Trong lòng Trịnh Phàm bỗng nhiên hơi vui mừng, vui mừng lúc trước sức mạnh của Ma Hoàn tiến vào thân thể hắn, bằng không, theo khuôn mặt và vóc dáng của người phụ nữ này câu dẫn hắn mà nói, bất kể nàng là người hay yêu, xác suất lớn hắn không “Giữ được”.
Nàng đương nhiên không thể so với Tứ Nương, nhưng coi như Tứ Nương mở thanh lâu, cũng là một loại nữ nhân không nhiễm bụi trần mùi khói lửa, trong xương cực kỳ thanh cao.
Nhưng con hồ yêu này, xác thực đem mị thái ghi dấu ẩn vào trong xương.
Tuyết liên hoa, ngươi có thể thưởng thức nó đẹp;
Nhưng chuyện này cũng không hề mang ý nghĩa, ngươi không thể yêu hoa dại ven đường rồi.
Trịnh Phàm vuốt nhẹ cằm, một lúc lâu mới chú ý tới động tác của ba Ma Vương khác.
Hắn cười cợt, đưa tay nhặt một y phục bên cạnh, ném tới, nói:
-Mặc vào.
Hồ yêu cầm quần áo mặc vào, đứng lên.
Các Ma Vương mới quay ánh mắt lại.
Ngón tay Trịnh Phàm nhẹ nhàng đánh trên ghế, nói:
-Nói đi, tự mình nói.
-Vâng, Bá gia.
Hoa Cơ bắt đầu kể.
Nàng vốn là yêu tinh tu hành trong Thiên Đoạn sơn mạch, mèo đen cũng vậy.
Mèo đen tu hành lâu hơn nàng một chút, đồng thời từng lịch duyệt qua rất nhiều nơi khác nhau, Hoa Cơ chỉ loanh quang hai bên Thiên Đoạn sơn mạch, cũng chính là cánh đồng tuyết và Tấn địa.
Bởi Hoa Cơ mang thân phận hồ yêu, cộng thêm có kỳ ngộ, cho nên có thể biến ảo ra hình người, mà mèo đen, bởi hồi trước kém chút bị Tỳ Hưu ăn thịt, vì thoát thân nên nguyên khí đại thương, đến hiện tại vẫn chưa khôi phục như cũ, cho nên vẫn chưa thể hóa thành hình người.
Sau khi nghe bọn họ giảng giải, Trịnh Phàm không nhịn được vui vẻ, nói:
-Nói như vậy, các ngươi còn chảy máu vì Đại Yến, lập được công cho Đại Yến?
Xúi giục Đại vương tử tạo phản, phụ tử phản bội ác chiến một hồi, xác thực xem như trợ giúp rất lớn đối với chiến sự lần này.
Mèo đen bận bịu cúi đầu nói:
-Bá gia, chúng ta chỉ làm một ít chuyện nhỏ, kỳ thực khi Thiên quân của Bá gia đến, Nãi Man bộ lạc chớp mắt tan vỡ, không có chúng ta, kỳ thực không ảnh hưởng gì lớn đối với kết cục, chúng ta thực sự không dám kể công!
Nghe mèo đen này nói chuyện, rõ ràng rất có trình độ.
Trịnh Phàm gật gù, ánh mắt đảo qua trên mặt mấy vị Ma Vương, nói:
-Các ngươi thấy thế nào?
Tiết Tam bận bịu xoa xoa tay nhỏ, nói:
-Chủ thượng, để chúng ta nuôi chơi đi.
Trong thế giới này có không ít yêu thú, nhưng hai đầu yếu thú trước mắt này, rõ ràng bất phàm.
Khác nhau trong này giống sự khác nhau giữa Tỳ Hưu và Tỳ Thú, trên lý thuyết là một tổ tông, nhưng mẹ kiếp, thật tính giống nhau sao?
Nuôi!
Chậm rãi nghiên cứu!
Đây là hàng mẫu tiêu chuẩn!
-Được thôi, quyết định như vậy, các ngươi thương lượng biện pháp, tạm giam bọn họ lại, đừng để chạy mất.
-Vâng, chủ thượng.
-Vâng, chủ thượng.
Lúc này, mèo đen bỗng nhiên lại nằm sấp trên mặt đất, nói thành tiếng:
-Chúng ta đồng ý phụng dưỡng bên người Bá gia, toàn tâm toàn ý, không dám hai lòng.
Hoa Cơ bận bịu nói theo:
-Nô gia cũng vậy.
-Ở bên cạnh ta? Đúng rồi, cái ngươi nói lúc trước, là quý khí sao?
Trịnh Phàm nhớ lại lúc trước Hoa Cơ nói, nàng cần dựa vào hấp thu quý khí mới có thể gia tốc tu luyện.
-Vâng, Bá gia, chỉ cần đi theo bên người nài, chúng ta có thể. . . Cái này không ảnh hưởng bất lợi gì đối với Bá gia, bởi chúng ta chỉ cần hấp thu một chút, một chút nhỏ thôi.
Hoa Cơ giải thích.
-Bá gia, cái này giống bể đầy tự tràn, có thời điểm, quý khí quá nhiều, trái lại không phải chuyện tốt, cho nên chúng ta vừa vặn có thể giúp Bá gia giải quyết phiền não này.
-Vậy các ngươi nói xem, trên người ta rốt cuộc có quý khí hay không?
Trịnh Phàm ra hiệu con mèo đen kia tới.
Mèo đen do dự một chút, cẩn thận từng li từng tí một bước trên đất, nằm rạp dưới chân Trịnh Phàm, đem đầu ngoa ngoa trên chân Trịnh Phàm.
Nó trước tiên thử nghiệm ngửi một cái, lập tức mở miệng nói:
-Bá gia, xin ngài thả tâm thần ra.
Trịnh Phàm nghe vậy, gật gù, tương tự lúc trước Ma Hoàn phụ thể, thả ra tâm thần.
Có Ma Hoàn bên người bảo vệ, hắn vẫn đúng không cần lo lắng con mèo đen này sẽ có cái gì mờ ám.
Mèo đen mở to hai mắt, hút một hơi thật sâu.
Từ nơi sâu xa, trong con ngươi mèo đen, xuất hiện một mảnh quỷ vực, bên trong quỷ vực có một đứa trẻ mới sinh toàn thân màu đen chậm rãi ngẩng đầu lên, cười với nó.
Tiếp theo, mèo đen lại nhìn thấy một biển máu, giữa biển máu có một con dơi to lớn, mà trên lưng con dơi, có bóng dáng một nam tử đang ngồi.
Sau một khắc, mèo đen lại nhìn thấy một mảnh u minh, bên trên u minh có một tòa bạch cốt vương tọa khổng lồ đang chìm chìm nổi nổi, phía trên có một nam tử đang ngồi.
Sau đó, mèo đen nhìn thấy một sông băng, trên sông băng có một cô gái xinh đẹp đang cất bước, chỗ nàng đi qua, vạn vật đều bị đóng băng, trên dưới sông băng đều có thi thể nam tử bị bao bọc.
Sau đó, mèo đen nhìn thấy một tòa cung điện do bạch cốt xây dựng lên, một tôn cự nhân ngồi trong cung điện, đang cười ngây ngô.
Dưới một màn này, mèo đen nhìn thấy một ao nước đang sôi trào, trong ao nước có một chú lùn đang ngâm bên trong, vô tận độc tố đang lăn lộn nổi bong bóng, tỏa ra khí tức kịch độc làm người ta kinh hãi, bên trong ao kia ngoài tiểu chú lùn, còn có rất nhiều sinh vật kỳ quái đếm mãi không hết, có đại yêu, thậm chí có cả Giao Long!
Lập tức, mèo đen lại nhìn thấy con đường đen sì sì sâu thẳm, hai bên con đường có hoa bỉ ngạn đang nở rộ diễm lệ, một người mù trẻ tuổi đang cất bước trên con đường, sau thân thể hắn là ác quỷ vong hồn vô biên vô tận, bọn họ cũng không dám tới gần người mù này, chỉ yên lặng tùy tùng theo bước tiến của hắn.
Cuối cùng, mèo đen hơi hoảng sợ ngẩng đầu lên.
Nó đã sắp không phân biệt đâu là hình ảnh trong đầu, đâu là hiện thực.
Nó ngẩng đầu nhìn thấy một tấm màn đêm vô biên vô tận trên bầu trời.
Mà sau tấm màn đen tựa hồ có một người đang ngồi.
Người này, ngự trị bên trên tất cả hình ảnh khác, như nhìn xuống tất cả phía dưới, miệt thị chúng sinh.
Oanh!
Răng rắc!
-Đã thấy chưa?
Trịnh Phàm thấy con mèo đen này bất động, đưa chân đá nó cái.
Ai biết thân thể mèo đen này trực tiếp từ phía trên lăn xuống, ngã chổng vó, đuôi mèo còn không ngừng co giật.
Hai mắt mèo đang dại ra, khóe miệng càng có từng luồng từng luồng bọt mép đang bốc lên.
Hiển nhiên, nó đã bị dọa ngất rồi.
-Ha ha ha ha ha.
Tiết Tam phình bụng cười to lên, chỉ con mèo đen kia nói:
-Con mèo này diễn kỹ quá xốc nổi đi, ta nói, ngươi nịnh hót cũng phải chú ý một vài nguyên tắc cơ bản, nào khuếch đại như ngươi làm như vậy. Ngươi định nói ngươi nhìn thấy Phượng Hoàng nhìn thấy Kim Long, cũng có thể coi ngươi qua ải, làm sao, cần thiết phải “Diễn sâu” như vậy?
Tiết Tam dừng một chút, nhắc nhở:
-Diễn quá sâu ngược lại lố, biết không? Được rồi, đừng giả bộ… Mau đứng lên, mau đứng lên.
Tiết Tam đi tới, đạp mèo đen mấy phát.
Con mèo đen này đúng bị đạp mấy phát đến hơi hơi thanh tỉnh.
Nhưng ngay lúc đó, Tiết Tam, A Minh và Lương Trình khi nghe được câu nói tiếp theo, tất cả đều trầm mặc lại rồi.
Bao quát Trịnh Phàm ngồi trên thủ tọa, ánh mắt cũng ngưng lại.
Chỉ nghe con mèo kia dùng âm sắc run rẩy nói:
-Ma. . . Ma. . . Ma Vương. . . Ma Vương. . . Giáng lâm. . .!
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long