Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 834: ĐI KINH THÀNH… BÁN THỊT HEO

Lúc này lão Hà giơ tay lên, nhưng bởi đau thắt lưng, không thể đứng lên.

Hà Sơ lập tức biết ý, đem đầu đến gần.

Đùng!

Một cái lòng bàn tay lão Hà đánh trên đầu con trai.

- Ngươi, tên túng hàng này, sau này đứng ra bên ngoài nói ngươi giết lợn, chúng ta giết lợn. . . Ta bảo ngươi đi cùng em gái, ngươi lại để em gái một mình đi gặp cha mẹ cha mẹ chồng, ngươi rốt cuộc có hiểu tại sao ta cho ngươi đi cùng em gái không?

Lão Hà tức quá hụt hơi, lại lên giọng quát:

- Chính là để ngươi đi chống bãi, vạn nhất cha mẹ chồng muốn bắt nạt Tư Tư, anh trai ngươi phải đứng ra, cái đầu ngươi để đâu hử trời?

". . ." Hà Sơ.

- Cha mẹ nhà hắn đều còn chứ?

Lão Hà bắt đầu hỏi việc nhà con rể.

- Mẹ em rể không còn rồi.

Mẫn phi đã qua đời rất nhiều năm.

- Ha, không còn mẹ?

Lão Hà cao hứng, không có mẹ chồng thì tốt!

- Có.

- Hả? Tái giá?

- Không phải.

- Mẹ hắn là thiếp?

- Gần như.

Hoàng Hậu mới là mẹ cả, phi tử còn lại, kỳ thực đều mang thân phận thiếp, trừ phi được làm phong Hoàng quý phi.

- Hí…

Lão Hà hít vào một ngụm khí lạnh.

Tình huống của con rể so với hắn suy nghĩ, còn bết bát hơn rất nhiều, rất nhiều.

- Mẹ nhà nó, lại còn là con vợ bé!

- Cha…

- Cha ngươi vừa đi nha môn, hỏi biết Tiểu lục tử thật giống như phạm phải chuyện gì, đến vị trị bộ đầu cũng không còn, ngươi nói, hắn có phải vừa vặn dự định trở lại kinh thành tị nạn, thuận tay lừa Tư Tư nhà ta chạy rồi?

- Cha…

- Mẹ nhà nó, mắc mưu, mắc mưu!

Lão Hà một trận tức giận, tiếp tục nói với con trai:

- Thôi, thôi nhìn tình huống nhà hắn kia, chỉ sợ tháng ngày tiếp theo rất khó khăn, như vậy đi, ngươi đi tìm em rể ngươi, bảo hắn trở về, còn chuyện nha môn kia, Hà gia ta có thể dùng ít tiền lo liệu.

Lão Hà suy nghĩ một chút, tiếp tục nói:

- Nếu thực sự không được, để hắn trở về nhà ta ở rể. Những gia sản nhà Hà gia ta sẽ chia đều cho hắn và ngươi, ta có thể viết giấy biên nhận.

- Về nhà… Về nhà ta ở rể?

Sắc mặt của Hà Sơ rất đặc sắc.

- Lại nói, tên khốn khiếp ở gần nửa năm ở kinh thành chờ? Nếu không phải thường thường gởi thư, cha ngươi ta còn tưởng rằng ngươi không còn đây! Ngươi đến kinh thành rốt cuộc làm gì?

- Đọc sách, học viết chữ.

Lão Hà sửng sốt một chút, trừng mắt nhìn, hỏi:

- Ngươi làm gì?

- Đọc sách, học viết chữ!

- Ngươi chỉ là tên mổ lợn, biết chữ làm gì, định giúp heo viết di thư sao?

- Em rể bảo ta đi học, nên ta đi học.

Lão Hà tức giận quát, nói:

- Hắn bảo ngươi làm gì ngươi làm nấy? Ngươi làm đại ca, ngươi làm sao có thể cái gì cũng nghe hắn, nếu ngày nào đó hắn bảo ngươi xông vào Hoàng cung, có phải ngươi cũng xông vào không?

Hà Sơ gật gù.

- Ừm.

Lão Hà chỉ chỉ vào mặt Hà Sơ, nói:

- Ngươi ngươi ngươi, tức chết ta rồi!

- Cha…

- Rốt cuộc thế nào, tại sao cái hôn sự này vẫn kéo dài đến hiện tại vẫn chưa có tin tức?

- Ta đây không phải trở về rồi sao, lúc trước bởi đánh trận, hôn lễ đều bị trì hoãn, hiện tại không phải không còn chiến tranh rồi sao, lúc này em rể mới để ta trở về.

Hà Sơ đáp.

Lão Hà nghi ngờ hỏi:

- Tại sao chỉ một mình ngươi trở về?

Hà Sơ nói:

- Em rể cũng quay về rồi, nhưng sau ta một ngày, ngày mai sẽ đến, hơn nữa còn mang theo sính lễ.

Lão Hà gật gù, hỏi:

- Ngày mai sẽ đến, nha, muội muội ngươi đâu?

Hà Sơ nhanh nhảu nói:

- Muội muội và em rể đồng thời trở về.

Lão Hà nói:

- Cũng phải, đây mới tuân thủ lễ nghi.

Hà Sơ sực nhớ đến cái gì, nói:

- Cha, ngươi mau thu cửa hàng này đi.

Lão Hà cười nói:

- Đã thu rồi, trước tiên làm xong việc kết hôn rồi nói.

Hà Sơ cười khổ, nói:

- Cha, ý của ta là, cái cửa hàng này, ngài đóng đi!

- Đóng? Ngươi không phải bị ấm đầu rồi chứ, làm sao có thể nói ra chuyện cười này?

Hà Sơ kiên định nói:

- Cha, đóng đi.

- Đóng làm gì?

- Đi kinh thành, theo chúng ta cùng đi kinh thành.

- Đi kinh thành làm gì?

Lão Hà nghi ngờ, hừ lạnh nói:

- Ngươi, để hắn nuôi ta? Hắn nuôi nổi sao!

- Ngạch…

- Lại nói, thủ đoạn và bản lĩnh giết lợn và bán thịt của ta, cần phải lo ăn sao?

Hà Sơ chậm rãi nói:

- Em rể nói, chúng ta có thể đi kinh thành mở cửa hàng thịt heo.

- Hả? Đi kinh thành bán thịt heo?

- Đúng vậy.

Lão Hà hừ lạnh nói:

- Ngươi bị hoảng rồi đúng không, cha ngươi vừa nói với ngươi, sống nơi đó rất khó, hơn nữa không quen môi trường, coi như cha ngươi đến đó làm nghề cũ, có thể kinh doanh lên hay không chỉ có trời mới biết. Lại nói hắn bảo đi kinh thành bán thịt heo, ta phải nghe hắn sao, nếu hắn có thể, tại sao không cho ta mang chân giò tiến vào Hoàng cung bán cho Bệ Hạ?

Hà Sơ cứng miệng, không biết nên nói gì cho phải:

- Cha, nếu ngài muốn đưa mà nói, vậy…

- Đừng nói, đừng nói, ngày mai ngươi, không, buổi chiều ngươi ra khỏi thành mua một con lợn về, ta sẽ đích thân chế biến.

Lão Hà dừng một chút, hừ lạnh nói:

- Không được nói cái gì mê sảng đi kinh thành, nhìn ngươi bị tên Tiểu lục tử kia rót Mê Hồn thang rồi, ta đã nói với ngươi, chờ ngày mai thấy tiểu tặc kia, nhìn ta làm sao dọn dẹp hắn, thật sự dám coi thường lão Hà ta sao!

Hà Sơ ấp úng nói:

- Cha, ta có chuyện, muốn nói với ngươi một tiếng.

Lão Hà quát:

- Có rắm mau thả.

- Em gái có…

- Có cái gì?

Hà Sơ chỉ chỉ bụng hắn.

Lúc này con mắt lão Hà trừng lớn, trong nháy mắt, tựa hồ eo không đau chân không chua, lập tức đứng lên, bắt đầu lục tung tùng phèo.

- Cha, ngươi làm gì, ngươi làm gì vậy.

- Dọn dẹp một chút đồ vật, đi kinh thành bán thịt heo đi!

. . .

- Xác nhận sao?

- Bẩm Bệ Hạ, đã xác nhận, Lục điện hạ đã gọi thái y đến bắt mạch. Thái y viện đầu tiên phái La thái y, sau khi La thái y trở lại, lại mời Chu thái y đi một chuyến rồi. Xác thực là hỉ mạch, mà, mạch tượng vững vàng, chứng tỏ thân thể nữ tử Hà gia kia tốt.

Yến Hoàng nghe vậy, cầm sổ con trong tay để xuống, hai tay thả trước người.

Ngụy Trung Hà thuận thế mở miệng nói:

- Nô tài chúc mừng Bệ Hạ, chúc mừng Bệ Hạ.

- Thành Quyết ở đâu?

- Bẩm Bệ Hạ, sáng nay Lục điện hạ mang nữ nhân Hà gia kia rời kinh rồi.

- Nếu đã biết mang bầu, còn dám tự ý đi lại.

- Bệ Hạ, Lục điện hạ hẳn đi Nam An huyện hạ sính rồi.

Lúc trước bởi chuyện Tĩnh Nam Hầu hạ lệnh tàn sát Sở quân dưới Ngọc Bàn thành, dẫn đến quan hệ Yến Sở vô cùng căng thẳng, chiến tranh bất cứ lúc nào cũng có thể mở ra.

Cho nên việc kết hôn của Đại hoàng tử được diễn ra trong lặng lẽ, mà đại hôn giữa quận chúa và Thái tử cũng bị trì hoãn lại.

Trước mắt, người Sở nơi đó tựa hồ trong thời gian ngắn không có dấu hiệu động binh đao, những chuyện nên làm, có thể làm rồi!

Đồng thời trong bụng con gái người ta đã có, rốt cuộc là người mang Hoàng tự, cũng không thể người ta không được danh chính môn thuận.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!