Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 845: KHÔNG PHỤC…

Kiếm Tỳ ầm ĩ muốn đi, cuối cũng đi theo luôn.

Có người nói sau khi Kiếm Thánh đại nhân phát hiện đồ đệ hắn bị bắt cóc, tức đến không nhẹ.

Chỉ là, Trịnh Phàm không ngờ tới, nữ tử Hà gia đã mang thai, như vậy mang thứ đồ chơi bóng cao su này tới, không còn đất dụng võ rồi.

- Chủ thượng đưa ngươi tiền, để ngươi đến kinh thành mua lễ vật, có phải quá tùy ý một chút?

Phiền Lực gật gù nói:

- Chủ thượng nói, quan hệ giữa bọn hắn tốt, cho nên làm sao thuận tiện thì làm.

Tuyết Hải Quan ngược lại có thể phái ra một nhánh đội ngũ tặng lễ, khua chiêng gõ trống lại đây, nhưng thật không cần thiết làm vậy.

Làm thế sẽ tạo ra những phiền phức không quan trọng, thứ hai lại do đường xá xa xôi, không hay.

Phiền Lực tới đây, vừa mang tiền tới, chọn mua đồ ngay tại thành Yến Kinh, có thể nói cấp tốc thuận tiện.

- Vậy chúng ta mua cái gì? Ngày mai phải tặng lễ chứ?

- Ừm.

- Mua đồ cổ? Mua bức họa? Mua đồ trang sức?

Phiền Lực lắc đầu một cái, nói:

- Chủ thượng nói, muốn mua một ít đồ vật thiết thực.

- Thiết thực?

- đúng, chủ thượng còn nói, chỉ cần liếc mắt có thể nhìn ra thành ý, hơn nữa cần phải bắt mắt, nổi bật giữa đám đông.

- A, vậy phải mua cái gì?

Khu vực Bách Hương nhai vừa mới mở một sạp thịt heo, chủ sạp là người bên ngoài, kỳ thực, vẫn không tính nơi khác, bởi Nam An huyện thành cũng ở Thiên Thành quận, nhưng trong mắt người kinh thành, rời khỏi bốn cửa đông tây nam bắc tòa thành này, cho dù ở bên trong điền trang ngoài thành cũng là người bên ngoài.

Chủ sạp họ Hà, con trai hắn làm phụ.

Cửa hàng vừa mới khai trương, không thể nói đắt hàng, nhưng chủ sạp là người vui tính, biết bán hàng.

- Ai ai ai, Sơ, treo cái đèn lồng hướng về bên phải một chút, đúng đúng đúng, treo chỗ đấy, đúng chỗ đấy.

Lão Hà đang chỉ huy con trai treo đèn lồng đỏ.

Bà chủ cửa hàng bán hoa quả khô bên cạnh dựa vào ván cửa, vừa cắn hạt dưa vừa cười nói:

- Ôi, này lão Hà, nhìn ngươi cẩn thận chau chuốt thế này, ta còn tưởng Lục hoàng tử cưới chính là khuê nữ nhà ngươi đấy!

Hà Sơ đang treo đèn lồng nghe vậy, cười đần độn.

Lão Hà nói:

- Người bên ngoài mới vào kinh, lần đầu tiên thấy loại Hoàng gia náo nhiệt này, trước đây chúng ta ở quê nhà chưa gặp phải loại đại sự này bao giờ.

- Cũng phải, có điều dần dần sẽ quen thuộc, tháng ngày sau đó vẫn còn dài lắm.

- Cũng đúng, cũng đúng.

Lão Hà xoay người, đang chuẩn bị mài mài đao, lại nhìn thấy một nam tử bóng dáng cao lớn, xuất hiện phía trước quầy hàng.

Lão Hà ngẩng đầu lên, cái cổ hơi đau đau, bởi người trước mắt này thực sự, thực sự quá cao!

Còn bà chủ quán bên cạnh, lúc này con mắt trừng lớn, đồng thời còn theo bản năng dùng đầu lưỡi liếm môi một cái.

Vị thiết tử to lớn này cứ như thế đứng trước cửa hàng, trên bả vai hắn còn có một vị tiểu thiếu nữ.

- Khách quan, muốn mua thịt heo sao?

Lão Hà có chút nhút nhát hỏi.

Phiền Lực gật gù, quay đầu nhìn về phía Kiếm Tỳ đang ngồi trên vai hắn.

Kiếm Tỳ ném một túi bạc nhỏ ra, "Lộp bộp" một tiếng, rơi trên tấm thớt của lão Hà.

- Chúng ta muốn mua ba đầu heo mập lớn, phải buộc dây đỏ hình hoa hồng, để chúng ta dùng tặng lễ.

. . . .

Bên trong Ngự Thư phòng, vừa kết thúc một vòng nghị sự.

Yến Hoàng không nói gì, Thái tử chủ trì, thượng thư các bộ và đại quan cơ bản đều ở đây, tại vị trí góc trong nhất, còn có vị Quan phong sứ Hộ bộ trên danh nghĩa, Cơ Thành Quyết.

Hết cách rồi, nguyên bản Thượng thư Hộ bộ rơi đài, triều đình bổ nhiệm một vị Thượng thư Hộ bộ mới đức cao vọng trọng, nhưng hắn vừa nhậm chức, không biết từ đầu tuôn ra một bản án cũ, về năm xưa hắn say rượu giết thiếp.

Cái này kỳ thực không tính là đại sự gì, làm quan to quyền quý đương triều, lén lén lút lút giết một tiểu thiếp, xử tử một hạ nhân phạm sai lầm cũng là chuyện rất bình thường, chỉ cần giải quyết trót lọt êm thấm là được.

Nhưng ai ngờ, ba năm sau, giữa lúc vị quan to này đang chuẩn bị được sắc phong thay quyền vị Thương thư Hộ bộ cũ, người nhà vị thiếp thị và thân tộc tụ tập mấy chục người đi tới kinh thành, đánh trống kêu oan.

Trong lúc nhất thời, huyên náo dư luận, vị đại nhân kia cũng bởi vậy bị bệnh, cũng không biết là bệnh thật hay bệnh giả, nói chung không thể lên triều đình.

Yến Hoàng hạ chỉ, phái thái y đến phủ trị bệnh cho vị quan kia, đồng thời tiến hành điều tra vụ án này.

Cứ như vậy, đường đường là Hộ bộ Đại Yến, không có chủ tọa đứng đầu, nhưng các hạng công tác đều đâu vào đấy, thậm chí trên dưới Hộ bộ vận chuyển so với lúc trước còn tốt hơn không ít.

Người đang ngồi ở đây đều là cáo già dãi dầu sương gió, chìm nổi trong giới quan trường, làm sao không rõ hai vị Thượng thư Hộ bộ gặp chuyện rốt cuộc liên quan tới ai?

Đồng thời, mọi người cũng thầm giật mình, tại sao vị Lục hoàng tử tự xưng là Vương gia tiêu dao nhàn nhã, những năm gần đây đều không lộ ra ngoài, lại có thái độ cứng rắn khác thường sau khi lĩnh chức vị Quan phong Hộ bộ?

Đấu tranh chính trị kỳ thực cũng phải chú ý nguyên tắc, giống loại hành động lôi chuyện cũ ra tương đương với việc phá hoại không nể mặt mũi là một loại hiểu ngầm chính trị rồi.

Ngươi dùng thủ đoạn tương tự hai lần, hơn nữa rất cấp thiết và bỉ ổi, rất dễ bị trên dưới triều đình cô lập.

Rốt cuộc, nói cho cùng kẻ có gốc gác thuần khiết chân chính, rốt cuộc có mấy?

Nhưng bởi Yến Hoàng vẫn không lên tiếng, mà thân phận Lục hoàng tử rất đặc thù, dù sao cũng là hoàng tử, nhi tử Hoàng Đế, chỉ có Hoàng Đế mới có thể tùy tiện xoa nắn hắn.

Nhưng dù sao các đại thần đều là người ngoài, ngươi muốn ra tay giúp Hoàng Đế giáo huấn nhi tử? Muốn đưa tay can hệ việc nhà của Cơ gia?

Đặt vào thời kỳ dĩ vãng, khả năng thật sự có đại thần dám làm những việc này, nhưng bây giờ Yến Hoàng quân uy cực thịnh, không ai dám tự ý xoa xoa râu hùm.

Hôm nay nghị sự chính là việc thương thuế.

Từ đầu đến cuối, nguyên bản Lục hoàng tử phải nói, lại không nói câu nào, ngược lại Thái tử mới là người cực lực thúc đẩy.

Kỳ thực, xét đến cùng, trên căn bản phía sau mỗi đội buôn lớn, đều có bóng dáng quyền quý đứng đằng sau, loại quy mô buôn bán lớn cần di chuyển đường dài này hoặc do giới quyền quý chăn nuôi, hoặc tự thân phát triển đến trình độ nhất định sau đó chủ động đến nhờ vả quyền quý.

Việc xây dựng thương thuế chính là cắt da cắt thịt bọn họ.

Nhưng bây giờ Đại Yến đã không còn là thời đại môn phiệt san sát, nhà lão Cơ muốn làm chuyện gì, mọi người chỉ có thể bóp mũi nghe theo.

Nói dễ nghe hơn một chút, nói nhà lão Cơ gọi mọi người đến nghị sự, nói trắng ra chính là nhà lão Cơ đang thông báo các ngươi.

Không phục?

Kìm nén.

Không phục nữa?

Chết đi!

Rốt cục, nghị sự kết thúc.

-------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!