Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 843: NHI THẦN KHÔNG DÁM

Lão Hà lắc đầu, nói:

- Cũng không phải.

- Khuê nữ không thích lão ca ngài đến sao?

Lão Hà càng lắc đầu, nói:

- Sao có thể, chính do lão thiết ta lười đi xem náo nhiệt. Lần này ta dự định đi các cửa hàng thịt heo khác nhìn nhìn, lại mang theo con trai đi ngoài kinh thành nhìn nông trang ngoại thành một cái. Nếu may mắn, không phải thất nghiệp lâu, ai nha, ta giết heo hơn nữa đời người rồi, ngươi nói liên tiếp nhiều ngày không mổ lợn, trong lòng vẫn đúng hơi thất lạc.

Chủ trọ cười nói:

- Giống tướng quân dỡ giáp, không quen.

- Ôi ôi ôi, không dám, không dám, ta chỉ là kẻ giết lợn bán thịt, làm sao so với đại tướng quân.

- Trên đời này mỗi người có nghề có nghiệp riêng, Đại Yến ta mới có thể càng ngày càng hưng thịnh, không thể phân chia nghề cao thấp, sang hèn.

- Lão đệ, lời này của ngươi nói có lý, trước đây khi còn bé đi, khi đó nghe lão nhân nói, Man tộc đánh đến rồi, cướp đốt giết hiếp, Bệ Hạ ngự giá thân chinh, đàn ông già trẻ ta, không phân trước đây làm gì, đều cầm vũ khi theo đại quân Bệ Hạ đi chiến Man tử. Thời điểm đó so với bây giờ thảm hơn rất nhiều, ngay cả Hoàng Đế Đại Yến ta cũng có thể chết trận.

Lão Hà dừng một chút, nói:

- Hiện tại ổn rồi, Man tử không dám tiến vào, người Tấn cũng bị đánh ngã, Sở Quốc Càn Quốc, ta cũng không sợ hãi. Chỉ cần hiện tại không đánh trận, dân chúng bách tính chúng ta có thể ổn định sống tốt rồi.

- Tháng ngày này sống không được sao?

Người đàn ông trung niên hỏi.

- Lão đệ, những thứ khác lão thiết ta không biết, nhưng hai năm qua, ta bán thịt heo xác thực không như trước đây, nếu tháng ngày này dân chúng càng ngày càng tốt, vậy cửa hàng thịt của lão thiết ta phải bán đắt hàng đắt khách chứ! Ngươi nói xem dân chúng đều không mua nổi thịt heo ăn, cái này được coi là tốt?

Người đàn ông trung niên gật gù, nói:

- Đúng.

Có điều, rất nhanh người đàn ông trung niên lại nói:

- Lão ca, nhưng có một số việc, không thể nhìn trước mắt, ngài cũng biết, trăm năm trước khi Yến Quốc ta và Man tộc đánh nhau, cũng không sống sung sướng gì. Hiện tại đây, người Tấn bị chúng ta đánh ngã, Càn Quốc và Sở Quốc đều bị người Yến ta bắt nạt. Nhưng mười năm sau, hai mươi năm sau, ba mươi năm sau, năm mươi năm sau, hai đời người sau thì thế nào? Chờ vị Hoàng Đế kia của chúng ta băng hà…

Lão Hà sợ nhảy đứng người lên, bưng miệng người đàn ông kia, nhỏ giọng quát:

- Ai nha, lão đệ, ngươi đang nói gì đấy, ngươi quên đây là đâu sao, đây là kinh thành, ngươi không muốn sống nữa hử!

Người đàn ông trung niên ra hiệu tự biết.

Lão Hà mới buông tay ra, ngồi xuống.

Tiếp theo, người đàn ông trung niên lại nói:

- Càn Quốc đất rộng người đông, so với người Yến chúng ta, càng không phải nói, Sở Quốc kia cũng là đại quốc, ngay cả đám Man tộc trên hoang mạc kia, đừng nhìn hiện tại bọn họ thành thật ngoan ngoãn, nhưng chuyện sau này, ai biết được?

Người đàn ông trung niên dừng một chút, nói tiếp:

- Vạn nhất ngày nào đó, Trấn Bắc Hầu không còn, Tĩnh Nam Hầu gia cũng không còn, Bệ Hạ hiện nay… Đều không còn, một thế này của chúng ta đều không còn. Đến lúc đó, còn có thể tiếp tục trấn được Man tử, người Càn và người Sở sao? Nói không êm tai, ngay cả người Tấn kia chỉ sợ cũng loạn lên rồi!

Người đàn ông trung niên kia nói đến đây, dứt khoát nói:

- Thừa dịp một thế hệ này của chúng ta vẫn còn, còn có thể đánh, phải nắm lấy cơ hội thu thập bọn họ, để sau này con cháu có thể hưởng phúc rồi.

- Lão đệ, ngươi nói rất có đạo lý!

- Đạo lý thế nào?

- Đúng, chính như thế! Tỷ như trước kia, bên cạnh nhà ta có hai láng giềng, một nhà họ Tôn, một nhà họ Chu, lúc trước họ Tôn bắt nạt cô nhi quả phụ họ Chu người ta, sau đó đợi hơn mười năm sau, họ Chu lớn rồi, họ Tôn già rồi, không phải dọn dẹp sao? Trước mắt người Càn người Sở cùng Man tử còn có người Tấn, đều bị chúng ta bắt nạt, bọn họ hận không, nhất định hận! Nhưng tuyệt đối không thể cho bọn họ cơ hội lật bàn!

- Đúng, không thể cho.

Người đàn ông trung niên nói năng có khí phách.

- Cha, ông chủ, cơm đã làm xong rồi.

. . .

Hai khối gỗ được xếp vuông vắn trong sân, bốn người ngồi trên băng ghế nhỏ, bắt đầu ăn cơm.

Lão bộc không uống rượu, lão Hà cạn chén với người đàn ông trung niên.

- Đến, lão đệ, cụng một cái!

- Tốt.

Bữa cơm này được ăn hết sức tận hứng.

Người đàn ông trung niên đứng dậy cáo biệt, hơi say say được lão Hà tiễn ra đến tận cửa.

Ra khỏi cửa, đi tới chỗ ngoặt, lão bộc chậm rãi xé lớp da mặt ngụy trang, đồng thời nhỏ giọng nói:

- Bệ Hạ, Lục điện hạ đã sớm đến, có lẽ nhận ra phụ cận có nhân thủ Mật điệp tư bố trí, cho nên ngồi trên xe ngựa bên kia, không dám lại đây.

Ánh mắt Yến Hoàng hơi ngưng tụ.

Lúc này, mành chiếc xe ngựa kia bị xốc lên, Cơ Thành Quyết nhảy xuống xe ngựa, đi tới trước mặt Yến Hoàng, quỳ phục xuống.

- Nhi thần thỉnh an phụ hoàng.

Yến Hoàng nhìn nhi tử quỳ xuống trước mặt hắn, mở miệng nói:

- Tại sao ngươi không giả trang cái gì cũng không biết, đi vào ngồi ăn một bữa với phụ hoàng?

Làm bộ không phát hiện có cao thủ Mật điệp tư ở ngoại vi, giả cái gì cũng không biết, làm bộ lo lắng cho nhạc phụ vội vã đuổi tới, lại vội vã tiến vào tòa nhà kia.

Sau đó làm bộ thấy Yến Hoàng hắn đang ngồi nơi đó ăn cơm, lộ ra biểu tình sửng sốt.

Tiếp theo, làm bộ không quen nhau, ngồi xuống, ăn bữa cơm.

Thú vị bao nhiêu! Ấm áp bao nhiêu!

Ngươi có thể làm, ngươi cũng biết nên làm như thế nào? Nhưng vì sao ngươi cố ý không làm?

Hôm nay trẫm cải trang xuất cung, vốn không khúc mắc gì thân phận, ngươi biết rõ tâm tư của trẫm.

Làm vua của một nước, hôm nay khó có cơ hội được thân với dân, muốn làm người bình thường một lúc, muốn cảm thụ mùi vị gia đình bình thường một chút…

Nhưng ngươi lại cố ý… Không làm trẫm vừa lòng!

Hai cha con giao lưu, mãi mãi chỉ là lời ít ý nhiều, tựa hồ căn bản không cần nói thêm lời gì.

Yến Hoàng hỏi đơn giản, mà Lục hoàng tử trả lời càng đơn giản hơn.

Chỉ thấy Lục hoàng tử chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn Yến Hoàng, đáp:

- Mệt!

- Nghiệp chướng!

Yến Hoàng giơ chân lên, trực tiếp đạp về phía đứa con trai đang quỳ trước mặt.

Cơ Thành Quyết bị đạp lăn, lập tức lại bò lên, một lần nữa quỳ xuống, trên mặt rõ ràng có một dấu ủng, đồng thời khóe miệng cũng bị thương.

Cơ Thành Quyết từ trong ống tay áo lấy ra hai phần sổ con, đưa lên đỉnh đầu, báo:

- Nhi thần đã lên chương trình rèn đúc tiền mới và làm thử hiệu đổi tiền cho Đại Yến ta, xin phụ hoàng xem xét.

Trầm mặc!

Trầm mặc!

Trầm mặc!

Một lúc lâu sau.

- Ngươi thật sự cho rằng, trẫm thật không nỡ phế bỏ ngươi, cho nên ngươi có niềm tin, trước mặt trẫm có thể trắng trợn không kiêng dè gì?

- Nhi thần không dám, nhi thần không dám.

Trầm mặc!

Trầm mặc!

Trầm mặc!

Lại một lúc lâu sau.

- Ngày mai bộ Lễ chiêu cáo Lục hoàng tử Đại Yến ta đại hôn!

Cơ Thành Quyết quỳ sát xuống, trán quỳ sát trên tảng đá rêu xanh, hô:

- Nhi thần tạ long ân!

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!