Cơ Thành Quyết cười cợt:
- Ta đã sớm biết!
- Ừm.
- Nhưng, ca ca, huyết mạch trên người chúng ta này, có gì đáng ngạc nhiên? Ca, ngươi biết khi đó vì sao ngươi lại tự làm tự chịu sao, cái nhóm nho sinh xuất ngày bên cạnh ngươi thổi cái gì chính thống, cái gì đại nghĩa, cái gì quân vi thần cương, ngươi lại tin thật!
Tam hoàng tử lúng túng một hồi.
Cơ Thành Quyết giơ ly rượu lên, tự nhiên uống một hớp, nói:
- Nói trắng ra, nếu không phải trước mắt phụ hoàng chúng ta ngồi trên Long ỷ, ngươi nói, Trấn Bắc Hầu và Tĩnh Nam Hầu, à chà chà, ai ép được? Nói không chừng đã sớm điều binh mã tiến thẳng vào Yến Kinh thay đổi triều đại rồi. Cái gì chó má Thiên gia huyết mạch, con người ta, rất dễ phạm phải tật xấu này, tháng ngày sống khá hơn một chút, cái ghế ngồi cao hơn một chút, luôn cảm giác bản thân tựa hồ so với tất cả mọi người, cao hơn!
Cơ Thành Quyết nói đến đây, cười cười nói tiếp:
- Đại Yến ta trăm năm môn phiệt, cũng đã mưa đánh gió thổi đi rồi, nói để ý, đó là để ý giả, người khác có thể nói với ngươi rằng để ý, nhưng ngươi không thể thật sự cho rằng, bọn họ quan tâm! Cho nên, đệ đệ ta vừa tìm được nàng dâu, nàng chỉ là một dân nữ, nhạc phụ ta là người mổ lợn, anh rể ta cũng vậy, bản lĩnh giết lợn của họ. . . Vô cùng lợi hại!
- A… Ha ha ha.
Tam hoàng tử nở nụ cười, cười cười, tựa hồ có nước mắt nhỏ xuống.
- Lục đệ, tuổi của ta so với đại ca, nhị ca nhỏ hơn một chút, từ khi biết việc so với bọn họ cũng muộn hơn mấy năm, trước kia ta từng nghe một vị lão thần nói, nói Lục đệ ngươi khi còn bé rất được phụ hoàng yêu thích!
Tam hoàng tử dừng lại một hồi, nói:
- Chỉ là ta không để ý cái này lắm, bởi khi đó trong mắt ta, Lục đệ ngươi chính là một Vương gia an nhàn, ăn no chờ chết ngơ ngơ ngác ngác thôi. . . Bây giờ suy nghĩ một chút, đúng là ánh mắt ta nông cạn rồi!
- Đừng tự trách, coi như nhị ca biết việc sớm, trước đây cũng không thèm nhìn thẳng ta, chớ nói chi là Tam ca ngươi.
- Cho nên, hiện tại ngươi muốn thay đổi cách sống.
Cơ Thành Quyết gật gù, nói:
- Thay đổi cách sống, đánh bạc tính mạng, dòng dõi, lão bà, hài tử, chính thức hướng người đời tuyên cáo, ta, Cơ Thành Quyết, muốn đoạt đích!
- Nếu đại hôn ngươi đến, như vậy việc kết hôn của nhị ca, hẳn cũng phải rục rịch rồi chứ?
- Khà khà khà.
Cơ Thành Quyết ngẩng đầu lên, liên tục cười, cười đến cuối cùng phải ho khan lên.
- Làm sao rồi?
Tam hoàng tử hỏi.
Theo Tam hoàng tử, tại sao hắn không hi vọng rời khỏi khỏi đình hồ, thậm chí ngay cả hi vọng một lần thẳng thắn được kết thúc cũng không có, chính bởi trong đó liên lụy đến Tĩnh Nam Hầu.
Mà một khi Thái tử và Trấn Bắc Hầu phủ kết thân, chẳng khác gì khoác thêm một tầng bảo đảm.
Cơ Thành Quyết vươn ngón tay, đặt trên môi, nói:
- Ta không dám nói.
- Tại sao không dám nói?
- Hoặc là, không muốn nói đi!
Cơ Thành Quyết đứng lên, không thu thập đồ vật, chuẩn bị rời đi rồi.
Từ đầu đến cuối, Tam hoàng tử đều không hỏi tại sao Cơ Thành Quyết muốn tới đình hồ gặp hắn, Cơ Thành Quyết cũng không muốn đi giải thích vấn đề này.
Đợi đến lúc Cơ Thành Quyết xoay người đi ra ngoài, Tam hoàng tử hô:
- Chờ hài tử ngươi đến tuổi luyện chữ, tới tìm ta xin bảng chữ mẫu, ta sẽ bắt đầu chuẩn bị từ ngày hôm nay.
Cơ Thành Quyết không dừng bước, không xoay người, thậm chí không quay đầu lại, chỉ giơ tay lên.
- Cảm tạ, ca.
. . .
Buổi sáng hai ngày hôm sau.
Viên ngoại lang bộ Lễ là Trần Tử Do, mặc quan phục, tay trái nhấc theo một sọt trứng gà, tay phải nhấc theo một xấp bộ đồ mới, đi đến cửa phủ đệ hoàng tử.
Hắn tựa hồ không có ý định đi vào, mà trước tiên thả rổ trứng xuống đất, sau đó ôm một xấp quần áo mới, tựa vào sư tử đá nghỉ chân.
Ước chừng một phút sau, Cơ Thành Quyết từ bên trong đi ra, sau người hắn chính là Trương công công.
Hôm nay Lục hoàng tử mặc đồ triều phục, ngực buộc hồng hoa, Trương công công cũng đổi một bộ hoạn quan phục mới, còn cố ý phối hợp với một cái phất trần.
Trần Tử Do đã dựa vào sư tử bằng đá ngủ gà ngủ gật, Trương công công vẫn phải tiến lên vỗ tỉnh hắn.
- Trần đại nhân? Trần đại nhân?
- Há, a, a!
Trần Tử Do đưa tay, lau nước bọt trên khóe miệng, ánh mắt trước tiên nhìn về phía Trương công công, lập tức lại rơi trên người Cơ Thành Quyết.
Tiếp theo, hắn nhấc trứng gà lên vội vàng lại đây, nói:
- Điện hạ, một rổ trứng gà này do hạ quan và thê tử đồng thời tô đỏ tối hôm qua, còn bộ đồ mới này do thê tử hạ quan tự tay may, đưa cho Điện hạ, chúc Điện hạ tân hôn đại cát, sớm sinh quý tử!
Cơ Thành Quyết nhìn Trần Tử Do, gật gù, nói
- Trần đại nhân có tâm rồi.
Trương công công lập tức tiến lên, tiếp nhận qùa.
Trần Tử Do lần thứ hai khom người nói:
- Điện hạ, mời ngài đi Hà thị.
Cơ Thành Quyết nghe vậy, nói:
- Đêm qua phu nhân nhà ta không ở nơi này.
- Cái này…
Trần Tử Do hơi sửng sốt.
Dựa theo lễ nghi, hẳn trong cung phái ra một nhánh Cấm quân, phối hợp nha dịch kinh thành, đồng thời hộ tống kiệu hoa và Lục điện hạ từ Bách Hoa nhai đi, rồi vào cung gặp vua.
Nghi thức đơn giản, thậm chí có chút đơn điệu, nhưng đây đã là khả năng tối đa mà Trần Tử Do tranh thủ được.
Hắn chính là một viên ngoại lang bị ghẻ lạnh, mặt mũi đáng bao nhiêu?
Hơn nữa, những đại lão các bộ kia cũng rất ăn ý khoanh tay đứng nhìn đối với chuyện này, ngay cả Bệ Hạ cũng chưa hạ ý chỉ hạ xuống quy cách đối với đại hôn.
- Làm sao, nơi nào có kiểu đón dâu, để nàng dâu từ nhà đi ra, loanh quanh một vòng lại trở về? Trần đại nhân, lúc ngài đón dâu, cũng làm theo quy trình này sao?
- Điện hạ, nhưng, nhưng Hà thị là dân nữ!
- Dân nữ thì làm sao, đã là thê tử của ta, ta sẽ không để nàng nhận phần oan ức này, căn cứ theo phong tục Đại Yến: Khi phu thê thành hôn ở xa, lúc này lấy nhà một người quen của nhà chồng, làm nơi ký túc, sau đó tân lang sẽ đến nơi đó, đón cô dâu trở về.
Lục hoàng tử dừng một chút, nói:
- Lúc đại ca ta thành hôn, chị dâu ta không phải nhận phu nhân Triệu Cửu Lang làm nghĩa mẫu sao, đại ca ta không phải cũng đến phủ tể tướng Triệu Cửu Lang đón chị dâu ta sao?
- Nhưng, nhưng, thế nhưng. . .
Trần Tử Do hít sâu một hơi, vẫn nói:
- Điện hạ, tế tướng đại nhân thu Vương phi Đại hoàng tử làm nghĩa nữ, chính bởi ý chỉ của Bệ Hạ, ngài lại không có! Nếu Điện hạ muốn, trước đó vài ngày hẳn đi cầu Bệ Hạ hạ chỉ mới phải, hôm nay chính là ngày đại hôn, Điện hạ nên tuân theo quy củ!
- Quy củ?
- Chính là chương trình mấy ngày trước đó hạ quan đưa tới.
- Há, tại sao ta không thấy!
". . ." Trần Tử Do.
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long