Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 833: CHƯA GẶP

- Ha, đây không phải Hà lão đại sao?

- Đúng là Hà lão đại, không phải nói đưa em gái lập gia đình sao?

- Không phải sao, đi nửa năm giờ này mới về, hẳn nhà lão Hà bị lừa?

- Có lẽ nói không chừng cái tên Hà Sơ này cũng bị người ta lừa gạt đi làm công, bằng không làm sao bây giờ mới về?

- Này, Hà lão đại, em rể ngươi đâu?

- Đúng vậy, Hà lão đại, ngươi em rể đâu, ngươi làm sao một mình xám xịt trở về rồi?

Hà Sơ ngồi trên xe ngựa, xe ngựa vẫn là chiếc xe ngựa cũ lúc trước hắn mang theo muội muội và em rể đến kinh thành, bây giờ hắn lại vội vã trở về rồi.

So với nửa năm trước, chiếc xe ngựa hơi nát một chút, ngược lại con ngựa này, hơi được nuôi mỡ rồi.

Bây giờ đang muốn vào thành, chuẩn bị về nhà, cửa thành yêu cầu kiểm tra, đằng trước lại có một đội buôn, cho nên hắn cần phải chờ một lát.

Nghe thấy có người trêu tức, Hà Sơ lại không tức giận, cũng không lộ liễu, chỉ không để vào tai những lời chế giễu, mỉa mai của những người kia.

Hắn chỉ cười gật gù, nói:

- Ta trở về rồi!

Thấy tư thái kia của Hà Sơ, những người kia cũng không tiện nói gì nữa, chỉ chắp tay lần thứ hai thăm hỏi thăm, rồi vào thành.

Bọn họ cũng thuộc hàng ngũ tiểu thương trong thành, vận chuyển một vài thứ vân vân, trước đây lúc Hà Sơ xuống nông thôn thu mua heo, thường thường cũng theo bọn họ một đường, rốt cuộc cũng không thâm cừu đại hận gì.

Đội buôn vào thành rất chậm, bởi cần phải kiểm kê hàng hóa cần thu thuế, quan thuế vụ mang theo một đám thủ hạ đến kiểm tra rất tỉ mỉ.

Thời gian trước đây, kỳ thực không nghiêm cẩn như vậy, thậm chí cũng không có loại thuế chuyên môn này, mấy tháng vừa rồi có chỉ thị từ Yến Kinh phái xuống.

Đợi đội buôn đằng trước xong xuôi, Hà Sơ mới đánh xe ngựa đi qua, trong xe ngựa không có hàng hóa, trực tiếp được cho qua luôn.

Cửa hàng thịt lợn Hà gia vẫn ở đó.

Bởi vào lúc giữa trưa, mặt trời lên đỉnh, lão Hà thẳng thắn thu lại sạp hàng, ngồi trong phòng, cánh tay để trần, một cái tay cầm quạt nan, một cái tay cầm miếng dưa hấu lớn gặm.

Tại sao không ngồi bên ngoài hóng gió ăn dưa hấu?

Sợ hàng xóm láng giềng qua đường nhìn thấy, thỉnh thoảng lại trêu chọc vài câu.

Hà Sơ đánh xe ngựa trở về, lão Hà nghe được động tĩnh, nhanh chóng ném miếng dưa xuống, đẩy cửa ra, chạy ra.

- Con!

- Cha!

Hà Sơ chạy đến trước mặt cha hắn, không ngờ cha hắn bỗng nhiên cầm dao mổ lợn.

Hà Sơ sợ đến kêu một tiếng, vội vàng phanh được chân, bởi dừng gấp, hai cha con trực tiếp đụng vào nhau.

Ầm!

- Ôi.

- Cha, ngươi không sao chứ?

- Thằng con bất hiếu, thằng con bất hiếu!

Lão Hà té lộn một cái, ngắt eo, bị Hà Sơ cõng lấy vào phòng, Hà Sơ định thu xếp hắn ngồi trên giường, lại bị lão Hà từ chối, hắn vẫn gắng gượng ngồi trên băng ghế dài.

Người làm cha này, thời điểm đối mặt với con trai hắn vô lực nhất chính là, nằm trên giường nhìn nhi tử.

Cho nên, lão Hà xem ra, chỉ cần hắn còn một hơi, tuyệt đối không thể nằm trên giường nói chuyện với Hà Sơ!

- Vương bát đản!

- Cha, ngài mắng ta không có chuyện gì, ta là con trai của ngài, ngài mắng ta thiên kinh địa nghĩa, nhưng ngài đừng tự mắng mình.

". . ." Lão Hà.

Hà Sơ đưa tay, cầm một nửa miếng dưa hấu lúc trước cha hắn gặm dở, đưa lên miệng, tiếp tục gặm ăn.

Lão Hà hỏi:

- Rốt cuộc ra sao, rốt cuộc ra sao, ngươi biết không, ta nhiều lần kém chút muốn đóng lại cửa hàng này tự mình đi kinh thành tìm huynh muội các ngươi rồi!

- Không phải ta vẫn viết thư cho ngài sao?

- Mẹ mày!

- Cha.

Lão Hà tức giận nói:

- Trong thư ngươi đều viết cái này tốt, cái kia tốt, ngươi được ăn ngon ngủ ngon, em gái ngươi cũng được ăn ngon ngủ ngon, còn chuyện cụ thể, rắm còn không nói một cái!

Rõ ràng khuê nữ nhà mình theo con rể đi nhà chồng, ai bảo hai nhà cách xa nhau đây, hơn nữa khuê nữ còn ngây ngốc dâng thân thể cho người ta rồi…

Trước tiên chỉ có thể cúi thấp đầu, để khuê nữ đi nhà chồng chồng nhìn một cái, sau đó thì sao? Sau đó thì sao? Sau đó thì sao?

Gần nữa năm qua, trừ bỏ mấy phong thư gửi về viết cái gì cũng tốt, những cái khác?

Hà Sơ do dự một chút, nhìn cha hắn.

- Ngươi nhăn lông mày làm gì?

- Ta không có, cha.

- Ta hỏi ngươi, điều kiện nhà em rể thế nào?

- Được.

Một chữ “Được”.

Lão Hà chỉ mặt lão, hỏi:

- So với nhà ta?

Một gian cửa hàng thịt heo, đừng nhìn không đáng chú ý, nhưng tiền lãi không thấp, thậm chí những năm này lão Hà còn lén lút đặt mua một ít điền sản.

Hà Sơ trừng mắt nhìn.

Lão Hà thấy thế, yên lòng, hừ lạnh một tiếng nói:

- A, đừng tưởng rằng ở kinh thành đều là gia đình giàu có, tuy cha ngươi chưa đi kinh thành, nhưng cũng biết đạo lý nơi càng sang quý càng khó sống, nơi này ăn uống đắt đỏ, không chắc có bao nhiêu kẻ nghèo “Phùng má giả làm người mập” ở nơi đó đây!

- Nhà em rể, không phải loại này.

- Không phải loại này? Ha ha, tuổi tác ngươi vẫn chưa lớn, chưa nhìn đủ sự việc và sự đời, dễ bị người ta lừa gạt.

- Cha, ngài đừng nói, lúc bắt đầu nhi tử còn thực sự bị dọa sợ này!

Không phải sao?

Lần đầu tiên nhìn thấy đại thái giám trong cung!

Lần đầu tiên nhìn thấy đại thái giám trong cung quỳ xuống trước mặt em rể!

Lần đầu tiên nhìn thấy Hoàng cung!

Cả người Hà Sơ ròng rã mười ngày đều ngơ ngơ ngác ngác, như đang nằm mơ.

- A, ta nói này, đây chung quy là tiểu môn tiểu hộ, lại nói tên bộ đầu kia, không, tên Tiểu lục tử kia!

Lão Hà trầm ngâm nói tiếp:

- Tiểu Lục tiểu Lục, ngươi hiểu được, hắn có phải đứa con thứ sáu trong nhà?

Hà Sơ nghe vậy, gật gù.

- Trên hắn có phải còn năm vị ca ca.

Hà Sơ tiếp tục gật đầu.

- Phía dưới có phải vẫn còn đệ đệ không?

- Đúng.

- Muội muội cỡ nào?

Hà Sơ lắc đầu một cái.

- Không em gái?

- Hình như không có.

- Vậy đúng rồi.

Lão Hà đột nhiên vỗ đùi, liên lụy đến eo lão, lúc này lão phải hít vào một ngụm khí lạnh.

- Cha, cha, ngài chậm một chút, ngài chậm một chút, ngài đây… Đều biết hết rồi?

- Phí lời, ta đã đoán rồi!

- Cha, ngươi thật sự đoán được!

Lão Hà tức giận nói:

- Phí lời, ta là cha ngươi! Nhà hắn nhiều huynh đệ như vậy, gia sản phân phát đến Tiểu lục tử hắn, không biết còn lại bao nhiêu? Hơn nữa còn không có em gái, không có tiền đồ cưới!

". . ." Hà Sơ.

- Cho nên, cần bình tĩnh, nhớ kỹ, muội tử ngươi không trèo cao lắm, nhà lão Hà ta, cũng không phải dựa vào bán con gái đi trèo cao ai!

- Trèo cao?

- Trèo cao cái gì? Hai nhà chúng ta không tay không chân sao, còn có thể bị chết đói? Hiện tại nghe nói không đánh trận, tháng ngày này tiếp theo nhất định sẽ tốt hơn so với trước đây.

Lão Hà dừng một chút, nói tiếp:

- Ngươi nói tỉ mỉ với ta, hôn sự này thế nào, ngươi đã thấy gia chủ nhà họ không?

Hà Sơ lắc đầu một cái.

- Không thấy?

- Không thấy, nhưng em gái thấy rồi.

- Ngươi để Tư Tư một người đi gặp cha mẹ chồng rồi?

Hà Sơ gật gù.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!