Nữ tử Hà gia rốt cuộc đã từng cầm cây trâm chống cổ, muốn đích thân đưa thịt vào buổi tổi cho Yến Tiểu Lục.
Vào lúc này thể hiện ra, một loại hảo khí vượt qua người bình thường.
Đây có lẽ mới là bản tính chân chính của nàng, trong dân gian cũng không phải không thể dựng dục ra Long ra Phượng.
Cơ Thành Quyết nhìn thê tử.
Nói thật, nếu như tất cả nguyên nhân đều do một ngày kia hắn mơ hồ, nhìn thấy vị Tây Thi đứng phía sau lão Hà cảm giác rất đẹp mắt mà nói, như vậy sau đó, ban đêm nàng tự tới cửa, dâng lên thân thể hoàn bích, lại để Cơ lão lục có một loại mê luyến sâu sắc.
Nữ nhân Cơ lão lục hắn, mẹ hài tử Cơ lão lục hắn, không quản là dân nữ, không quản là con gái nhà mổ lợn, hay là con ngư dân.
Nhưng nàng nhất định phải đặc biệt, bằng không tháng ngày này, sẽ trải qua nhạt nhẽo rồi.
- Đã tới hôm nay, đại ca lĩnh binh bên ngoài giúp ta quét sạch thương lộ, những vị huynh đệ khác không ai tới đây nói cái gì, ít nhất nói đến ngày đại hôn tới đây giúp đỡ ta. Bọn họ hẳn đều đang đợi xem chuyện cười của ta, đều nghĩ ta là cái muôi, chìm xuống, lại nổi lên, không định hình.
Cơ Thành Quyết nói đến đây, giọng trầm lại:
- Lần này, ta để bọn hắn chân chính mở mắt, ta để bọn hắn nhìn rõ ràng, chỉ cần phụ hoàng không ra tay! Bọn họ, những vị huynh đệ này. . . Đến tư cách đứng trước mặt ta cũng không có!
. . . .
Giữa đình hồ.
Nơi này là một khu vực cô tịch, bên ngoài có giáp sĩ tuần tra, mà bên trong thì trống rỗng, thậm chí ngay cả một tên người hầu cũng không có.
Mỗi ngày cơm canh và chi phí, đều do hai người câm điếc phụ trách truyền tin, người bên trong cần cái gì, đều phải viết lên một tờ giấy, để hai người câm điếc mang ra ngoài, ngày thứ hai chuẩn bị xong rồi, lại đưa tới.
Mọi người đều nói tháng ngày trong đình hồ này rất kham khổ.
Nhưng trên thực tế, so với loại cô liêu hoàn toàn tách biệt với thế gian này, chút kham khổ ấy thật không tính là gì
Leng keng!
Khóa cửa sắt bị mở ra.
Cơ Thành Quyết nhấc theo một cái hộp đựng thức ăn, dưới con mắt của hai người hầu câm điếc, đi lên đình giữa hồ.
Trong đình giữa hồ, có một nam tử mặc áo trắng, quần áo vẫn tính sạch sẽ, nhưng tóc tai đã mọc quá kỳ cục rồi.
Hắn không làm thơ giữa trong đình giữa hồ, cũng không đi đánh đàn, mà ngồi xổm trên gạch đá xanh, đang nhìn con kiến dọn nhà.
Đợi khi Cơ Thành Quyết tới, hắn mới nhận ra có người tới gần, hơi mờ mịt ngẩng đầu lên, một hồi lâu, mới kinh hỉ nói:
- Lão lục!
Cô tịch trong đình giữa hồ, đã sớm mài đi phần lớn đồ vật, bao quát cả thù hận!
Trên thực tế, trừ bỏ trước kia Trịnh Phàm động thủ phế hắn được Lục hoàng tử nâng đỡ, Tam hoàng tử và Cơ Thành Quyết, kỳ thực không có thù hận gì.
- Tam ca.
Cơ Thành Quyết thẳng thắn ngồi trên mặt đất.
Hắn mở hộp cơm ra, lấy ra một bình rượu, một đĩa mướp xào, một bát cà muối và một bát thịt kho tàu.
Tam hoàng tử cũng ngồi trên mặt đất, trên mặt mang theo ý cười, nói:
- Phụ hoàng bảo ngươi tới đây gặp ta?
Cơ Thành Quyết lắc đầu một cái, nói:
- Ca, trong lòng ngươi tự biết, Tĩnh Nam Hầu một ngày không chết, ngươi cũng đừng nghĩ có thể ra khỏi cái đình hồ này.
Tam hoàng tử sửng sốt một chút, lập tức cười khổ một tiếng, nói:
- Ngươi nói chuyện, làm sao thẳng thắn như vậy rồi.
Chuyện của Tam hoàng tử, người ngoài nhìn vào cho rằng hắn phạm lỗi lầm, bị Yến Hoàng trừng phạt.
Nhưng trên bản chất, hắn xem như đụng phải lưỡi đao của Tĩnh Nam Hầu, sau khi phế bỏ hắn, buổi tối hôm đó Tĩnh Nam Hầu tự đồ diệt cả nhà.
Tam hoàng tử, trên bản chất kỳ thực đã bị Yến Hoàng coi như một cái lỗ tháo nước, giúp Tĩnh Nam Hầu xả giận.
Đối với Yến Hoàng mà nói, một đứa con trai mà thôi, so với Điền Vô Kính, đứa con trai này tính là gì?
Cho nên, Tĩnh Nam Hầu một ngày bất tử, Tam hoàng tử tự nhiên không thể rời khỏi đây.
Cơ Thành Quyết thở dài, nói:
- Bởi không muốn giả nữa.
- Ồ?
Tam hoàng tử ngạc nhiên, sau đó cầm đôi đũa, gắp một miếng thịt kho tàu lên, đưa vào trong miệng, vừa nghiền ngẫm vừa nói:
- Mùi vị rất tốt, béo mà không ngấy.
- Cái này do đệ muội tự tay làm, ngươi ăn nhiều thêm một chút.
- Được.
Tam hoàng tử bắt đầu chăm chú ăn cơm, Cơ Thành Quyết yên lặng mà uống rượu.
Lúc trước quan hệ giữa hai huynh đệ này không thể nói cái gì thân cận, cho dù đến lúc này, cũng không có cái gì nóng hổi.
Rốt cuộc, sau khi ăn hơn nửa phần cơm nước, Tam hoàng tử phát ra một thỏa mãn, nói:
- Đâ lâu không được ăn no như thế, đêm nay lại đau bụng rồi.
Thân thể hắn vốn bị thương, đình giữa hồ nơi này cũng không phải nơi tu dưỡng, cho nên vẫn lưu lại nguồn bệnh.
Kỳ thực, ngoại hình của hắn so với tuổi tác thật sự đã già hơn rất nhiều, rất nhiều.
- Chắc chắn sao?
Tam hoàng tử hỏi.
- Chuyện kiểu này, nơi nào có thể nắm chặt, phụ hoàng là trời, mấy người chúng ta đấu thế nào đi chăng nữa, đều là dế trong giỏ trúc của phụ hoàng.
- Ta không giúp ngươi được cái gì.
Tam hoàng tử nói.
Ngày xưa, vị hoàng tử này được gọi là người truyền thừa văn mạch của Đại Yến, từ khi bị giam lại trong đình giữa hồ, cơ bản đã phế bỏ, không chỉ thân thể hắn, ngay cả một ít thế lực theo hắn cũng bị diệt.
- Ca, coi như ngươi không ở nơi này, ngươi ở bên ngoài, trong mắt đệ đệ cũng không tính là cái gì.
- Lời này của ngươi, thật đả thương người!
- Xin lỗi!
Tam hoàng tử thở dài, nói:
- Ta ở đình hồ này, kỳ thực cũng có thể biết một ít thông tin về triều đình bên kia, cho nên ta vẫn biết đại khái mấy năm qua rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
- Tỷ như, Bình Dã Bá Đại Yến chúng ta?
- Ngươi cố ý trêu ta?
Cơ Thành Quyết cười nói:
- Ta chỉ muốn nhìn phản ứng của ngươi một chút, ngươi cũng biết đấy, đám huynh đệ chúng ta từ nhỏ không quen chơi trò hữu ái, cùng lắm có nhị ca, hiện tại là Thái tử, khả năng cố ý biểu hiện một chút
- Ta biết, Bình Dã Bá là người của ngươi.
- Ôi, ôi, ca, đệ đệ ta còn thực sự không mặt mũi nói câu nói này, hiện tại người ta là Bình Dã Bá, là Tổng binh Tuyết Hải Quan, là người tâm phúc nhất đẳng của Tĩnh Nam Hầu. . . Không phải chó săn của đệ đệ!
Tam hoàng tử nhìn Cơ Thành Quyết, trầm mặc hồi lâu, tựa hồ đang suy tư điều gì, cuối cùng nở nụ cười tiêu sái, nói:
- Vốn không dự định nói, sợ ngươi cảm thấy ta đang khích bác, nhưng vẫn phải nói đi. Bởi ngươi cũng rõ ràng, bây giờ ta căn bản cũng không cần phải gây xích mích, tình cảnh bây giờ với ta mà nói, đã không hy vọng xa vời rời khỏi nơi này, thẳng thắn ban cho ta một cái chết, trái lại cũng là một cách giải thoát.
Tam hoàng tử dừng một chút, nói tiếp:
- Hiện tại ta còn nhớ, một ngày kia lúc Trịnh Phàm ra tay với ta, ánh mắt của hắn.
- Ngài nói!
- Trong hai mắt của hắn, ta không nhìn thấy chút kính nể nào, căn bản không kính nể huyết mạch trên người Thiên gia chúng ta.
Không kính nể huyết mạch Thiên gia!
Bản ý của nó chính là: Bất kính Hoàng quyền!
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long