Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 846: MUA LỄ CỦA NHÀ GÁI

Yến Hoàng nâng chung trà lên, uống một hớp, nói:

- Thái tử và Lục hoàng tử ở lại.

Các đại thần lập tức khom người xin cáo lui.

Rất nhanh, Ngự Thư phòng lập tức quạnh quẽ.

Ngụy Trung Hà tự mình tiến lên, đổi trà mới cho Yến Hoàng, Thái tử và Lục hoàng tử, sau đó hắn cũng tự động rời khỏi Ngự Thư phòng, đứng ngoài cửa.

Thái tử nâng chung trà lên, chậm rãi uống một hớp, có thể thấy được, hắn tựa hồ đang mô phỏng theo động tác của Yến Hoàng.

Cơ Thành Quyết đem chén trà đặt trên đầu gối, một mặt hiền lành nhàn nhã.

- Lục đệ, Hộ bộ phát tiền lương cho Tuyết Hải Quan có vẻ hơi “Tốt” quá mức, Bổn Cung nghe nói, các tướng lĩnh phía dưới có ý kiến rất lớn đối với việc này.

Người biết chuyện này kỳ thực không ít, rốt cuộc vận chuyển một số lượng lớn tiền hàng di chuyển xa xôi, muốn giấu cũng không giấu được.

Cho nên, Thái tử nhất định phải vạch chuyện này ra.

Hắn là Thái tử, là người làm chủ Đông Cung, nếu đệ đệ ngươi đang tư kết tướng lĩnh biên quân, ngươi còn làm bộ như con rùa đen rút đầu không nói tiếng nào, vậy vị Thái tử này cũng quá uất ức rồi.

Cũng như muốn giấu tài, cũng không phải cách thức như vậy.

Hoàng tử lén lút cấu kết tướng lĩnh biên quân, đây là kiêng kỵ bằng trời.

Nguyên bản Thái tử cho rằng sau khi hắn nói lời này ra, vị Lục đệ này sẽ lo sợ tái mét, quỳ xuống thỉnh tội, sau đó nói ra lý do giải vây.

Nhưng để Thái tử bất ngờ chính là, sau khi Cơ Thành Quyết nghe vậy, chỉ khẽ ngẩng đầu nhìn hắn, rất nghi ngờ nói:

- Há, là vị tướng lĩnh nào không hài lòng?

". . ." Thái tử.

Thái tử nhất thời không ứng phó kịp, mấu chốt của vấn đề ở chỗ, nào có vị tướng lĩnh nào dám nói bất mãn?

Vấn đề trọng điểm rõ ràng là ngươi thiên vị Tuyết Hải Quan, lấy lòng Bình Dã Bá!

Cái gọi là tướng lĩnh bất mãn, giống không ít ngự sử đại thần trên triều đình đều há mồm ngậm miệng “Dân chúng bất mãn”, “Chúng sinh kêu gào”, phảng phất mỗi ngày bọn họ đều sống trong dân gian, muốn nghe tiếng nói của nhân dân.

Quan trọng nhất chính là, tướng lĩnh bất mãn phải đóng giữ tại Tấn địa.

Mà Bình Dã Bá dựa vào quan hệ với Tĩnh Nam Hầu, ai dám nói lời này?

Coi như thật sự có người dám, vậy thì dám nói dám nhận, giỏi thì đứng lên đi!

Nhìn Tĩnh Nam Hầu sẽ xử lý tướng lĩnh bất mãn kia thế nào!

Yến Hoàng ngồi trên thủ tọa không lên tiếng, chỉ yên lặng mím môi, giữa môi lưu lại lá trà.

- Lục đệ, ngươi đây có ý gì?

Cơ Thành Quyết cười cợt nói:

- Nhị ca, lúc trước Bình Dã Bá từng cứu mạng đệ đệ, ngài coi đệ đệ trả hắn ân tình này, được không?

- Vấn đề quốc gia đại sự, há lấy ân tình ra làm lý do!

Thái tử quát lớn nói.

Cơ Thành Quyết gật gù, đứng dậy, hướng Thái tử hành lễ, nói:

- Bẩm Thái tử điện hạ, tiền lương trú quân các bộ được chia làm ba phần, một phần xuất từ triều đình, một phần xuất từ Dĩnh Đô, một phần tự trù, Hơn nửa năm tiền lương từ Dĩnh Đô áp giải đến Tuyết Hải Quan cũng đủ ngạch!

Nguyên bản đây là Tĩnh Nam Hầu đã đáp ứng chuyện của Trịnh Phàm.

- Lục đệ, ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?

- Thần đệ muốn nói là, Thái tử ngài nói chuyện tiền lương quân như là việc quốc gia đại sự, can hệ rất lớn, Dĩnh Đô phát ra tiền lương, do chính chủ soái đại quân đông chinh Tĩnh Nam Hầu đích thân phân phối.

Cơ Thành Quyết dừng một chút, nói:

- Việc quân lữ không phải trò chơi gia đình, không phải mở kho phát thóc cứu tế nạn dân. Trú quân các nơi đóng quân ở các vùng khác nhau, chức trách không giống, đối mặt với địch không giống, sao có thể đối đãi ngang ngửa? Tuyết Hải Quan bắc cự dã nhân, nam chống Sở Quốc, lấy một cửa giú Đại Yến ta ổn định thế cuộc đông Tấn, nếu quân nhu không đủ, tiền lương không đủ, đến lúc dã nhân lại nổi lên, người Sở lại vào, chẳng lẽ Đại Yến ta lại phải đánh thêm một trận đông chinh đại chiến sao!

Cơ Thành Quyết chỉ thẳng vào mặt Thái tử, nói:

- Thái tử điện hạ, ngài không biết binh… Đừng nhúng tay vào chiến sự!

- Ngươi nói Bổn cung không biết binh, vậy còn ngươi, Lục đệ, ý của ngươi là, ngươi biết binh?

- Thần đệ không biết binh!

- Vậy ngươi…

- Nhưng thần đệ không nói nhiều.

". . ." Thái tử.

Ta không hiểu đánh trận, nhưng ta rất an phận, biết điều.

- Thần đệ phân phối trên cơ bản đều chiếu theo Dĩnh Đô phân phát ra quân nhu, nếu Tĩnh Nam Hầu gia cho rằng Tuyết Hải Quan cần phát thực ngạch thế nào, vậy thần đệ chiếu theo ý Tĩnh Nam Hầu đi làm. Nếu Thái tử điện hạ cảm giác bản thân càng rõ ràng thế cuộc Tấn địa, biết binh hơn Tĩnh Nam Hầu. . . . Vậy xin Thái tử điện hạ dạy bảo. . . Thần đệ, nào dám không tòng mệnh!

- Ngươi…

Thái tử.

- Được rồi!

Yến Hoàng mở miệng rồi.

Thái tử và Cơ Thành Quyết đồng thời quỳ xuống.

- Trẫm bảo hai ngươi lại, không hải muốn nghe hai ngươi đấu võ mồm.

- Nhi thần biết tội.

- Nhi thần biết tội.

Yến Hoàng đưa tay, cầm một phần sổ con ra, đây là phần sổ con liên quan đến việc đổi tiền, do vài ngày trước đó Cơ Thành Quyết đưa tới.

Yến Hoàng tự nhiên đã nhìn qua sổ con, ban đầu hắn vốn gọi hai đứa con trai này lại, đơn độc thương nghị chương trình trên phần sổ con này.

Nhưng cuối cùng Yến Hoàng vẫn cầm phần sổ con này lại, để xuống, nói:

- Cút đi!

- Nhi thần xin cáo lui.

- Nhi thần xin cáo lui.

Hai huynh đệ rời khỏi Ngự Thư phòng, lúc đi qua ao nhỏ trong Ngự Hoa viên, Thái tử mở miệng nói:

- Nếu việc kết hôn còn thiếu cái gì, cứ việc nói với ca ca.

- Cảm tạ nhị ca, ta không thiếu cái gì.

Bởi, trên cơ bản vốn không cần cái gì.

Hoàng tử đại hôn chính là đại sự, dựa theo thông lệ dĩ vãng, đều do một vị đại thần đầu mối phụ trách chuẩn bị.

Tỷ như lần trước Thái tử đại hôn, Yến Hoàng ra lệnh tể tướng Triệu Cửu Lang phụ trách, mà việc kết hôn giữa Đại hoàng tử và công chúa Man tộc, tuy nói khép nép, nhưng trên danh nghĩa cũng do Thượng thư bộ Lễ phụ trách.

Kết quả đến lượt Lục hoàng tử hắn, lại do môt viên ngoại lang bộ Lễ phụ trách, vị ngoại lang bộ Lệ kia họ Trần, bởi xuất thân dính quan hệ môn phiệt, cho nên tuy nói không bị thanh lý, nhưng rất sớm bị đánh đuổi và bị ghẻ lạnh rồi.

Hoàng tử đại hôn, quốc khố và nội khố Hoàng thất đều sẽ lấy ra một chút bạc hỗ trợ.

Bạc phí trên giấy tờ trước đó cho Thái tử đại hôn so với lần này Lục hoàng tử đại hôn, còn chưa tới một thành, thậm chí còn không tới nửa thành.

Đồng thời phủ đệ hoàng tử tương đương với ký túc xá của các hoàng tử trước khi lập gia đình.

Đại hoàng tử dĩ nhiên ở trong tòa nhà trước đây Yến Hoàng ban cho, ngay gần Hoàng cung, còn Thái tử đã vào Đông Cung.

Mà chính hắn, rõ ràng kỳ hạn đại hôn đã được định ra rồi, vẫn như cũ chưa có nhà mới.

Không quan tâm to nhỏ tốt xấu, đến cái tin tức cũng không có.

Nếu Trịnh bá gia ở đây biết chuyện này, nhất định sẽ chuyện cười Tiểu lục tử, nói một câu: Ngươi đây kết hôn rồi còn mang theo lão bà và hài tử ở ký túc xá.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!