, quả thực giống nhà khoa học điên gặp được vật thí nghiệm thơ thiết ước mơ, làm gì không kích động!

Chỉ là, khi Tiết Tam đi vào, nhìn thấy một con hồ ly và một con mèo đen nằm trên đất, lại khẽ cau mày.

Hắn nhìn Trịnh Phàm ngồi trên vị trí thủ tọa một chút, lập tức mặt hướng A Minh, nói:

-Đây là gì?

-Yêu.

A Minh hồi đáp.

-Hai con hàng này so với yêu thú trước đây chúng ta bán ở Thiên Đoạn sơn mạch, khác nhau ở chỗ nào? Mà vẻ ngoài cũng xấu xí quá đi, căn bản không bán ra tiền.

Trịnh bá gia ngồi trên thủ tọa bởi Ma Hoàn phụ thể, tuy không hề hoạt động, nhưng vẫn cảm thấy hơi uể oải, vừa xoa trán vừa nói:

-Con hồ ly này, có thể biến thành người.

Tiết Tam vừa nghe lời này, lúc này con mắt sáng lên.

Hắn lập tức bay nhào đến trước mặt hồ ly, ngồi xổm người xuống, lúc này tạo thành thế ba chân vạc.

-Ô, hồ ly biến thành người, không phải chính là hồ ly tinh sao, khà khà khà, đến, biến cho ta một cái, nhanh lên một chút, biến cho ta một cái, ta cho ngươi ăn kẹo que.

Hoa Cơ nhìn chân Tiết Tam một chút, nhìn lại Tiết Tam một chút, trên mặt lộ ra vẻ mặt sợ hãi.

Nó không ngừng lắc đầu, có vẻ sợ hãi và kháng cự không gì sánh được.

-Ha ha, không cho ta mặt mũi đúng không!

Tiết Tam tức rồi.

Hắn duỗi ra một ngón tay, chỉ vào Hoa Cơ, nói:

-Ngươi biến hay không biến!

Hồ ly lắc đầu.

-Ha, ta thấy ngươi rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, xem ta…

Cũng không biết bị ngon tay hay chân của Tiết Tam dọa sợ, biết rõ người chung quanh rất đáng sợ, nhưng Hoa Cơ vẫn theo bản năng cuộn mình đứng lên, sau đó nó đột nhiên lao ra ngoài lều.

Ngược lại mèo đen bên cạnh, vẫn duy trì một loại yên tĩnh an lành nào đó.

Bởi nó biết, người nơi này không chỉ là Võ phu nhân loại.

Vừa vặn vào lúc này, Lương Trình cũng nghe tin đuổi tới, khi hắn xốc lên liêm màn, Hoa Cơ vừa vặn lao ra.

Lúc này mặt Hoa Cơ lộ vẻ dữ tợn, thả ra yêu khí, ý đồ kinh sợ đám người tâm thần này, nhân cơ hội trốn đi.

Hai con mắt Lương Trình trực tiếp nổi lên lục quang, khuôn mặt khô quắt xuống, lộ ra bổn tướng cương thi, sát khí tiết ra ngoài!

-Gào! ! ! ! ! ! !

Thân thể Hoa Cơ trực tiếp đảo vọt trở về, nằm sấp trên mặt đất, run lẩy bẩy.

Trong ngày thường, sau khi người bình thường nhìn thấy bản tôn của bọn nó đều bị dọa tè ra quần.

Ai biết lần này, hai đầu yêu quái này ở đây… Cảm thấy bọn chúng mới là…. Người bình thường chân chính.

-Nghe nói, các ngươi bắt được yêu quái?

Lương Trình vừa thả đao trên hông xuống, vừa nói.

-Trực tiếp hỏi đi.

Trịnh Phàm ngáp một cái, lười dằn vặt quá lâu, trực tiếp liếc hồ ly đang run lẩy bẩy trên đất, nói:

-Biến thành người đi, ngoan ngoãn làm, nếu không biến… Hiện tại ta đem hai ngươi ném ra ngoài đút cho Tỳ Hưu.

Hoa Cơ gật gù.

Thân thể bắt đầu phát sinh biến hóa, từ một con hồ ly, dần dần biến thành một nữ nhân trần truồng.

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người trừ bỏ Trịnh Phàm bên ngoài, bao quát cả Tiết Tam, đều di dời ánh mắt.

Đây là quy củ, có đồ ăn ngon, tự nhiên chủ thượng ăn trước, ngay cả nữ nhân, chỉ khi chủ thượng không muốn, mới có thể ban xuống.

Đương nhiên, A Minh và Lương Trình bị Ma Vương khác gọi là hai người anh em “Lạnh lẽo”, bọn họ khả năng thật không hứng thú gì đối với nữ tính.

Nhưng vào lúc này, Tiết Tam cũng không dám lỗ mãng.

Trước đó Tam gia đã phạm phải sai lầm tày đình, bản thân không dám “Bôi đen” lên lý lịch nữa.

Duy nhất có thể quang minh chính đại thưởng thức, chỉ có Trịnh bá gia.

Hắc, đừng nói, sau khi Hoa Cơ lần thứ hai biến thành người, Trịnh Phàm lập tức không buồn ngủ nữa!

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!