Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 828: TĂNG

Người mù lập tức mặt hướng Tứ Nương, nói:

-Chúc mừng.

Tứ Nương lắc đầu một cái, nói:

-Thật muốn chúc mừng ta, vậy không bằng bây giờ đánh một trận với ta, thử xem tinh thần lực của ngươi có nhanh bằng kim thêu của ta không.

Sau mỗi lần lên cấp, các Ma Vương đều có một loại kích động muốn tìm người khác đánh một trận.

Người mù cười khổ nói:

-Không đánh lại.

-Mất mặt.

-Ta đưa tờ khai hôm nay tới, ngươi cực khổ rồi.

-Biết rồi.

Người mù đứng dậy, cũng không làm cái gì trì hoãn, trực tiếp rời đi.

Tứ Nương nhanh chóng xem xong số sách trên bàn, sau đó vứt sang một bên, hơi vận động ngón tay một hồi.

Vừa nghĩ đến tối hôm qua nói với chủ thượng: Trên cõi đời này, chỉ có chủ thượng ngài là nam tử.

Tứ Nương dù là tay chơi già đời, trên mặt cũng không tự giác ửng hồng.

Đây thật sự là lời từ đáy lòng, nàng không hứng thú gì với nam nhân, nhưng chung quy nàng vẫn là phụ nữ.

Nếu đã là nữ nhân, ngươi đều có nhu cầu, ngươi muốn tìm người thử ở chung, tìm người thử trò chuyện tình cảm, bất luận trên tinh thần hay thể xác, dù thế nào ngươi cũng phải tìm đúng đối tượng.

Mà trên cõi đời này, chỉ có chủ thượng mới có thể cho nàng cảm giác hắn là một nam tử.

Cho dù nàng không yêu chủ thượng, không phải yêu đương nam nữ, nàng không còn lựa chọn nào khác.

Cái này có tính là yêu hay không?

Tứ Nương cũng không rõ.

Có điều, tối hôm qua sau khi chủ thượng nghe lời nàng nói, đầu tiên để cho nàng dùng tay, lại để cho nàng dùng chân, cuối cùng để cho nàng dùng miệng, liên tiếp ba lần.

Đợi lúc nàng ngủ dậy, chủ thượng vẫn còn đang ngủ.

Yêu một người, rốt cuộc là một loại cảm giác thế nào?

Tứ Nương cũng không biết đáp án.

Nhưng lúc thức dậy, nhìn dáng vẻ hắn bị đào sạch, trong lòng nàng đúng là có một loại cảm giác thành công và thỏa mãn rất lớn.

Chủ thượng nói hắn muốn đi Giang Nam Càn Quốc dạo chơi, giải sầu, kỳ thực trong lòng Tứ Nương cũng muốn đi.

Lượn lượn vòng vòng, từ cực tây Yến Quốc đến phía cực đông Tấn Quốc, thứ biến hóa nhất vẫn là phong cảnh, còn thứ bất biến vẫn là màn đỏ thô ráp.

Tựa hồ chỉ có Giang Nam Càn Quốc mới có thể tìm ra thanh lâu tinh xảo chân chính.

Chỉ đáng tiếc, hiện tại công việc trong tay vẫn chưa xử lý tốt, muốn ra ngoài đi dạo, thế nào cũng phải đợi Tuyết Hải Quan đi vào quỹ đạo mới được.

Đồng thời, thân phận chủ thượng đã khác xưa rồi, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì sao, cũng không thể đùa giỡn.

Tứ Nương thở dài, lại cầm cuốn sổ thứ ba…

. . .

-Sư phụ, nơi này chính là Tuyết Hải Quan, ngươi xem một chút, bọn họ đang xây dựng rầm rộ, dân chúng lầm than đây!

Bẹp!

Lão hòa thượng tiện tay gõ vào đầu tên đồ đệ hắn.

Tiểu hòa thượng bưng đầu trọc rất oan ức.

-Liễu Phàm, ta từng nói ngươi đọc nhiều sách, nhưng không được tin hết sách.

-Nhưng nơi này rõ ràng…

-Xây dựng rầm rộ nhất định là dân chúng lầm than rồi? Ngươi nhìn nhìn, bách tính nơi này tự nhiên đang cực khổ, nhưng trên mặt lại không có vẻ chán chường, rõ ràng là dấu hiệu trong lòng có phật.

Trong lòng có phật, phật chỗ này được hiểu là hi vọng.

-Nhưng người đời đều khổ, điều động lao dịch như vậy, há có thể. . .

Không Duyên hòa thượng nghe vậy, lúc này lại dự định gõ phát nữa, nhưng thấy đồ nhi hắn vẫn còn đang ôm đầu, đành phải hạ thấp người xuống, đập một phát vào mông đồ nhi kia.

-A!

Tiểu hòa thượng Liễu Phàm rất oan ức lại che mông.

-Ngươi nói cái gì đó, nếu người đời đều tu phật lễ phật, ai trồng trọt cho chúng ta ăn? Ai đi xây phật đường? Ai đi nặn tượng phật? Phật môn kham khổ, nhưng bất luận cái gì khổ, phía trước thêm chữ “Thanh”, tất nhiên sẽ không khổ, ngược lại là một loại tư tưởng.

-Sư phụ, ngươi xuyên tạc phật lý.

-Ngươi ta đều là phật, chúng sinh đều là phật, nơi nào lại có phật thống nhất?

-Sư phụ, ta không cãi lại ngươi.

-Vậy thì quản tốt miệng của ngươi, ngươi nhìn giáp sĩ tuần tra tới lui bên kia, lại nhìn chỗ ấy kìa, rõ ràng là lều vải Man tộc, lại nhìn khu vực dưới chân núi kia, đó đều là nô lệ dã nhân.

Không Duyên hòa thượng dừng một chút, nhắc nhở tiểu hòa thượng Liễu Phàm:

-Vị Bình Dã Bá này nhất định là một vị chủ nhân đằng đằng sát khí, chờ lúc nữa tiến vào, nếu ngươi tiếp tục ăn nói ngông cuồng, đừng tưởng rằng người ta sẽ cảm thấy ngươi tuổi còn nhỏ đáng yêu không chấp nhặt với ngươi.

Liễu Phàm phụng phịu nói:

-Sư phụ, đồ nhi biết rồi.

-Biết là tốt rồi, đi đưa “Độ điệp” đi.

(Chú thích: Độ điệp còn gọi là Độ Duyên là giấy chứng nhận do quan phủ cấp khi Tăng Ni xuất gia, trên đó có ghi ngày tháng năm xuất gia, tên các vị quan chứng minh và ấn dấu).

-Nhưng nơi này không có miếu?

-Chúng ta đến, sẽ có miếu.

-Nhưng “Độ điệp” này do nha môn Sở Quốc cấp phát, chúng ta là tăng lữ được nha môn Sở Quốc chứng nhận, cầm cái này mang đến chỗ Yến nhân, sư phụ ngài không sợ…

-Vậy chính là đại biểu tăng lữ Sở địa, đến quy y dưới chân Đại Yến rồi!

". . ." Liễu Phàm.

-Còn không mau đi?

-Sư phụ, ngươi thật thật không biết xấu hổ!

-Nhanh đi cho vi sư!

Không Duyên hòa thượng một cước đạp tới.

. . .

-Sư phụ.

-Nhanh như vậy đã trở về rồi?

-Hừm, đồ nhi hỏi qua, nha dịch bên kia nói, phủ bá tước nơi này, ngược lại không thu những tên thần côn như chúng ta.

(Chú thích: Thần côn là từ mang nghĩa xấu, châm biếm, chỉ những người giả mình có phép thuật, có quyền năng, hoặc có khả năng siêu phàm nào đó để lừa bịp nhằm trục lợi từ người khác).

-Thần côn cái đầu ngươi, thần côn cái đầu ngươi!

Liên tiếp ăn phát gõ vào đầu, tiểu hòa thượng Liễu Phàm dùng mắt trần có thể nhìn thấy hai khối đỏ trên đầu.

-Sư phụ, bọn họ nói vậy.

-Nơi này có phát cơm chay không?

-Ở trong thành một chỗ gọi là miếu đài.

-Đi.

Tiểu hòa thượng Liễu Phàm thắc mắc, nói:

-Nhưng bọn họ gọi chúng ta là thần côn.

Không Duyên hòa thượng hơi bực, nói:

-Nhưng sư phụ ta đói!

Không Duyên hòa thượng dẫn tiểu hòa thượng vào Tuyết Hải Quan, lúc vào cửa thành ngược lại không gặp cái gì ngăn cản, chờ sau khi tiến vào, ngửi mùi vị từ cửa hàng bốn phía truyền đến, hai tên hòa thượng một lớn một nhỏ bắt đầu niệm kinh.

Chỉ là chỗ gọi là miếu đài kia dựa vào cửa bắc, cho nên hai người thầy trò bọn họ còn một đoạn đường phải đi.

Lúc này, phía trước có một đám trẻ con xếp thành hàng chạy qua, số lượng chừng 800 người, đều là hài tử mười ba mười bốn tuổi, mặc quần áo thống nhất màu xám luyện công, dưới chân cũng đeo ủng.

Đầu lĩnh là một tên giáo úy, thân mang giáp trụ, dẫn đám hài tử này chạy.

Thấy tình cảnh này, Không Duyên hòa thượng theo bản năng dừng bước, nhìn đám hài tử này từng dãy từng dãy chạy qua mặt hắn.

-Sư phụ, ta đói!

Tiểu hòa thượng Liễu Phàm giục lão hòa thượng nhanh lên một chút đi ăn cơm chay.

Không Duyên hòa thượng chép miệng một cái, nói:

-Ngược lại nơi này hiếm lạ, ngươi có nhìn ra tám trăm đứa trẻ vừa chạy qua đây, có gì lạ không?

-Nhìn ra cái gì?

-Trên người bọn họ, mang theo một cỗ sát khí.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!