Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 827: LÀM BÌNH THƯỜNG THÔI

- Có phải chủ thượng cảm thấy, ban đầu nô gia tiếp cận chủ thượng, giúp chủ thượng đều bởi muốn dùng biện pháp này lên cấp?

Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:

-Không có.

-Chủ thượng thật không nghĩ tới cái này?

-Thật không có.

Trịnh Phàm đưa ra đáp án này rất kiên định.

Bởi Tứ Nương căn bản không cần làm thế, cũng không có lý do làm thế.

Nàng không phải bình hoa, cũng không phải tú bà chỉ biết mở màn đỏ.

Nàng có năng lực, trên thực tế bất luận ở Hổ Đầu thành hay sau đó liên tục dọn nhà mãi cho đến Tuyết Hải Quan, việc quản lý sản nghiệp kỳ thực đều do một tay nàng lo liệu, người mù Bắc chủ yếu lo liệu và phụ trách trên phương diện khác.

Nàng hoàn toàn có thể giống Lương Trình, Tiết Tam, A Minh bọn họ, dựa vào bản lãnh và năng lực bản thân kiếm cơm.

Nếu đám người Lương Trình có thể từng bước từng bước lên cấp, không có lý do gì nàng không thể.

Mà từ mới bắt đầu, bởi Trịnh Phàm “Hoảng sợ” với hình ảnh Phong Tứ Nương trong kịch bản trước đây, tuy nói vẫn sẽ thưởng thức mỹ lệ và phong tình của Tứ Nương, nhưng thật không nghĩ đến một bước kia.

Bởi Tứ Nương thật đáng sợ, Trịnh Phàm hắn, không dám!

Nếu không phải khi đó Tứ Nương chủ động, Trịnh bá gia căn bản sẽ không tiến tới bước kia.

Đương nhiên, nghe mấy câu này, trong lòng vẫn không dễ chịu lắm, nhưng vẫn không có ý trách ai, không nghi ngờ gì hắn vẫn hưởng thụ, ngược lại cần gì phải oán hận đối phương.

Cái này so với sau khi chơi gái còn khuyên tiểu thư hoàn lương vân vân, khác nhau ở chỗ nào?

Mặt đâu?

Có điều, không dễ chịu tất nhiên không cách nào tránh khỏi, bởi người mà, đều thêm một ít ảo tượng đối cuộc sống, tương lai, chuyện tốt đẹp của bản thân.

Con người cũng rất khó chân chính thấy đủ, bởi “Được voi đòi tiên” vốn là một loại bản năng.

-Chủ thượng, rất nhiều lúc bản thân nô gia cũng không rõ, rốt cuộc nô gia gặp phải tình huống gì, nô gia không giống đám người A Trình, Tam nhi, người mù…. Bọn họ có quá khứ, bọn họ có lúc trước, bọn họ có đã từng, bọn họ từng từng bước bước đi lên, dần dần biến hóa, trưởng thành.

Tứ Nương nói đến đây, nhìn Trịnh Phàm thật lâu, nói:

-Mà ta, chỉ có trải qua. Ý của nô gia, chủ thượng có thể hiểu không?

Trịnh Phàm gật đầu.

Hắn rõ ràng, bởi tỷ như người mù Lương Trình A Minh bọn họ, kỳ thực đều có bắt đầu và phát sinh chuyện xưa, hơn nữa rất kiện toàn mạch lạc.

Mà Tứ Nương, phần lớn tình tiết và thời khắc trong truyện tranh châm biếm đều ở thời đại không rõ, bối cảnh không rõ, mở ra thanh lâu trong thành thị, hình tượng kinh điển nhất của nàng là dựa vào lan can thanh lâu, phóng tầm mắt về phía xa xa.

Nàng rất khôn khéo, nhưng kỳ thực nàng rất mê man, nàng tựa hồ đang tìm kiếm cái gì, dần dần, nàng thật như quên mất bản thân rốt cuộc đang tìm kiếm cái gì, chỉ biết không ngừng tìm tìm kiếm kiếm.

Tứ Nương đưa tay, sờ lên mặt Trịnh Phàm, sau đó nàng đem mặt tiến tới.

Hơi thở hai bên phụt lên mặt đối phương, hơi ngứa!

-Chủ thượng, nô gia kỳ thực không biết cái gọi là tình yêu nam nữ, rốt cuộc nó là cái gì, nô gia cảm thấy, chủ thượng, ngài không phải nam nhân nô gia yêu.

Trịnh bá gia đột nhiên cảm giác dấu hiệu tim hơi đau thắt.

Nhưng trên mặt vẫn mỉm cười, duy trì trấn định, duy trì phong độ nói:

-Vậy ngươi yêu thích, là tuýp đàn ông nào?

Tứ Nương nghe vậy, lúc này trên mặt lại lộ ra vẻ đau khổ.

Sau đó thân thể nàng lùi về sau, cầm chén rượu trong tay ném xuống mặt đất.

Cũng may tấm thảm được bày dưới đất, cho nên bầu rượu không nát, lại đổ một ít rượu ra ngoài, lúc này bốn phía tràn ngập mùi rượu nồng nặc.

Tứ Nương đưa tay, vén tóc lên, rất ai oán nói:

-Nô gia thấy, nam tử đều là vật bẩn thỉu, hơi tới gần, cảm thấy thúi không thể ngửi nổi, chỉ có thể coi chúng là con chuột bò tới bò lui trong rãnh nước bẩn. Chủ thượng, nô gia đối với ngài không có cảm tình ái mộ với nam nhân, riêng câu này, nô gia không hề nói láo.

Tứ Nương nói đến đây, lại nhìn Trịnh Phàm thật sâu, nói tiếp:

-Lúc trước chủ thượng hỏi nô gia, rốt cuộc thích nam tử thế nào. Kỳ thực, nô gia căn bản không có lựa chọn nào khác. Bởi… Trong mắt nô gia… Trên thế gian này… Chỉ có một nam tử là chủ thượng.

. . .

-Đến, ta hỏi ngươi đáp, “Đa tình tự cổ không dư hận”, câu tiếp theo là gì?

Buổi sáng, người mù vừa ngâm trà vừa hướng Tiết Tam ngồi trước mặt hỏi.

Lúc này Tiết Tam cười đáp:

-Thử hận miên miên vô tuyệt kỳ!

Người mù gật gù, nói:

-Sai rồi.

- Ngạch…

-Chẳng lẽ là, “Hảo mộng do lai tối dịch tỉnh”.

-Chưa từng nghe nói, không đúng, ngươi đang mắng ta ngốc như lợn?

Tiết Tam hiểu rõ.

Người mù nâng chung trà lên, uống một hớp, lại cảm thấy nước trà không quá ngon, do dự một chút, vẫn để xuống, trời hơi nóng, cần chút mát mẻ, xem ra chờ lúc nữa phải đến tìm A Minh xin ít khối băng.

-Ý của ta là, kỳ thực chúng ta đều có rất nhiều tự do, dưới mức độ tự do này, mỗi người chúng ta đều có thể làm chuyện mình thích, nhnwg nếu vượt qua mức độ này, không thể cho phép rồi! Giống chuyện trước đây ngươi làm, kỳ thực tương đương với hãm hại mấy người chúng ta.

-Ta bị A Lực hãm hại, con hàng kia không nói hết cho ta, còn nữa, các ngươi từng người từng người đều biết mà không làm gì, không phải đứng ngoài xem kịch sao?

-Đúng vậy.

Người mù Bắc nói.

-Nếu đứng ngoài xem kịch, hiện tại ngươi còn không thấy ngại nói lời đó với ta sao?

-Không ngại ngùng, biết người tiên phong và hàng hố khác nhau ở chỗ nào không? Kỳ thực cả hai đều là người đi con đường đầu tiên, cuối cùng đi thông con đường này gọi là tiên phong, mà đi chết, gọi là hàng hố! . . . Cho nên, ngươi là hàng hố!

-Này này này, sáng sớm, ta đến nơi này thăm ngươi, ngươi có nhất thiết phải chơi ta một trận không?

-Nhàn rồi giải trí thôi!

Người mù Bắc không để ý lắm.

Đúng lúc này, Tứ Nương đi vào.

Hôm nay Tứ Nương mặc một thân váy dài màu tím, đầu đội trâm phượng, phong hoa tuyệt đại.

Biểu tình người mù hơi dừng lại một chút, lập tức thoải mái nở nụ cười.

Ban đầu Tiết Tam còn chưa phản ứng, đợi sau khi Tứ Nương ngồi xuống, Tiết Tam chuẩn bị nói chuyện, chợt sửng sốt một hồi, vội nói:

-Tứ Nương, ngươi thành công?

Tứ Nương đưa tay, cầm lấy một phần sổ sách vừa đưa tới từ sáng sớm, vừa mở ra vừa gật đầu.

-Làm sao thành công?

Tiết Tam không hiểu nói.

-Làm bình thường thôi!

-Vậy ngươi. . . Thôi thôi, ta không hỏi, ngàn người ngàn con đường, ta hỏi thăm nói không chừng lại bị hố, Tứ Nương, ngươi giúp ta phê phần tờ khai này một hồi, ta yêu cầu trước tiên cần xây dựng những nhà xưởng này, chế tạo một vài trang bị cần thiết.

Đám người dưới trướng Tiết Tam kia do hắn đích thân huấn luyện, hắn cũng đồng thời thiết kế riêng một ít dụng cụ và trang bị chuyên môn cho bọn họ, mà những dụng cụ này không có tính phổ biến, đầu tiên là giá trị mở rộng không lớn, thứ hai là không mở rộng nổi.

-Được rồi, đặt nơi này đi, buổi chiều ta phê rồi phái người đưa đến chỗ ngươi.

-Được, vậy ta đi đây, các ngươi tán gẫu đi.

Tiết Tam đứng dậy, rời khỏi vòng.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!