Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 829: ĐẠI ĐỨC TỚI GIẢNG PHẬT?!

- Ngu khí, ngu khí?

Ầm!

Lại một đòn gõ đầu hạ xuống.

-Là sát khí, sát khí! Tổ tiên có linh, hậu nhân cung phụng tổ tiên, tổ tiên che chở hậu nhân, vốn là nguyên tắc luân lý cơ bản.

-Cái này có gì kỳ quái sư phụ, ai không có tổ tiên chứ?

-Cái này không giống, những hài tử này không giống, bảo ngươi học thêm, quan sát thêm, cả ngày ngươi chỉ ăn ăn thôi, vô dụng!

-Cái gì gầm gầm gừ gừ đấy!

Lúc này, có một vị hán tử đẩy xe đi qua bên cạnh, cười nói với hòa thượng:

-Đám trẻ con vừa rồi kia đều học sinh trong nghĩa đường, thời điểm trước kia bọn nó đều xuất thân từ cô nhi, được phủ bá tước thu nhận, sau này có binh sĩ chết trận, bởi không có gia đình, đem tiền bạc trợ cấp quyên góp cho học đường, chọn một đứa bé trong nhóm cô nhi, đổi họ nhận làm con nuôi. Ngươi nói bọn họ là cô nhi, xác thực không cha không mẹ, nhưng trong nhà đều cung phụng bài vị.

Không Duyên hòa thượng nghe vậy, như có điều suy nghĩ nói:

-Không trách, không trách.

-Khà khà, các ngươi hai vị hòa thượng này hằn đều đi miếu đài chứ?

Vị hán tử kia hỏi.

-Đúng vậy.

-Chỉ có thể đi miếu đài đi, ở những vị trí khác Tuyết Hải Quan chúng ta, các ngươi đều không kiếm nổi cơm ăn, Tuyết Hải Quan chúng ta không nuôi người không làm, người không làm tự nhiên không có cơm ăn.

Vị hán tử kia dừng một chút, lại bổ sung:

-Phủ bá tước chấp thuận chúng ta hoá vàng mã, chấp thuận chúng ta tế điện, nhưng không cho chúng ta nuôi đám hòa thượng đạo sĩ, nói chung thấy tên nào bắt tên nấy, cái này gọi là…. Gọi là… Loại bỏ mê tín dị đoan.

-Sư phụ, mê tín dị đoan có ý gì?

Liễu Phàm hòa thượng hỏi sư phụ.

Không Duyên hòa thượng không trả lời, nhìn vị hán tử kia, chắp tay hành lễ nói:

-A Di Đà Phật, đa tạ thí chủ giải thích nghi hoặc.

-Được rồi, ta còn phải đi giao hàng trước, đi thẳng về phía trước, đến phía trước đầu phố rồi quẹo trái sẽ đến miếu đài.

-Đa tạ thí chủ.

Không Duyên hòa thượng dẫn đồ đệ tiếp tục đi về phía trước, dựa theo vị hán tử kia chỉ điểm, rất nhanh tìm tới miếu đài.

Ngoài cửa miếu đài không có ai trông coi, cái cửa này rất nhỏ, bảng hiệu cũng rất nhỏ, hai bên nơi này, một bên là cửa hàng thịt heo một bên là tiệm thịt dê, cả hai đều xa hoa hơn miếu đài này nhiều.

Chờ sau khi hai thầy trò tiến vào, phát hiện trong cửa có một cái bàn nhỏ, sau cái bàn có một tên văn lại, hắn đang ngồi ngáp dài nơi đó.

Nhìn thấy có người đến, lại nhìn thấy áo cà sa trên người hai thầy trò bọn họ, tên văn lại kia mở ra sổ sách trước mặt, cầm chiếc bút lông, hỏi:

-Họ tên, quê quán, từng đi qua nơi nào, cần nói chi tiết, không được sai lầm.

-Bần tăng Không Duyên, đây là đồ đệ bần tăng Liễu Phàm, bần tăng là Càn nhân, xuất gia ở Càn Quốc, sau đó vào Sở Quốc, thu được độ điệp…

Văn lại đưa tay tiếp nhận độ điệp lão hòa thượng chuyển tới, liếc hai mắt, cũng không coi đây là chuyện to tát, trả lại lão hòa thượng, nói:

-Hòa thượng đúng không, niệm vài đoạn kinh văn nghe một chút, không được hàm hồ, nói to lên một chút.

Không Duyên hòa thượng ra hiệu đồ đệ hắn tiến lên.

Liễu Phàm đi tới trước bàn, bắt đầu đọc thuộc lòng kinh văn, rõ ràng, không ngắc ngứ chỗ nào, đồng thời nghe hắn niệm kinh văn ra, tựa hồ tâm tình cũng bình phục lại, bên trong mùa hè chói chang này còn cảm nhận được từng tia từng tia mát mẻ.

Nghe xong một lúc, văn lại hơi chưa hết thòm thèm giơ tay lên, nói:

-Ngừng, được rồi, các ngươi có thể thu hai phần thẻ này, đi vào trong sân, đi thẳng sẽ đến khai khóa xá, quẹo trái sẽ đến thực xá, quẹo phải sẽ đến ký túc xá, bên trong tự có người sắp xếp cho các ngươi.

-Đa tạ thí chủ.

-Đa tạ thí chủ.

Không Duyên hòa thượng mang theo đồ đệ đi vào, thầy trò hai người không chút do dự, trước tiên quẹo trái tiến vào thực xá, bởi đã qua giờ cơm, bên trong không có người nào, chỉ có hai nhân công đang làm việc bên trong, thấy hai tên hòa thượng tiến vào, một người hô:

-Chỉ còn bánh màn thầu thôi.

-Bánh màn thầu cũng tốt.

Không Duyên nói.

-Bánh màn thầu cũng tốt.

Liễu Phàm nói.

Sáu chiếc bánh bao đã lạnh được mang ra, nhưng có nước nóng, hai thầy trò này vẫn ăn rất ngon.

Đợi sau khi ăn xong, hai hòa thượng vừa mới chuẩn bị ra cửa, nhìn thấy một binh sĩ mặc giáp trụ đi vào, chỉ hai người nói:

-Các ngươi chính là người vừa mới đăng ký đúng không, đi vào bên trong, đến giờ nhập học rồi.

-Có đại đức cao tăng ở đây giảng phật?

Không Duyên hòa thượng hỏi.

Thiên hạ này lấy nho phật đạo ba nhà làm chủ, còn lại có rất nhiều môn phái khác, nhưng không quản môn phái nào, vì tuyên truyền cho môn giáo, các đại đức giả bên trong đều không miễn được đi ra ngoài quảng bá lý niệm, thu đồ đệ khắp nơi.

-Ha ha.

Quân sĩ này cười cợt, nói:

-Đi thì biết, nhanh đi, đừng mè nheo.

Hai thầy trò không dám trì hoãn, trực tiếp đi, sau khi tiến vào mới phát hiện bên trong đã có mấy chục người ngồi.

Có người mặc đạo bào, cũng có người mặc cà sa, còn có những người mặc các loại quần áo kỳ lạ, mọi người đều ngồi chỗ đó, rất chăm chú lắng nghe.

Người giảng bài không phải đại đức cao tăng gì, mà là một người mù.

Người mù này trông rất trẻ, nhắm hai mắt, nói chuyện lại rất trật tự, mà cho người ta một loại cảm giác rất thoải mái.

Không Duyên hòa thượng và đồ đệ tìm hai bồ đoàn ngồi xuống.

Người mù giảng bài này không tính là phật pháp, cũng không tính là kinh văn Đạo gia, nhưng không thoát ly can hệ khỏi hai nhà Phật, Đạo, thậm chí ngươi có thể từ trong đó tìm ra rất nhiều cái bóng của tôn giáo, môn giáo khác.

Rõ ràng lộn xộn như vậy, nhưng lúc nghe lại không hỗn độn, phiền toái chút nào, dưới lý luận mạch lạc rõ ràng dẫn chứng phong phú, khiến người ta theo bản năng cảm thấy đó chính là đạo lý này.

Cứ nghe nghe, trên mặt Liễu Phàm hòa thượng lộ ra vẻ say mê, Không Duyên lại cau mày càng ngày càng sâu.

Lúc này hắn đưa tay đi bấm đồ đệ một cái.

Nhưng Liễu Phàm tiểu hòa thượng lại không cảm giác chút nào, tiếp tục như mê như say.

-A Di Đà Phật.

Không Duyên hòa thượng thấp giọng ngâm tụng niệm phật một tiếng, lập tức tay bấm phật ấn, trực tiếp điểm vào mi tâm đồ đệ.

Lúc này Liễu Phàm mới giật mình tỉnh lại, sau đó hít vào một ngụm khí lạnh, hiện tại chỗ bị sư phụ bấm thật đau đến thắt lại.

-Sư phụ?

-Đi!

Không Duyên hòa thượng lập tức kéo đồ nhi, đi ra ngoài.

Mà lúc này, nguyên bản người mù Bắc đang giảng bài, khóe miệng lại lộ ra một vệt nụ cười ý vị thâm trường.

Lúc Không Duyên hòa thượng mang theo đồ đệ đi ra đại môn miếu đài, tên văn lại ngồi trong cửa nhìn thấy, cũng không ngăn cản, chỉ nói:

-Ra khỏi cửa này, sẽ không được đi vào ăn uống chùa ngủ miễn phí nữa!

-Sư phụ, chúng ta không đi!

Liễu Phàm hòa thượng lập tức kéo sư phụ.

-A.

Không Duyên lão hòa thượng lại khẽ cười một tiếng, quay đầu lại, liếc nhìn học xá, nói:

-Địa phương thôn phệ tâm thần cỡ này, ở thêm chút nữa, từ đầu đến chân ngươi cũng bị hắn cho nuốt, cái bụng còn cần ăn cơm sao?

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!