Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 841: LÃO THIẾT KHÔNG Ở

Tống biệt vị "Tiểu hầu gia" kia, Cơ Thành Quyết yên lặng vỗ vỗ tay, như phủi đi bụi trần vô hình.

Giây lát sau, Trương công công đi tới, trước tiên ngồi xổm người xuống, dọn lại cái nắp chén trà bị đập nát, lập tức hỏi:

- Chủ nhân, người này không phải tiểu hầu gia phía bắc?

Cơ Thành Quyết lắc đầu một cái, nói:

- Ta cũng không biết.

Trương công công lại nói:

- Chủ nhân, coi như người này thật sự là vị tiểu hầu gia phía bắc kia, rất khó thâm giao với loại người này, không nói cái khác so với Bình Dã Bá vẫn còn kém quá xa!

Cơ Thành Quyết nói:

- Rất lâu rồi, ngươi vẫn chưa nhìn thấy Trịnh Phàm đi!

- Rất lâu rồi chưa gặp, nhưng chủ nhân, lúc trước coi như Bình Dã Bá xuất phát điểm thấp, nhưng trên người toát ra dòng hào hiệp kia, người bên ngoài muốn học cũng không được. Có tài mà không kiêu căng, vị ti lại không chán nản, đó mới là độ lượng. Mà vị vừa rồi kia… Không có!

Cơ Thành Quyết đưa tay xoa xoa mi tâm, không lên tiếng.

Trương công công nhặt mảnh vụn sứ lên, đứng lên, lại nhỏ giọng nói:

- Chủ nhân, giống lúc trước chủ nhân dùng nắp chén để nói, nếu tìm ra người này, đúng là phí không ít công phu của chúng ta, cũng có chút một gặp may đúng dịp. Nếu hắn là mồi, vậy cái cần câu này, rốt cuộc trên tay người nào?

Trương công công là người của Cơ Thành Quyết, lúc nói chuyện tự nhiên không cần gò bó.

Vì bảo vị nhi tử chân chính của Trấn Bắc Hầu?

Hay là…

Cơ Thành Quyết lắc đầu một cái, nói:

- Riêng con mồi này, không ai dám nuốt xuống, mắc dây câu.

Ngươi mò đến chỗ Trấn Bắc Hầu, sẽ chết.

Ngươi mò đến chỗ Bệ Hạ, cũng chết.

Trương công công bừng tỉnh, lập tức, lại có chút thổn thức nói:

- Chủ nhân, vị kia cũng rất đáng thương, mồi câu vẫn cho rằng mình là chính chủ.

- Ngươi thương hại hắn?

Cơ Thành Quyết nở nụ cười "Ha ha" hai tiếng, chậm rãi nói:

- Hắn cố ý giả đến đây, giả đến nóng ruột, giả đến không kiên nhẫn, giả đến không lòng dạ, đến không định lực, lộ ra loại cảm giác nhất định phải nóng ruột đi ăn đậu hũ nóng.

- Giả?

Trương công công ngạc nhiên.

Cơ Thành Quyết chỉ chỉ mảnh sứ vụn trong tay Trương công công, nói:

- Người không giống đồ vật, đập phá nắp chén chỉ là đập phá. Nhưng người lại khác, biết hắn là giả… Cũng lười đụng vào.

. . .

- Sơ, ngươi mau dọn dẹp nốt cái sân này đi.

- Được rồi, cha.

- Tay chân nhanh nhẹ chút, đêm nay nổ pháo ăn mừng ngay ở nhà mới rồi.

- Vâng, cha.

Hà Sơ cầm chổi bắt đầu quét sân, quét quét, ngẩng đầu lại nhìn thấy hai người đứng ngoài cửa viện.

Một nam tử đầu hơi trắng, phía sau còn mang theo một lão bộc.

- Ngài là?

Hà Sơ hỏi.

- Há, ta là chủ nhà trọ.

Người đàn ông trung niên hồi đáp.

- Chủ nhà trọ?

- Hôm nay người môi giới đến thông báo ta, khu nhà nhỏ này đã được thuê, ta tới xem một chút.

- Sơ, ai tới rồi?

Lão Hà từ giữa nhà đi ra.

- Cha, họ nói họ là chủ nhà trọ.

- Chủ nhà trọ? Lúc ký hợp đồng, người môi giới không phải là ngươi?

- Người ký hợp đồng là quản sự nhà ta, ta cũng vừa nghe nói sân này đã cho thuê, cho nên mới tới nhìn một cái, tặng chút lễ cho ngài.

Lão bộc từ phía sau lên phía trước người đàn ông trung niên, đem một ít bánh gạo được buộc cẩn thận và một vò rượu đặt xuống.

- Ô, cái này, cái này không được, trên đời này làm có chuyện khách trọ thu lễ của chủ nhà trọ.

Lão Hà vội vàng tiến lên nhấc đồ vật lên, muốn trả lại.

- Khu nhà nhỏ này của ngài rất tốt, lão già ta thấy qua so với khu vực nhà trọ khác bên ngoài, còn chiếm ba phần mười tiện nghi, lão già ta và nhi tử mới tới kinh thành nên vô cùng lo lắng, có thể lập tức thuê được gian phòng này, đã xem như chiếm tiện nghi của ngài rồi.

Lão Hà dừng một chút, cười nói:

- Vừa rồi lão già ta vừa nói, chờ sau khi dọn dẹp xong gia nhà này xong, chúng ta còn định đến chỗ ngài, đưa ngài một ít thịt khô cảm tạ.

Người đàn ông trung niên không để ý lắm vung vung tay, nói:

- Lão gia ngài nhận lấy chút quà này đi, không nói dối ngài, cái sân này khi bé ta đã ở qua, sau này làm ăn phát đạt, mới đổi sang ngôi nhà mới, nhưng nói chung nơi này vẫn là kỉ niệm khi còn bé của ta. Gian nhà được thuê bởi rất nhiều người, cho dù gian nhà tốt cũng bị ghẻ lạnh.

Người đàn ông trung niên nói đến đây, nở nụ cười với lão Hà, nói:

- Hôm nay ta tới cửa, tặng ngài chút lễ mọn, mong ngài giúp ta quản lý tốt gian nhà này, còn vấn đề tiền thuê nhà, nếu ngài cảm thấy không hợp lý, vẫn có thể thương lượng.

- Không dám, không dám.

Lão Hà lập tức lắc đầu nói:

- Chúng ta đã chiếm tiện nghi của ngài, không dám không biết đủ, cho tới gian nhà này, ngài cứ yên lòng. Lão Hà ta là một người hiểu chuyện, cần chữa chỗ nào cứ bảo con trai ta, chủ nhân mới của gian nhà thế nào cũng phải quý trọng gian nhà, không phải sao!

- Được rồi, những đồ vật kia ngài cứ nhận lấy.

- Được rồi được rồi, ta nhận ta nhận, có điều ngài cũng phải lưu lại, để lão thiết ta làm bữa tối mời.

Người đàn ông trung niên vung tay lên, trực tiếp ngồi xuống một cái ghế bên cạnh, nói:

- Được rồi, vậy lão gia ngài chịu khó vậy.

- Ha ha, ngài cứ nói đùa, nếu ngài không đến, chẳng lẽ lão thiết ta sẽ không ăn bữa tối rồi? Đơn giản là chuyện “Thêm bát thêm đũa” thôi.

- Ha ha.

Lão Hà gọi nhi tử:

- Sơ, mau ra ngoài đi mua một ít thức ăn về.

- Được rồi, cha.

Hà Sơ ra khỏi cửa.

Lão Hà lại lấy hai băng ghế đến, một tấm cho lão bộc đứng phía sau người trung niên kia, một tâm cho hắn ngồi xuống.

- Ngài đừng cảm thấy tiêu pha lãng phí, con trai ta chỉ ra ngoài cửa hàng mua ít thức ăn, trong nhà ta không thiếu gì thịt khô, đầu heo, khà khà, trước khi vào kinh, nhà lão già ta từng mổ lợn.

Người trung niên kia cười nói:

- Há, nghe giọng của ngài, coi như không phải người kinh thành, nghĩ đến hẳn cách đây không xa.

Lão Hà nói:

- Ngài đoán đúng, lão già ta là người gốc Nam An huyện, cũng thuộc trong Thiên Thành quận.

Người đàn ông trung niên kia ngạc nhiên hỏi:

- Vậy tại sao ngài vào kinh?

Lão Hà cười nói:

- Ai, cũng không sợ ngài chê cười, con gái ta gả cho một nhà người kinh thành. Ta không muốn rời xa khuê nữ, nên dọn nhà tới đây không?

Người đàn ông trung niên hỏi:

- Ồ? Nếu như vậy, lẽ ra nên do con rể ngươi đến giúp các ngươi sắp xếp cẩn thận mới đúng, làm sao để các ngươi tự thuê phòng? Cái này không ra gì rồi. Chẳng lẽ nhà con rể khó khăn?

- Cái này không phải, nhà con rể là gia đình phú quý, hắn vốn an bài nhà cửa xong, sân cũng cực kì rộng thoáng, nhưng lão thiết ta không ở.

Không chỉ rộng thoáng, đến tôi tớ và tỳ nữ đã sớm được chuẩn bị rồi.

Trước đây, thời điểm Tiểu lục tử nghèo nhất, thậm chí phải dựa vào Trịnh bá gia đưa bột ngô tới, sống qua ngày.

Nhưng bây giờ hắn chấp chưởng Hộ bộ, cũng không cần phải keo kiệt, dù sao trên phương diện kiếm tiền, toàn bộ Đại Yến này thật không có mấy người hơn được Cơ lão lục hắn.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!