Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 837: CON RỂ GHI NHỚ

- Nhạc phụ xin bớt giận, ta chân tâm đối với Tư Tư, lúc trước do ta không đúng, hiện tại chúng ta có thể làm bất cứ quy trình gì cũng được. Người khác có, chúng ta nhất định phải có! Người khác không ngài lại muốn, ta cũng có thể có… Con rể vô cùng kính trọng ngài.

- A, nói thật êm tai, ai biết trong lòng ngươi rốt cuộc có ý định gì, khuê nữ nhà lão Hà ta còn chưa đến mức hận gả tới mức độ này!

Kỳ thực, lúc hai người tranh luận, đều không nói đến chuyện mang bầu.

“Gạo đã nấu thành cơm”, đây chính là lợi khí lớn nhất của con rể bắt bí cha mẹ vợ.

Ngược lại khuê nữ nhà ngươi đã mang chủng ta, ta dĩ nhiên đứng trên thế bất bại!

Nhưng chuyện này, không thể nói ra ngoài, bằng không đúng là rất "Mất mặt xấu hổ".

Lão Hà sẽ không đần độn tự mình nói, Cơ lão lục biết làm người như thế, tự nhiên cũng không thể nói cái này.

Lúc này, trưởng bối nhà trai là Đại hoàng tử này, rốt cuộc nhớ đến mục đích hắn đến đây làm gì, đi về phía trước, mở miệng nói:

- Hà lão, gia phụ ở kinh thành rất bận rộn, không tiện tới đây, cho nên ta đứng ra, giúp tên đệ đệ này hạ sính. Lúc trước lễ nghi không chu đáo, nhà ta không đúng, đệ đệ ta hành sự cũng có chút lỗ mãng, kính xin Hà lão không nên trách tội. Nếu hai người trẻ tuổi đã hợp nhau như vậy, trưởng bối như chúng ta tất nhiên sẽ tác thành!

- Hừ hừ.

Lão Hà không phản ứng Đại hoàng tử, xoay người, rút ra bảo đao đồ heo ra, trực tiếp quay về nhà.

Cơ Thành Quyết cũng chậm rãi đứng lên, vỗ vỗ bụi bặm trên đầu gối.

- Cha vợ ngươi… Thật khó đối phó!

Đại hoàng tử cảm khái nói.

- Không có cách nào, ai kêu ta số hên đây, sai thủ hạ nhanh chân một chút, nhấc sinh lễ vào đi!

Đại hoàng tử gật gù, phất tay ra hiệu phía sau nhấc sính lễ vào, hắn cũng tiếp nhận danh mục quà tặng, chờ một lúc nữa tự tay đưa cho lão Hà.

Dù Đại hoàng tử này là người trải qua sóng gió, mang binh đánh giặc, nhìn phần danh mục quà tặng này cũng không tự giác khẽ run lông mày.

Chân giò heo bao nhiêu cái, đầu heo bao nhiêu…

Những con heo này đều quý giá, bởi có người nói đây là danh mục quà tặng do đích thân phụ hoàng địch ra.

Rất khó có thể tưởng tượng, phụ hoàng lại nghiêm túc định ra bao nhiêu chân heo, bao nhiêu cái đầu heo vân vân trên danh mục quà tặng này.

Hơn nữa, những chân giò này đều do Thái tử điện hạ phụng chỉ tự tay chọn mua.

Heo tầm thường đến đâu, trải qua một lần như vậy, giá trị bản thân cũng tăng lên gấp trăm lần chứ?

Đám hạ nhân đẩy cửa Hà gia, nhấc rương quà đi vào.

Trong sân, lão Hà ngồi trên một cái ghế thái sư cổ, còn chiếc dao mổ lợn bạn thân hắn, thấy có người nhấc đồ vật vào, mặt sắt của nó chỉ nằm yên chỗ đó, không lên tiếng.

Ngược lại bốn phía có rất nhiều láng giềng đến xem trò vui.

Trước bởi khuê nữ nhà lão Hà bị người ta mang đi, vẫn không có tin tức, bên trong láng giềng có nhiều chuyện chuyện phiếm, cái gì cũng nói.

Ai tới mua thịt heo, không quan tâm mua một cân hay mua một lạng, đều hỏi lão Hà một chút, tại sao khuê nữ và con rể ngươi không có tin tức rồi?

Cuối cùng nhận được thư, lão Hà không thể không đến chỗ tiên sinh gần đó nhờ người ta đọc thư, lại chạy tới chỗ láng giềng biết chữ hỏi.

Trong thư nói, con rể và khuê nữ hắn trải qua tháng này không tệ ở kinh thành, ở nhà lớn, mỗi bữa đều có thịt ăn, thậm chí còn có hạ nhân tôi tớ.

Còn nói bảo hắn dọn dẹp cửa hàng đi kinh thành dưỡng lão, hắn không vui nói kinh thành có cái gì tốt, Nam An huyện thành này mới là nhà của hắn, lai nói, hắn cũng không nỡ xa đám láng giềng này.

Kỳ thực, trong thư Hà Sơ chỉ nói rất ngắn gọn, phần lớn đều do lão Hà kia phát huy sức tưởng tượng được.

Nhưng hôm nay hàng xóm láng giềng vừa thấy phần sính lễ này, đúng là mở rộng tầm mắt, không hổ là người kinh thành, trong nhà đúng không có gì ngoài tiền!

Nhưng cũng có kẻ tò mò khả nghi, nói:

- Làm sao hạ sính nhiều thịt heo như vậy, hơn nữa còn đưa nhà mổ lớn bán thịt heo? Sợ ông thông gia nhà lão Hà kia, đầu óc có tật xấu chứ? Hay ông thông gia kia là đồng nghiệp của lão Hà, đều làm giết lợn bán thịt?

Cơ Thành Quyết và Đại hoàng tử đi vào trong nhà, Cơ Thành Quyết đứng không nhúc nhích, Đại hoàng tử tiến lên, đem phần danh mục quà tặng tới.

- Hà lão, đây là sính lễ, ngài nhìn một cái xem thiếu cái gì.

Lão Hà kỳ thực đã sớm nhìn thấy rất nhiều đầu heo rồi.

Nhưng mà, khi thấy phần danh mục quà tặng…

Ừm!

Hắn không biết chữ, nhưng chữ liên quan đến heo và phía sau ghi số lượng bao nhiêu, hắn vẫn nhận ra.

Vừa nhìn, con mắt hắn trừng lớn… Đây rốt cuộc có ý gì?

Hoàn toàn gấp bội đồ cười của hắn.

Hắn mang bao nhiêu chân sau heo tới, ông thông gia kia lại trả gấp đôi về!

Chẳng lẽ hai vợ chồng sinh sống không cần cái khác, chỉ cần mỗi ngày ăn thịt heo, ngủ dùng thịt heo làm chăn, lấy da heo làm quần áo?

Đây là tuyên chiến!

Đây phản kích hắn!

Hơn nữa, trên phương diện hắn lợi thế nhất, tiến hành sỉ nhục!

- Lão gia ngài có thể nói ra phần còn thiếu, ta lập tức đi đặt mua ngay, không quản thế nào, vợ chồng son sớm ngày làm xong hôn lễ, cũng đỡ người hai nhà chúng ta bận tâm, vợ chồng son cũng có thể sớm ngày sống yên ổn sớm sinh quý tử.

Có mấy lời không tiện nói ra ngoài, ở trong ngược lại dễ nói rồi.

Lão Hà không để ý Đại hoàng tử, mà chỉ tay vào Cơ Thành Quyết hô:

- Tiểu tử ngươi, tới đây cho ta!

- Vâng.

Cơ lão lục đi lên trước, cung cung kính kính.

- Lão già ta chỉ có một khuê nữ, ta nuôi nấng nàng từ nhỏ, tiểu tử ngươi muốn kết hôn, cũng được thôi, nhưng ngươi phải thề bảo đảm sau này nàng không được nhận chút oan ức nào!

- Con rể xin thề, nhất định không để Tư Tư nhận chút oan ức nào!

- Không đủ, lại thề lần nữa, phát…

Lão Hà do dự một chút, tùy tiện nói:

- Thôi, không cần thề nữa, nếu sau này ngươi không đối xử tốt với khuê nữ nhà ta, lão già ta coi như chết rồi, sẽ biến thành ác quỷ, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ngươi!

- Dạ, con rể ghi nhớ.

Lão Hà chỉ chỉ sính lễ bên kia, tiếp tục hô:

- Ngươi cần phải nhớ ngày hôm nay, nhớ hôm nay chính ngươi, quỳ xuống xin lão già ta gả khuê nữ cho ngươi, ngươi cầu xin ta cho ngươi cưới khuê nữ.

Cơ lão lục nghe vậy, quỳ xuống, nói:

- Con rể ghi nhớ!

Lão Hà hít sâu một hơi.

Nói xong, trên mặt hắn bắt đầu có giọt nước mắt chảy xuống.

Vào lúc này, hắn mới cảm nhận rõ ràng được tâm cảnh của một phụ thân đưa con gái xuất giá.

Mẹ nàng trước đây qua đời sớm, hắn làm “Gà trống nuôi con” kiêm luôn nghĩa vụ của người mẹ, từ nhỏ, ca ca nàng có thể ăn kém chơi kém, nhưng khuê nữ, muốn cái gì cho cái nấy, tuyệt đối không hàm hồ.

Những gia đình khác, đều dùng khuê nữ gả đi kiếm đồ cười, hoặc hoán thân hay đổi lễ hỏi cho đàn ông trong nhà đón dâu, nhưng lão Hà nhà không!

-------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!