Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 847: MẪN GIA

Cho nên lúc Thái tử hỏi lấy phong thái huynh trưởng hỏi hắn còn thiếu cái gì, Cơ Thành Quyết trả lời chính là cái gì cũng không thiếu.

Có thời điểm, khi ngươi cái gì cũng không có, cũng tương đương với ngươi cái gì cũng không thiếu rồi.

- Đệ đệ, lớn rồi, cũng sắp lập gia đình, tự nhiên cần thận trọng.

- Thần đệ đã rõ.

Sau khi hai huynh đệ không mặn không nhạt nói vài câu, Thái tử đi về Đông Cung, mà Cơ Thành Quyết một đường đi ra cửa nam, ngồi trên xe ngựa để Trương công công tự tay đánh về.

Xe ngựa lung lay, bóng người lắc lắc.

Cơ Thành Quyết ngồi trên xe ngựa, cầm khăn lau mặt đã được chuẩn bị kỹ càng trước đó, lau lau mặt một hồi, hắn lau rất cẩn thận.

- Hôm nay Thái tử ở ngay trước mặt phụ hoàng, nói chuyện liên quan đến phân phát tiền lương cho Tuyết Hải Quan.

Cơ Thành Quyết vừa nói vừa ném khăn mặt vào chậu nước.

- Chủ nhân, Thái tử đây hắn nóng ruột, chính hắn tự nói câu này, khó trách khỏi chê trách quá lộ liễu rồi.

Thân là Thái tử, thần là chủ nhân của Đông Cung, nếu cái gì cũng phải tự làm, vậy những đại thần nương nhờ ngươi, làm chó săn cho ngươi, rốt cuộc để làm gì?

Bản thân đi ra xung phong, thoạt nhìn thẳng thắn trực tiếp, nhưng trên thực tế, xem như đã làm mất thể diện Thái tử.

Cơ Thành Quyết lắc đầu một cái, nói:

- Hắn cố ý, hắn đang nhắc nhở phụ hoàng, ta giao hảo Trịnh Phàm, hơn nữa ta sắp kết hôn, mà đại hôn nguyên bản giữa hắn và quận chúa bị gián đoạn, hẳn có thể nhấc lên lịch trình lần nữa rồi.

- Nô tài ngu dốt rồi.

Trương công công vội vàng nhận sai, lúc trước hắn chỉ lo ở ngay trước mặt chủ tử trào phúng Thái tử, lại không thể nhìn ra thâm ý động tác này của Thái tử.

- Mọi chuyện, đã được an bài xong chưa?

Cơ Thành Quyết hỏi.

- Đã thu xếp xong, chủ nhân, chỉ là…

Trương công công hơi ngậm ngừng.

- Chỉ là cái gì?

Trương công công dứt khoát nói:

- Chủ nhân, đây muốn xốc lên tất cả bài tầy của chúng ta, có phải…

- Trương Bạn Bạn.

- Có nô tài.

Cơ Thành Quyết ngầm ngâm một lát, nói:

- Lần này từ lúc ta vào kinh, ta đã nói, ta đã không có đường lui, trước đây, phụ hoàng có thể mang ra gọt đánh đối với người bên cạnh ta, đó là bởi bên cạnh ta không có người không thể từ bỏ. . . Nhưng hiện tại. . . Ta làm cha rồi!

- Chủ nhân, vị kia trong bụng phu nhân, rốt cuộc cũng là cháu của Bệ Hạ.

Cơ Thành Quyết lạnh nhạt nói:

- Thiên gia vô tình.

- Đúng, chủ nhân.

- Ta đã đánh cược, đánh cược Nhiếp Chính Vương Sở Quốc và quan gia Càn Quốc không phải nhân vật tầm thường dễ ăn, cho nên lần này ta vừa vặn dựa vào đại hôn, xốc cho hắn xem. Nếu lão già hắn muốn xem, vậy thì cho hắn nhìn một cái!

Trương công công sực nhớ đến cái gì, nói:

- Đúng rồi, chủ nhân, người Bình Dã Bá phủ đến, gọi là Phiền Lực.

Cơ Thành Quyết cười nói:

- Phiền Lực? Ha ha, ngược lại vẫn nghe nói thủ hạ dưới tay Trịnh Phàm có người tên là Phiền Lực, rất giỏi tính toán, trong chốn giang hồ rất có tiếng tăm.

Cơ Thành Quyết dừng một chút, nói:

- Những người khác ở đâu?

- Trong phủ.

- Được rồi, trở lại phủ đi, Trịnh Phàm phái người tới, ta thế nào cũng phải đích thân gặp gỡ.

Trên giang hồ, đã sớm lưu truyền cố sự đại tướng thủ hạ của Trịnh Phàm là Phiền Lực, hơn nữa còn có rất nhiều phiên bản.

- Điện hạ và Bình Dã Bá, đã rất lâu không gặp mặt rồi chứ?

Lần trước, Trương công công phụng mệnh đi Lịch Thiên thành, bởi phu nhân Tĩnh Nam Hầu có chuyện, cho nên lần đó Trịnh Phàm theo Điền Vô Kính đến Lịch Thiên thành chậm một ngày, cũng coi như gặp qua rồi.

- Ta ước được như hắn, đứng nói cái gì dã nhân, ngay cả người Sở cũng phải dè chừng hắn, hắn ở nơi đó mới thật sự là “Vua xứ mù”, tự do tự tại.

Cơ Thành Quyết nói đến đây, cười khổ:

- Bây giờ hắn đã tự do, ta vẫn phải tiếp tục ở lại kinh thành, có lúc ngẫm lại, vẫn đúng cảm thấy thiệt thòi.

- Chủ nhân muốn đi Tuyết Hải Quan sao?

Cơ Thành Quyết lắc đầu một cái, nói:

- Đi Tuyết Hải Quan làm gì? Để làm ra cái huynh đệ liên thủ sao? Ha ha ha. Như vậy sau này, thiên hạ rốt cuộc thuộc họ Cơ hay họ Trịnh?

. . .

Trong Ngự Thư phòng, trong tay Yến Hoàng vẫn cầm cuốn sổ con liên quan đến việc đổi tiền kia.

Ngụy Trung Hà đang mài mực bên cạnh, thấy thế, làm bộ không nhìn thấy.

- Lúc trước Mẫn gia đã từng nói với Tiên hoàng muốn Đại Yến đổi tiền, nhưng Tiên hoàng từ chối, không ngờ đứa con trai này của trẫm lại lôi nó ra.

Yến Hoàng nói đến đây, nhìn Ngụy Trung Hà nói:

- Ngụy Trung Hà, ngươi nói xem, có phải trên đời này, những người làm ăn kia đều cho rằng bản thân so với người khác thông minh hơn nhiều, cho rằng những người khác đều là kẻ ngu si?

- Bệ Hạ, Lục hoàng tử hẳn không dám có ý này.

- Hắn không dám? Ha ha, trước đây, hắn không dám, hiện tại, hắn so với bất kỳ ai khác, kiên cường hơn.

- Bệ Hạ, nô tài nghe nói, một vài chỗ ở Càn Quốc cũng dùng thứ này, dân bản xứ gọi đây là giao tử, lúc giao dịch tự nhiên bớt được rất nhiều phiền phức đây.

Yến Hoàng lắc đầu một cái, nói:

- Vật này, trẫm, không thể dùng, chí ít hiện nay tính toán vẫn chưa dùng được. Trẫm vừa mới san bằng môn phiệt, nên không muốn mấy chục năm sau, Đại Yến ta sẽ rơi vào trong tay một đám cự phú cự thương.

Nói xong, thân thể Yến Hoàng hơi ngả về phía sau.

Tay Ngụy Trung Hà mài mực dừng một chút, nói:

- Bệ Hạ, người phía dưới đến báo, nói gần nhất không ít thương nhân vào kinh, nguyên bản một ít thương gia đã già về hưu, cũng vào kinh rồi. Trước đó, không thiếu…

- Người Mẫn gia?

Năm đó Yến Hoàng từng ra lệnh Tĩnh Nam Hầu suất quân san bằng Mẫn gia, đồng thời đẩy mẹ đẻ của Lục hoàng tử là Mẫn phi vào lãnh cung, hơn tháng sau ban khăn tang tự sát.

Mẫn gia đã sớm gán với tên tạo phản mà bị diệt, mà chính do Yến Hoàng tự tay hạ chỉ xử trí, cho nên Mẫn gia không thể được lật án, bởi Đế Vương không sai.

- Bẩm Bệ Hạ, là dư nghiệt Mẫn gia.

Mẫn gia nói bị diệt, nhưng lúc trước tài thế của Mẫn gia rốt cuộc đáng sợ dường nào, khả năng người ngoài mãi mãi cũng không rõ ràng.

Bởi nhìn bề ngoài, Mẫn gia chỉ là một môn phiệt phổ thông, nhưng tài có thể thông thần, lấy tiền tài ràng buộc, kỳ thực đã hình thành một mạng lưới cực kỳ khủng bố.

Nếu nói lúc trước môn phiệt san sát trải rộng Đại Yến, đã khống chế hơn nửa thổ địa và nhân khẩu Yến Quốc, như vậy riêng Mẫn gia đã từng gần như nắm giữ hơn nửa lưu thông tiền bạc Đại Yến.

Yến Sở, Yến Tấn, Yến Càn, Yến Man thậm chí xa xa tới phương tây, trên con đường buôn bán, các đội buôn khổng lồ đều đánh dấu cờ hiệu Mẫn gia.

Cho nên, năm đó Mẫn phi vào phủ, gia chủ Mẫn gia mới dám đưa ra một phần đồ cưới khuếch đại như vậy.

Tiền của không lộ ra ngoài, gia chủ Mẫn gia không thể không biết đạo lý này, nhưng hắn không hề sợ hãi.

Chỉ có điều, hắn đã phán đoán sai về Yến Hoàng.

Không chỉ hắn, ngay cả những đại gia tộc môn phiệt đã từng cắm rễ với Đại Yến mấy trăm năm qua, cũng dự đoán sai Yến Hoàng.

- Bệ Hạ, những dư nghiệt Mẫn gia này không biết thiên ân mênh mông, nô tài xin chỉ, điều động Mật điệp tư…

Điều động Mật điệp tư, càn quét dư nghiệt Mẫn gia.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!