Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 836: CA, NGƯƠI SAO VẬY

Đại hoàng tử gật gù nói:

- Ta cũng biết rồi, tên Trịnh Phàm kia cũng rất quyết đoán, tính toán thời gian hẳn Kha Nham bộ lạc vừa tới đã bị hắn kéo đi cánh đồng tuyết đánh trận rồi!

Cơ Thành Quyết cười nói:

- Hừm, đúng rồi, đại ca, ngươi biết hiện tại ta đang suy nghĩ gì không?

Đại hoàng tử hứng thú hỏi:

- Suy nghĩ gì?

Cơ Thành Quyết híp híp mắt nói:

- Ta đang suy nghĩ họ Trịnh kia rốt cuộc lúc nào sinh hài tử, hi vọng hắn sinh khuê nữ, nhà ta sinh bé trai, như vậy ta có thể chiếm tiện nghi của hắn rồi!

Đại hoàng tử đột nhiên hỏi:

- Nếu đây là bé trai?

- Vậy ta sẽ không học chuyện xưa của phụ hoàng.

- Thành Quyết, ngươi nói lời này có ý gì?

Cơ Thành Quyết nói:

- Không có ý gì, ầy, ca ca, phía trước chính là nhà bố vợ ta, người đứng bên cạnh chính là anh vợ ta, tên là Hà Sơ. Ngài tới cũng đúng dịp, ta vốn dự định sau lần này há sính để anh vợ nhờ vả ngươi đi, hiện tại vừa vặn, ngài ngày mai có thể dẫn hắn cùng rời đi, đặt bên người ngươi dùng, cũng không cần vun bón nhiều, chỉ cần gặp chút máu me tăng thêm kiến thức là được rồi!

- Có thể.

Đại hoàng tử gật đầu.

Cơ Thành Quyết nói:

- Được rồi, ta cần phải đi chào cha vợ, đại ca ngài cũng đi cùng đi.

Đại hoàng tử cười nói:

- Bố vợ ngươi vẫn chưa biết thân phận ngươi?

- Ta đã bảo anh vợ sớm về nói, nhưng xem ra hắn hẳn chưa nói.

Nói xong, Cơ Thành Quyết đưa tay về phía trước chỉ chỉ lão Hà, tiếp tục nói:

- Bằng không vị nhạc phụ kia không dám cầm dao phay, chờ thằng con rể ta đây.

. . .

Lão Hà nắm cây dao mổ lợn đã theo hắn nửa đời người, cứ như thế bình tĩnh đứng nơi đó.

Đối mặt Cơ Thành Quyết và Đại hoàng tử đang đi về phía này, đối mặt chiếc xe ngựa kia, đối mặt đoàn xe ngựa phía sau…

Hắn như một kiếm khách!

Cơ Thành Quyết chưa từng thấy vị Kiếm Thánh Tấn địa kia, tuy có người nói vị Kiếm Thánh kia đang làm việc cho vị huynh đệ họ Trịnh kia của hắn, nhưng bởi khoảng cách giữa hai bên quá xa, coi như muốn gặp, cũng khó thực hiện.

Nhưng vào lúc này, Cơ Thành Quyết đột nhiên cảm giác, lúc này biểu hiện của lão Hà đứng nơi đó…

Khả năng không kém cạnh gì ngày xưa vị Kiếm Thánh đại nhân đứng ngoài Tuyết Hải Quan đối mặt với kỵ binh dã nhân.

Đúng… Cơ Thành Quyết hắn sắp thành kỵ binh dã nhân bị giết!

Có một số việc, kỳ thực trong lòng Cơ Thành Quyết cũng rõ ràng, vị nhạc phụ họ Hà này… Rất tốt.

Nếu hắn không phải hoàng tử, chỉ là một bộ đầu, thậm chí, chỉ là một con rể tới cửa, sau này ở nhà lão Hà hỗ trợ giết lợn bán thịt thôi, tháng ngày sau cũng không tệ lắm.

Người sống một đời, xác thực cần một chỗ để nội tâm thoải mái, bớt căng thẳng.

Hắn không phải cha hắn, không làm được đến trình độ cha hắn, chí ít hiện nay mà nói, không nhất thiết phải làm thế.

Lại như tên họ Trịnh kia nói: Người sống sót, thế nào cũng phải thường thường lập dị một hồi.

Cơ Thành Quyết cảm thấy câu nói này rất đúng.

Cho nên, vị Lục hoàng tử đương triều này, người đã bị ướp lạnh bị chèn ép, bây giờ trên thực tế chấp chưởng Hộ bộ này, có thể khiến Đại hoàng tử đứng phía sau hò hét, cổ vũ… Đi về phía lão thiết giết lợn này… Quỳ xuống!

- Con rể hướng lão Thái sơn thỉnh an, lão Thái sơn phúc an.

Về tình, con gái người ta theo hắn, người ta không làm khó dễ, càng không nói quy củ lễ hỏi gì, có thể cho con gái theo ngươi, cần phải nhớ kỹ!

Về lý, hắn mang con gái người ta đi nửa năm, việc kết hôn không chút tin tức, hiện tại càng để con gái người ta phỉnh bụng lên, xác thực đuối lý!

Cho nên, một quỳ này… Đáng!

Nói câu thật lòng, Cơ lão lục mười năm này, coi như quỳ Hoàng Đế lão tử hắn cũng không thoải mái, thành tâm như lần này.

Lão Hà hít sâu một hơi, nhìn Cơ Thành Quyết, vừa nhìn về phía Đại hoàng tử đứng sau lưng Cơ Thành Quyết.

Đại hoàng tử là trưởng tử đại biểu nhà trai đến, tất nhiên không cần hành lễ, chỉ chắp tay đối với lão Hà.

Lão Hà không đáp lại, ngược lại cầm dao mổ lợn trong tay, trực tiếp chém lên thớp.

Thịch!

Dao mổ lợn lún vào trong thớt, phát ra một tiếng vang trầm thấp.

Cơ Thành Quyết hít sâu một hơi, ánh mắt lén lút nhìn anh rể kia.

Lại nghĩ đến thê tử đã hoài thai đang ngồi trong xe ngựa kia.

Vào lúc này, hắn tự đi nói thân phận với vị nhạc phụ này xác thực mang cảm giác lấy thế đè người, phương diện Cơ lão lục làm người này thật có trình độ, cho nên dự định cúi đầu, chịu đựng lửa giận và oán giận đến từ nhạc phụ.

- Tốt, tốt, Yến Tiểu Lục ngươi, ngươi đây bắt nạt nhà lão Hà ta không nhà không cửa, ngươi không để ta vào trong mắt đúng không! Ngươi có ý gì, ngươi có ý gì! Khuê nữ nhà ta cho ngươi, ngươi lại đối xử với nàng như vậy, đối xử với nhà mẹ đẻ nàng như vậy sao?

Lão Hà thở phì phò, quát tiếp:

- Đi lễ thì không, đến chương trình còn không thấy bóng, người ta bị ngươi ngươi lừa chạy rồi, ngươi có phải xem thường khuê nữ nhà ta, xem thường nhà lão Hà ta chăng?

- Nhạc phụ nói quá lời, ta thực sự có nguyên nhân phải trì hoãn!

Cơ gia có rất nhiều quy củ, lúc nổi lên chiến sự, Cơ gia cấm tiệt hôn tang, đây là quy định của tổ tông truyền xuống.

Chính Cơ Vô Cương thành hôn, kỳ thực cũng không tính là thành hôn đi, càng giống một loại thủ đoạn kéo dài và đối ứng chiến tranh.

- Trả khuê nữ về cho ta, đời ta cũng không có bản lãnh gì, nhưng ta vẫn có thể nuôi nổi một khuê nữ, nói chung không đến nỗi phải gả nàng cho nhà chồng không biết lễ nghi chịu tội!

Lúc này lão Hà hét lớn một tiếng:

- Nghiệt tử!

Trán Hà Sơ đầy mồ hôi, chạy chậm tới đây.

Đáng vui mừng chính là, hôm nay cha hắn không gọi hắn là Vương bát đản!

- Đỡ muội muội ngươi trong kiệu, chúng ta về nhà! Hôn sự này không thể tiến hành, riêng con rể này, cha ngươi cũng không thèm!

- Này…

Hà Sơ nhất thời tay chân luống cuống.

Nếu đổi thành em rể tầm thường, dám đối xử như vậy với em gái hắn, còn làm em gái hắn lớn bụng, anh rể này đã sớm cầm cây do giết lợn nhuộm máu vô số oan hồn lợn kia, đi liều mạng rồi.

Nhưng trước mắt vị này… Trước mắt vị này… Hà Sơ thật không dám!

Cha!

Trong bụng muội muội đã có, ngươi nói không lấy chồng là không lấy chồng rồi?

Trong bụng muội muội mang Hoàng tự, Hoàng tự!

Hà Sơ còn nghe qua, hài tử trong bụng muội muội hắn, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hẳn là đứa cháu đầu tiên của đương kim thánh thượng.

Lão Hà thấy con trai hắn đứng bất động, lúc này nổi giận mắng:

- Sao rồi, sợ sợ muội muội ngươi trở về tranh gia sản với ca ca ngươi sao?

- Không phải, cha!

Hà Sơ bị một kích như vậy, chỉ có thể nhắm mắt đi đến cỗ kiệu, nói:

- Em gái, cha để chúng ta về nhà trước.

Mành bị xốc lên, tiểu nương tử Hà gia từ trong kiệu đi ra.

Nàng thấy cha nàng, lại nhìn thấy phu quân nàng quỳ gối trước mặt cha, há mồm muốn nói cái gì, nhưng vẫn không nói gì, theo ca ca vào phòng.

Hà Sơ cẩn thận đi bên cạnh em gái, chỉ lo em gái hắn bị sao, xảy ra điều gì sơ xuất trượt chân vân vân.

Đợi đến khi vào phòng, đóng cửa.

Tiểu nương tử Hà gia lập tức bấm tay Hà Sơ một cái, cáu giận nói:

- Ca, ngươi làm sao…

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!