- Vì sao?
- Ngài thấy đấy, khuê nữ ta gả cho nhà bọn họ, mà không phải lão già ta gả cho nhà bọn họ, chúng ta dựa vào cái gì ăn uống ở nhà người ta? Đây không phải lý do để khuê nữ nhà ta không nhấc nổi đầu lên ở nhà chồng sao? Ngài nói có đúng không?
- Đúng.
- Ai.
Lão Hà thở dài, nói:
- Ta đây cũng không đòi hỏi cái gì gà chó lên trời đại phú đại quý, vốn định đời này sống an bình thôi đã thỏa mãn rồi, hiện tại cũng không biết rốt cuộc mệnh tốt hay không?
Chủ nhà trọ kia nói:
- Nếu khuê nữ gả vào gia đình giàu có, tự nhiên tốt rồi.
Lão Hà hỏi:
- Ngài cũng coi là gia đình giàu có chứ?
- Ta?
- Ngài mặc đồ này, nói chuyện thế này, lão già ta đã nhìn rõ ràng, ngài không phải tiểu dân chúng phổ thông, ngài cũng biết, gia đình giàu có, tường cao nhưng quy củ cũng cao.
Lão Hà nói đến đây, thờ dài nói tiếp:
- Trước đây nghĩ, vẫn muốn tìm con rể gần gần, lúc ta còn ta có thể nhìn, lúc ta không còn, ca ca nó vẫn tiếp tục giúp ta nhìn. Làm sao cũng không thể để nàng khổ, để nàng bị người ta bắt nạt… Hiện tại, bế tắc, muốn quản cũng không quản được nữa rồi.
Người đàn ông trung niên nghe vậy, gật gù, tùy tiện nói:
- Con cháu tự có phúc của con cháu, mỗi đời người có tạo hóa riêng.
- Lời này, lão đệ nói thông suốt.
Người đàn ông trung niên ngược lại thản nhiên nói:
- Không phải sao, ta cũng có mấy đứa con trai.
Lão Hà hỏi:
- Rất nhiều?
- Xem như nhiều.
Người đàn ông trung niên gật gù.
- Ô, ngài có phúc.
- Đều không phải kẻ tầm thường, có mấy tên đều ngóng trông ta chết sớm một chút, chia gia sản.
Lão Hà ngạc nhiên nói:
- Nhìn ngài thế này, sao có thể?
Chủ trọ thở dài, nói:
- Cũng không sợ lão ca ca ngươi chê cười, mấy thằng nhãi con nhà ta kia thực sự muốn vậy, chỉ có một đứa nhỏ, cánh còn chưa cứng, cho nên đánh giá không muốn ta chết, những đứa thành niên khác thấy ta sống thêm một ngày, bọn họ lại không dễ chịu thêm một ngày.
Lão Hà trầm ngâm nói:
- Lão đệ, lời này không nên nói thế chứ?
- Há, lời ấy thế nào?
- Nhi nữ hiếu thuận hay không hiếu thuận, giữa huynh đệ tỷ muội có thân cận không, phải nhìn cha mẹ bọn họ.
- Cha mẹ?
Người đàn ông trung niên ngạc nhiên.
Lão Hà hơi trầm ngâm một lát, nhưng vẫn rất dứt khoát nói:
- Lão đệ, đừng trách lời ta nói khó nghe, mọi việc đứng vội trách nhi tử không hiếu thuận, cũng chớ gấp trách nhi nữ không thương cảm. . . . Bởi chung quy cái này, đều do người làm cha ngươi. . . . Không dạy tốt!
". . ." Lão bộc.
Người đàn ông trung niên hít sâu một hơi, nói:
- Ngài nói tiếp.
- Lão thiết ta ở Nam An huyện thành, trong thành ngoài thành, bởi cần thu mua lợn, đã đi rất nhiều khu vực xung quanh, cũng thấy rõ rất nhiều chuyện. Nghịch tử, hài tử không hiếu thuận, không phụng dưỡng cha mẹ, ta đã gặp không ít.
Lão Hà dừng một chút, nói tiếp:
- Nhưng đại thể có luật tượng, hoặc người làm cha làm mẹ không ra gì, không làm gương cho hài tử. Hoặc ban đầu chính người làm cha làm mẹ qua cưng chiều hài tử hoặc đối xử với con cái không tốt, nói chung, không đường hoàng dạy dỗ đúng.
Lão Hà dừng một chút, bổ sung nói:
- Ngài… Có lẽ trước đây ra ngoài làm ăn lâu, không dành nhiều thời gian chăm sóc, giáo dục chúng từ nhỏ rồi. Ngài nhìn đứa nhỏ nhà ta, không phải lão thiết ta khoác lác, đứa con trai này của ta khả năng trừ bỏ mổ lợn, không có bản lãnh khác, nhưng nhân phẩm rất tốt, biết lý!
Người đàn ông trung niên gật gù, nói:
- Thụ giáo.
- Ôi ôi, ngài nhìn nhìn, cái miệng ta lại nói nhiều nói nhiều rồi, trước đây ta mở cửa hàng trong thị trấn, mỗi ngày đều quen tán gẫn với hàng xóm làng giềng, mấy ngày nay trên đường tới kinh thành, vẫn chưa tìm được người nói chuyện, bây giờ không thu miệng được. Xin ngài thứ lỗi, thứ lỗi!
Lão Hà bỗng nhiên ý thức được hắn nói quá nhiều, nói xong, còn dùng lực quất hai bàn tay vào đùi.
- Ai, lão ca ngài nói đúng, hà tất như vậy.
- Cha, ta đã mua đồ ăn về, còn mua thêm năm quả trứng gà.
- Đi, đi làm cơm đi, nhanh lên.
- Được rồi, cha.
Hà Sơ vào bếp làm cơm.
Lão bộc phía sau người đàn ông trung niên kia, cũng đứng dậy đi vào hỗ trợ.
- Ta đến giúp ngươi nhóm lửa đi
Lão bộc mở miệng nói.
- Không cần không cần, ta giải quyết được, lão gia ngài cứ ngồi uống nước.
- Rất lâu không vào bếp, hơi ngứa tay.
Lão bộc mở miệng nói.
- Vậy, nhờ ngài.
Hà Sơ nhường vị trí.
Lão bộc ngồi xuống.
Hà Sơ mở nắp nồi lên, hỏi:
- Lão gia ngài và vị chủ trọ kia, khẩu vị thế nào?
Lão bộc mở miệng nói:
- Nhiều dầu nặng mùi.
Hà Sơ nghe vậy nở nụ cười, nói:
- Được rồi, đây là sở trường của ta, ta còn tưởng rằng lão gia ngài và vị kia thích ăn đồ thanh đạm đây, trong kinh không ít quý nhân đều thích khẩu vị kia.
Lão bộc lắc đầu một cái, nói:
- Thức ăn không dầu không muối, thân thể sẽ không có khí lực.
- Nói vui với ngài, tuy nói nhà ta mổ lợn, từ nhỏ không thiếu thịt ăn, nhưng ta ăn mãi vẫn không chán, khà khà.
- Được ăn là phúc.
Lão bộc cảm khái nói.
Lửa vẫn còn đang cháy, ánh mắt lão bộc kia rơi trên cái sọt cạnh vách tường, bên trong cái sọt kia đều là giấy.
- Ngươi đang luyện chữ?
Hà Sơ vừa đem trứng gà sao xuống, nói:
- Hừm, ta vừa học chữ.
Lão bộc cười nói:
- Tốt, học được chữ, có học vấn, có thể đi làm quan.
Lão Hà lắc đầu, cười nói:
- Không được, không được, ta không nghĩ tới làm quan, ta muốn học chữ vì sau này em gái gả vào nhà người ta, dòng dõi cao trạch nhiều quy củ, em gái muốn ra ngoài một chuyến cũng không dễ. Ta muốn biết chữ, sau này cha nhớ em gái, ta có thể giúp cha viết thư.
Lão bộc kia cảm khái:
- Ngươi thật hiếu thuận.
- Hiếu thuận hay không hiếu thuận không thể nói vậy, lão gia ngài cân nhắc ta, nha, đúng rồi, ngài ăn mỡ heo không?
- Ăn, nó cực kỳ thơm.
- Được, vậy ta cho nhiều thêm một chút, chờ lúc nữa nấu canh tóp mỡ, thêm chút rau nữa, cũng cực kỳ ngon miệng.
Lão bộc kia đùa, nói:
- Ta sắp chảy nước miếng rồi.
- Lão gia ngài đừng nóng vội, nhà ta không nói những cái khác, riêng phần chiêu đãi, cơm nước tuyệt đối không thể chê!
- Hào phóng.
. . .
- Lão ca, việc kết hôn của nhà ngươi làm sao bây giờ?
- Đã làm một bữa ở Nam An huyện, nghe con rể nói, khả năng cũng làm một bữa trong kinh.
- Không sai, đã chuẩn bị gì chưa?
Lão Hà nghe vậy, vung vung tay, nói:
- Con rể nói để lão thiết ta đi, lão thiết ta không dự định đi, con trai của ta cũng sẽ không đi.
Chủ trọ ngạc nhiên.
- Vì sao?
Lão Hà hồi đáp:
- Việc kết hôn đã làm ở quê nhà, xem như đã làm rồi, cho nên ở chỗ này cũng không cần lo mặt ra nữa.
- Đây… Sợ người khác đánh giá?
---------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long