Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 851: ĐÓN DÂU

- Có quy củ hay không, không ý nghĩa gì, mặt khác đêm qua ta đã phái người truyền tin tức tới chỗ Cấm quân rồi, để hôm nay bọn họ nghỉ ngơi không phải tới nữa. Lần trước nhị ca đại hôn, Cấm quân phát động tổng cộng mười đội, còn ta đây, chỉ có một đội, không sợ không biết hàng chỉ sợ so hàng với hàng! Cứ so sánh như thế, chỗ ta không phải keo kiệt hơn một ít?

Cơ Thành Quyết nói đến đây, lại bổ sung:

- Còn nha dịch kinh thành, ta cũng phái người thông báo, bọn họ cũng không phải tới đây.

- Điện hạ, không thể làm vậy, khoảng cách tới giờ lành rất gần, hạ quan lập tức đi thông báo, để bọn họ. . .

- Không cần, Trần đại nhân, ngươi là người chủ trì lần này phụ hoàng chỉ định cho ta, có ngươi, được, tiếp theo, cùng ta đi đón dâu đi!

Lúc này Trần Tử Do mới nhớ lúc trước Lục hoàng tử nói nữ nhân Hà thị kia đã được đưa đi vào tối hôm qua.

- Điện hạ, xin hỏi hiện tại Hà thị ở nơi nào?

- Nhà Phụng Tân phu nhân.

- Phụng Tân phu nhân?

Phụng Tân phu nhân là nhũ mẫu của Bệ Hạ, Bệ Hạ ăn sữa nàng lớn lên, sau khi Bệ Hạ đăng cơ, hạ cáo mệnh, ban dinh thự, đồng thời con trai của Phụng Tân phu nhân, cũng chính là nãi ca ca Bệ Hạ, sớm làm việc trong Mật điệp tư, người này họ Lục, gọi là Lục Băng.

Có thể nói, giới quyền quý trong kinh, nếu lấy thanh quý luận xử, Phụng Tân phu nhân phủ thuộc hàng đệ nhất.

Sau khi ngựa đạp môn phiệt, ở Đại Yến, ở Yến Kinh, người có thể chân chính để cho đương kim thánh thượng cúi đầu nhận nhỏ chỉ có nàng, Bệ Hạ thấy nàng, cũng cung cung kính kính hô một tiếng "Vú nuôi".

Mà Lục gia, luôn luôn cực kỳ biết điều, ngày thường Phụng Tân phu nhân cơ bản đều ở nhà niệm kinh, không màng thế sự, chức vị Lục Băng trong Mật điệp tư không thấp, hơn nữa là người đặc biệt khiêm tốn.

Trần Tử Do kinh ngạc chính là, lần này Lục điện hạ đại hôn, dưới tình huống Bệ Hạ chưa lên tiếng, kỳ thực đã bị đại lão các bộ triều đình ngầm thừa nhận, xử lạnh rồi.

Một là, gần đây chuyện Hộ bộ đã để không ít triều thần đối với thủ đoạn kịch liệt của Lục hoàng tử, sản sinh phản cảm, thứ hai lại là Thái tử không đứng ra hỗ trợ thu xếp, những người khác làm sao sẽ đi xem, góp vui vào cái náo nhiệt này?

- Lục Vương thị đã thu Hà thị làm nghĩa nữ, hôm nay Lục gia, chính là nhà mẹ Hà thị.

Lục Vương thị chính là Lục Băng phu nhân, thu làm nghĩa nữ, cũng chính là có một danh phận.

Trần Tử Do há miệng, chỉ có thể nói:

- Điện hạ, đội kiệu hoa và hồng lễ làm sao bây giờ?

Trước đó Thái tử đại hôn, tất cả chi phí đều do quốc khố gánh, thậm chí bố cục hay sắp xếp tại Đông Cung đều được làm rất tinh tế, tỉ mỉ.

Mà Cơ Thành Quyết nơi này, lại muốn dùng kiệu hoa của Tông Chính phủ, con cháu tôn thất bình thường đều hướng Tông Chính phủ mượn dùng.

Rốt cuộc, kiệu hoa gần như áo cưới thời hậu thế, phần lớn người cả đời chỉ dùng một lần, cho nên rất ít người mua, cơ bản đều thuê.

Đương nhiên, đường đường hoàng tử, hướng Tông Chính phủ mượn kiệu hoa, cũng thật xấu sứt rồi.

Nguyên bản, một đội Cấm quân xuất cung tới đây, sẽ mang theo kiệu hoa tới, đồng thời bọn họ còn đảm nhiệm đội ngũ hồng lễ, cũng chính là đội danh dự.

Nhưng nếu tối hôm qua Lục điện hạ phái người tới truyền lời với Cấm quân bên kia, không cần người ta đến mà nói, vậy tự nhiên cũng không có kiệu hoa rồi.

Hai tay Cơ Thành Quyết chống nạnh, nói:

- Vương phi ta, làm sao có thể đi tạm!

Vứt dứt lời, bên ngoài phủ đệ hoàng tử truyền đến âm thanh tiếng chống tiếng chiêng huyên náo, dẫn tới quân sĩ hộ vệ nơi này phải cấp tốc làm ra cảnh giới.

Rất nhanh, một đội ngũ mặc áo hỉ đỏ đi về phía này, cầm đầu, là một cái ông lão tóc trắng, thân thể thoạt nhìn rất cường tráng, hắn đang dắt một con ngựa trắng tới đây.

Mà sau lưng hắn, trong đội ngũ còn có một kiệu hoa lớn cần ba mươi hai người nhấc.

Trên đầu kiệu hoa, khảm nạm đông châu, lụa đỏ xõa xuống như thác nước, nạm viền vàng, tuy nói bởi muốn tránh vài thứ kiêng kỵ, một vài chỗ có yêu cầu và khắc chế đặc thù, nhưng dưới điều kiện này thôi, đã hiện ra một loại hào khí xa xỉ làm người ta sửng sốt.

Ông lão tóc trắng đi tới trước bậc thang, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Cơ Thành Quyết.

- Người cầm lái Ninh An tiêu cục, Ninh Đức Vinh, thỉnh an thiếu chủ!

Ninh An tiêu cục, tổng đà ở Đồ Mãn thành, nói là tiêu cục, nhưng trên thực tế càng giống một nhánh đội buôn, bọn họ hoạt động trên tuyến hoang mạc và phương tây, nếu không có đủ sức lực và bản lĩnh, tuyệt đối không thể ăn nổi bát cơm này.

Những năm trước đây, bởi Mẫn gia bị diệt, thế lực Ninh An tiêu cục chịu môn phiệt Lưu thị tại Bắc Phong quận chèn ép, nhưng ngay cả như vậy, vẫn vững vàng nắm một nửa số lượng, mà sau khi ngựa đạp môn phiệt, Lưu thị Bắc Phong quận bị Trấn Bắc quân trực tiếp san bằng, bọn hắn cấp tốc chiếm lại thị trường đã mất, một lần nữa lớn mạnh.

Lúc trước Cơ Thành Quyết và Trịnh Phàm ở ngoài Trấn Bắc Hầu phủ quen biết, kỳ thực khi đó thủ hạ Cơ Thành Quyết cắm rễ tại Bắc Phong quận bị Tứ Nương phát hiện qua, bọn hắn xuất thân từ Ninh An tiêu cục.

- Ninh thúc, xin đứng lên.

Cơ Thành Quyết tự mình tiến lên, đỡ Ninh Đức Vinh đứng dậy.

Ninh Đức Vinh nhìn Cơ Thành Quyết, cười nói:

- Hôm nay thiếu chủ thành hôn, nếu lão gia và tiểu thư dưới suối vàng biết, nhất định sẽ cực kỳ cao hứng. Thiếu chủ, kiệu hoa này, phảng phất giống kiệu hoa năm đó tiểu thư gả vào Vương phủ.

Ngày xưa Mẫn phi cũng ngồi trên cỗ kiệu như đúc này, khi gả vào Vương phủ, khi đó Bệ Hạ chỉ là Vương gia.

Cơ Thành Quyết nhìn về phía Trần Tử Do, nói:

- Làm phiền Trần đại nhân chưởng cục, theo ta đi đón dâu.

Nói xong, Cơ Thành Quyết xoay người lên ngựa.

Trần Tử Do chỉ cảm giác ngơ ngơ ngác ngác, nhưng vẫn đi tới phía đầu tiên đội ngũ, bắt đầu dẫn đường.

Kiệu hoa đứng dậy, trước trước sau sau, tiếng chiêng trống huyên náo.

Ánh mắt Cơ Thành Quyết không khỏi liếc về vị trí Hoàng cung.

Hắn rất tò mò.

Hắn rất tò mò phụ hoàng của hắn…

Nếu nhìn thấy tình cảnh này, nhìn thấy kiệu hoa này… Sẽ cảm tưởng gì!

. . .

- Ninh An tiêu cục.

- Đúng, Bệ Hạ.

Ngụy Trung Hà hồi đáp.

- Ha ha, Lương Đình từng gởi thư cho trẫm, hỏi trẫm phải chăng nên gạt bỏ Ninh An tiêu cục và Lưu thị Bắc Phong hay không?

- Bệ Hạ nhân từ.

- Không, Lương Đình sẽ không hỏi câu thế này, hắn hỏi, mang ý nghĩa hắn cũng không muốn gạt bỏ, phải biết, ngày xưa khi lão gia chủ Mẫn gia sáng lập ra tiêu cục này, khi đó hắn đã đồng ý cho chủ nhân Trấn Bắc Hầu phủ hay phụ thân của Lương Đình, bốn phần mười trên cổ phần danh nghĩa.

Trong lòng Ngụy Trung Hà nhất thời ngơ ngác, chuyện này, Mật điệp tư lại không biết.

Đương nhiên, cũng không thể trách Mật điệp tư làm việc vô dụng, bởi Trấn Bắc Hầu phủ vốn là cấm khu của Mật điệp tư, không có ý chỉ của đương kim thánh thượng, thám tử Mật điệp tư tuyệt đối không thể ra tay điều tra Trấn Bắc Hầu phủ.

Nhưng ai có thể ngờ, năm đó lão gia chủ Mẫn gia, lại cùng Trấn Bắc Hầu phủ, kết phương làm ăn.

---------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!