- Đã mang theo sính lễ chưa?
- Đã mang theo, Lục điện hạ phái người đi Thái tử phủ lấy sính lễ, bởi lúc trước Bệ Hạ ra khẩu dụ, sính lễ do Thái tử điện hạ hỗ trợ xử lý.
Gấp đôi chân giò heo!
- Cũng làm khó hắn.
Đúng là phải tìm Thái tử đòi chân giò rồi.
- Thái tử cho sao?
- Thái tử tự mình sai hạ nhân hỗ trợ chọn mua thỏa đáng.
Yến Hoàng nghe vậy, gật gật đầu.
- Lệnh Mật điệp tư phái người hộ vệ ven đường, đồng thời lệnh Thái y viện cho hai tên thái y đi theo bảo vệ.
- Vâng, Bệ Hạ.
Lập tức, Yến Hoàng lại cầm lấy một phần sổ con, lật xem một hồi, nói:
- Cơ Vô Cương lĩnh năm ngàn Trấn Bắc quân rời kinh, theo lời Thành Quyết, quét sạch thương lộ.
- Vâng, Bệ Hạ.
- Ngụy Trung Hà.
- Có nô tài!
- Trẫm sắp làm gia gia rồi!
. . .
- Điện hạ, đây là thông tin thuế vụ gần ba tháng nay.
Quan thuế vụ đem một quyển sách đưa đến tay Cơ Thành Quyết.
Cơ Thành Quyết không lật xem, mà đưa trả lại tên quan thuế vụ này.
- Tiếng oán than dậy đất chứ?
Quan thuế vụ cười khổ:
- Đều nói đây là bóc lọc dân đen.
- Không sao cứ làm, kệ bọn họ!
Quan thuế vụ hiển nhiên cũng là người của Cơ Thành Quyết, nghe vậy hồi đáp:
- Nhưng mà, Điện hạ, Nam An huyện thành còn tốt, kỳ thực không có nhiều đội buôn, nhưng sau lưng những đội buôn nơi khác, đều có Vương công quý tộc chống lưng.
Cơ Thành Quyết cười nói:
- Không có chuyện gì, có phụ hoàng, bọn họ không dám oán giận cái gì, có điều lần này bọn họ rất quy củ, làm cho ta coi như muốn tìm đánh con gà đánh cho khỉ xem cũng không được!
Quan thuế vụ nói:
- Điện hạ, trong lòng có oán khí mà nói, mới càng khó làm.
Cơ Thành Quyết nói:
- Những cái này không cần lo lắng, trong lòng ta tự có chương trình, đáng tiếc, lúc trước đám nhân tài chưởng quỹ kia đều bị họ Trịnh kia cướp đoạt hết rồi, Tuyết Hải Quan bên kia cũng không biết xảy ra chuyện gì, động tác chậm như vậy, đến hiện tại vẫn chưa mở nhà xưởng sản xuất những vật phẩm hi hữu kia.
Quan thuế vụ thắc mắc:
- Điện hạ, đang đợi Tuyết Hải Quan nơi đó?
Cơ Thành Quyết lắc đầu nói:
- Đúng, cũng không phải, Đại Yến lớn như vậy, chỉ nhìn chằm chằm một vùng ăn cơm, sản xuất to lớn hơn nữa cũng không đủ ăn, ý tưởng của ta là, từ phía tây hoang mạc đến tận phía đông Tuyết Hải Quan, thương nhân Càn Sở lần lượt đi qua Yến Quốc ta, nhất định phải “Nhả bạc” cho ta.
Quan thuế vụ nhắc:
- Điện hạ, thuộc hạ cảm thấy vẫn quá mức cấp thiết một tí!
Lục điện hạ cười nói:
- Ha, chỉ nghe nói qua lưu dân không được ăn cơm tạo phản, nhưng chưa từng nghe nói thương nhân bởi thuế nặng mà khởi nghĩa vũ trang, bây giờ không vặt bọn họ thì vặt ai?
Nếu thương nhân Càn Sở kêu thuế nặng, được, vậy để Càn Sở quy phục Đại Yến ta đi, tự nhiên tất cả biến thành người trong nhà, thuế tự nhiên sẽ nhẹ.
Lục hoàng tử dừng một chút, nói:
- Chờ sau khi ta rời đi, ngươi cũng rời khỏi Nam An huyện thành, chuyên tâm giúp ta quản lý tiền tệ.
- Đa tạ Điện hạ.
- Được rồi, ngươi đi đi, ta cũng phải tới cửa tặng lễ cho cha vợ rồi.
- Thuộc hạ chúc hd tân hôn đại cát, tiểu thư và lão chủ nhân dưới suối vàng có biết, cũng sẽ vui mừng.
- Ừm.
Cơ Thành Quyết rời khỏi trà lâu, trên thân mặc bộ trường sam, cố gắng hóa thân thành văn nhân, có điều trong tay hắn lại cầm một cây quạt, bên hông buộc một miếng ngọc bội, thật có một lại ưu phạm công tử.
Một chiếc xe ngựa ngừng phía trước, phía sau lại có một đội xe nhỏ chờ đợi.
Đứng đầu xe ngựa có một nam tử mặc hắc sam.
- Ô, đại ca, ngài đây vừa lĩnh binh đãy chạy về chỗ ta, chỉ lo người khác không biết ngươi ta đứng chung một thuyền rồi?
Cơ Vô Cương thờ ơ cười cười, nói:
- Vi huynh có thể phục xuất, đều dựa vào số con của ngươi, không phải đứng chung thuyền cũng là đứng chung một chỗ, còn sợ gì? Lại nói, bảo đến giúp ngươi thanh lý thương lộ, ngươi không chỉ điểm nơi nào vi huynh, vi huynh cũng không thể suất binh tùy tiện giết lung tung một trận chứ?
- Ha ha.
Cơ Thành Quyết gật gù, nói:
- Đại ca nói quá lời rồi.
- Còn nữa, hôm nay cái ngươi hạ sính, theo quy củ, hẳn do trưởng bối trong nhà lĩnh đội, phụ hoàng tất nhiên không thể đến, ta đây làm đại huynh, đứng ra giúp ngươi thu xếp một hồi, cũng là chức trách của ta.
- Vậy tiểu đệ đa tạ đại huynh.
Bên trong xe ngựa chính là tiểu nương tử Hà gia, Cơ Vô Cương là huynh trưởng tự nhiên không thể tiến vào xe ngựa, cho nên hai huynh đệ đi phía trước, còn đoàn xe vận chuyển sính lễ và xe ngựa đi theo phía sau.
Bởi bên trong sính lễ kia, số lượng chân heo quá mức khổng lồ "Chói mắt", dọc theo đường đi ngược lại hấp dẫn không ít ánh mắt bách tính Nam An huyện.
Gia đình bình thường kết hôn, tất nhiên không thể nhìn thấy vàng bạc châu báu phỉ thúy rèm châu vân vân, thịt heo lại là đồng tiền mạnh, mà một đội ngũ này dán thêm chữ hỉ vào, bên trong thị giác của dân chúng bình thường có thể nói đã tương đối ngang tàng rồi.
Cơ Thành Quyết vẫn hơi tiếc, hắn tiếc lão tử bận rộn quốc sự không thể đích thân tới đây, bằng không để hắn đứng chỗ này nhìn ánh mắt hâm mộ của bách tính xung quanh, hẳn sẽ cực kỳ thỏa mãn đi.
- Ngươi ngược lại ra tay nhanh, nhanh như thế đã có, bên trong huynh đệ ta còn tạm thời chưa ra đứa nào, nói chung con ngươi chính là đời cháu đầu tiên của phụ hoàng! Nhìn lần này phụ hoàng sắp xếp cho ngươi, đến ta cũng hơi ghen tị!
Bởi trước đó Đại hoàng tử vẫn ở quân doanh, sau đó lại mang nhiệm vụ thông gia Vương đình Man tộc, cho nên thành hôn muộn, mà hiện tại thân thể vị công chúa Man tộc kia vẫn chưa có tin tức.
Việc kết hôn giữa Thái tử và quận chúa, vẫn bị trì hoãn đến hiện tại.
Hiện tại lão Tam đã bị phế bỏ.
Tuổi tác lão Ngũ và lão Tứ gần như Cơ Thành Quyết, nhưng lão Tứ và lão Ngũ vẫn chưa thành hôn.
Cho tới lão Thất, vẫn còn quá bé.
- Ô, nói tới chỗ này, lần này đại ca ngài phải cảm ơn hài nhi trong bụng mẹ hắn, không có hắn, lần này khả năng ngài được ngoại phóng không được thuận lợi như vậy.
- Vâng vâng vâng, chờ hài tử sinh ra, ta tự chuẩn bị hậu lễ cho hắn, có điều nói đến đây, cũng đúng dịp.
- Không phải trùng hợp, nửa tháng trước ta biết Tư Tư có, chỉ có điều kéo dài đến lúc ta đưa lên sổ con, mới đi xin thái y, thông báo phụ hoàng.
- Ngay cả hài tử chưa xuất sinh, ngươi cũng dám lợi dụng?
Đại hoàng tử nói chuyện rất thẳng.
Cơ Thành Quyết gật gù, nói:
- Nếu là con gái, hẳn nên giúp cha nàng một cái, nếu là bé trai, hiện tại hắn nên đi tranh vị trí Hoàng Thái tôn…
- Thành Quyết…
- Ta biết đại ca muốn nói cái gì, yên tâm đi đại ca, ta sẽ không giống phụ hoàng, bởi chiêu trò kia… Quá vô vị!
Cơ Thành Quyết sực nhớ đến cái gì, nói tiếp:
- Đúng rồi, đại ca, hồi trước Tuyết Hải Quan nơi đó gửi tin chiến thắng, nhánh đồ cưới của ngài đã lập công rồi!
-------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long