Lục Băng không động trà, mà cung kính mà mở miệng nói:
- Mẹ, tại sao?
Tại sao Lục gia, muốn dính vào chuyện này?
Thái tử đang nhìn!
Văn võ cả triều đang nhìn!
Lần này đại hôn nhất định là củ khoai nóng bỏng tay, người khác tránh không kịp, chính mình, lại nhận.
Hơn nữa không phải gia chủ hắn nhận, mà do chính mẫu thân hắn nhận.
Lão thái quân uống một hớp trà, yên lặng dùng nắp chén, nhẹ nhàng phủi đi cánh hoa, nói:
- Bởi hắn là con trai Bệ Hạ!
Lục Băng ngồi nghiêm chỉnh, như đang hướng mẹ hắn thỉnh giáo, hỏi:
- Tại sao?
- Ngươi đang hỏi vi nương, vì sao giúp Tiểu lục tử?
- Đúng vậy, nhi tử hỏi chính là cái này.
- Vi nương vừa mới, trả lời ngươi rồi!
Lục Băng khẽ cau mày, hiển nhiên không rõ.
Lão thái quân đặt chén trà xuống, tiếp tục nói:
- Vi nương thanh tâm quen rồi, tục vụ trong nhà đều do ngươi quản, con người, chỉ cần tháng ngày trải qua thanh tĩnh, tự nhiên không còn nhiều tâm tư nữa rồi! Theo các ngươi, vi nương đang giúp Tiểu lục tử, nhưng trong mắt vi nương, ta chỉ đang giúp hài tử Bệ Hạ.
Lão thái quân nói đến đây, giọng hơi trầm xuống:
- Đừng nói Tiểu lục tử tới cửa, đổi thành những hoàng tử khác tới cửa, cho dù lão Tam đang ở đình hồ trốn ra được, đi tới Lục phủ chúng ta gõ cửa. Chúng ta… Cũng phải giúp!
Môi Lục Băng khẽ nhếch, hắn tựa hồ nghĩ thông suốt một ít.
- Lục gia không giống phủ đệ khác, vi nương nói thẳng một chút, ngươi đừng không khó nghe.
- Mẹ cứ việc nói.
- Lục gia có ngày hôm nay, công việc huynh đệ các ngươi có được ngày hôm nay, đều dựa vào tình cảm trước đây vi nương dùng sữa nuôi Bệ Hạ, đổi lấy!
Bên trong gia đình giàu có thời đại này, công tác của vú nuôi không chỉ cho hài tử ăn sữa, mà sau khi cai sữa, sẽ tiếp tục làm mụ già, hầu hạ hài tử lớn lên.
Cho nên, Phụng Tân phu nhân không chỉ có tình cảm nuôi sữa mẹ cho Yến Hoàng, khi còn bé trong Vương phủ, Bệ Hạ còn được Phụng Tân phu nhân chăm sóc đến lớn.
- Nhi tử tất nhiên rõ.
Lục Băng rất cung kính nói.
Đây là sự thực.
- Cho nên, Lục gia chúng ta bất đồng với những đại thần trên, bởi giữa Lục gia chúng ta và thánh thượng có một mối liên hệ như vậy, cho nên, chúng ta là người trong nhà. Giữa thần tử bình thường và Thiên tử chỉ có quân thần chi nghĩa, còn chúng ta thêm một phần tình.
Lão thái quân dừng một chút, nói:
- Mấy đệ đệ ngươi rốt cuộc có đức hạnh gì, ngươi cũng rõ ràng, nhưng trên thân mỗi người đều có công việc, đây chính là “Tình” của Thiên tử đối với chúng ta. Nếu là người trong nhà, vãn bối cầu đến trước mặt lão thân, ngươi làm sao có khả năng không giúp?
Lão thái quân vẫn phải dặn dò lần nữa:
- Ngươi nhớ kỹ! Đừng nói lần này là Tiểu lục tử, chính ngày nào đó vị hoàng tử nào tạo phản bị bắt được, hắn đến trước Lục gia chúng ta gõ cửa, Lục gia chúng ta nhất định phải mở cửa ra cho hắn, Đừng lo lắng Bệ Hạ sẽ trị tội, coi như trị tội, cũng không sợ tội nặng.
Lão thái quân thở dài, nói tiếp:
- Bởi bọn họ là hoàng tử, là người trong nhà chân chính của Bệ Hạ, là con ruột Bệ Hạ, Bệ Hạ có thể bắt nạt bọn họ, lão tử đánh nhi tử, dù sao là chuyện kinh thiên địa nghĩa. Nhưng nếu người khác dám làm vậy, phải cân nhắc một chút, ngươi có tư cách này hay không?
Lão thái quân nhìn Lục Băng thật lâu, nói:
- Con trai của Bệ Hạ, chỉ có Bệ Hạ được động, để hắn quỳ, để hắn nằm úp sấp, những người khác dám bỏ đá xuống giếng, đó chính là không cho Bệ Hạ mặt mũi. Lại nói, Lục gia chúng ta, nếu phần ân tình giữa Bệ Hạ không còn, vậy có thể dựa vào cái gì?
- Đúng, mẹ, nhi tử rõ rồi.
- Lại nói thêm, nếu chuyện này vi nương đã đáp lại, hôm nay Tiểu lục tử muốn đến phủ chúng ta cưới vợ, tất cả những thứ đèn lồng đỏ lụa đỏ mặt hỉ vân vân, đều là đồ dùng bạc có thể mua, vốn không tính gì. Cần nhiệt tình với cô nương Hà gia kia một chút, coi như phải cắn lưỡi, cũng phải cho lão thân chút nước mắt, làm một bộ tư thái đau lòng không muốn gả khuê nữ.
Lão thái quân dừng một lát, nhắc tiếp:
- Thật hay không, giống hay không, giả hay không giả, đó là chuyện sau này! Chỉ cần thái độ đúng chỗ, phần ân tình này sẽ được đáp lại, ngày sau chí ít có lý do nhờ vả! Hôm nay ngươi cho người ta mặt, ngày mai, người ta mới cho ngươi mặt.
Lão thái quân sực nhớ đến cái gì, nói:
- À đúng rồi, Khẩu tử nhà ngươi ngày thường quá khôn khéo, vi nương sợ nàng nhất thời hồ đồ, mắc lỗi!
- Mẹ nghe nói cái gì sao?
- Ha ha, chỉ muốn nói huyên thuyên một chút thôi.
Lục Băng khom người xuống, nói:
- Nhi tử quản nhà không xong, quấy rầy thanh tỉnh của mẹ, đây là sai lầm.
Lão thái quân cười ha ha:
- Ngươi cũng bận nhiều việc, nào có nhiều tâm tư để ý việc nhà, cũng do vi nương lười, chỉ muốn thanh tĩnh không muốn quản chuyện, ngày thường thỉnh thoảng nghe đám tiểu bối ríu rít kêu vài tiếng, ngược lại cũng có thể giải buồn. Nhưng lúc gặp phải chính sự, không thể trơ mắt nhìn các nàng hồ đồ!
- Mẹ cứ dặn dò.
Lão thái quân lần thứ hai nâng chung trà lên.
Linh Hương tiến lên, mở miệng nói:
- Lão gia, hôm nay lúc đưa thức ăn khuya cho cô nương Hà gia, thiếu nãi nãi Tiểu nhị ở ngay trước mặt cô nương Hà gia kia dạy người ta quy củ dùng trà!
Lục Băng nghe vậy, ánh mắt ngưng lại.
Thiếu nãi nãi Tiểu nhị chính là nàng dâu con thứ hai của Lục Băng.
Lão thái quân lại nhấp một miếng trà, vừa thả xuống vừa nói:
- Vi nương cũng trẻ quá, nữ nhân mà, có thời điểm nội tâm xác thực nhỏ, ha ha.
Lục Băng đứng dậy, chắp tay nói:
- Mẹ cứ dặn dò.
Lão thái quân hỏi:
- Nàng dâu của Tiểu Nam, là Khâu gia phải không?
Lục Băng trả lời:
- Đúng, Khâu gia.
Lão thái quân hừ lạnh nói:
- Hừm, ngược lại cũng không tính là tiểu môn tiểu hộ, nhưng. . . Bỏ đi!
- Đúng.
- Người Lục gia chúng ta, có thể không bản lãnh gì, bởi người như chúng ta không phải dựa vào bản lãnh lập nghiệp. Nhưng, tuyệt đối không thể ngu! Đánh gãy một chân của Tiểu Nam, để cô nương Hà gia kia nghe.
- Vâng.
Cho dù người bị đánh gãy chân chính là con trai hắn, Lục Băng vẫn không chút do dự đáp lại.
Lão thái quân một lần nữa cầm Phật châu, nói:
- Dám xem thường xuất thân cô nương Hà gia, cảm thấy xuất thân nhà mổ lợn người ta đê tiện, ha ha. Không biết trời cao đất rộng, không biết mình là cái thá gì! Cô nương Hà gia kia gả cho hoàng tử, người sẽ làm chủ nhân của chúng ta, mà chúng ta chính là một đám nô tài!
Lão thái quân dừng một lát, nói:
- Trên đời này làm có đạo lý có nô tài dám chê cười chủ nhân không hiểu quy củ dùng trà! Quy củ là cái thá gì, trong mắt nô tài chúng ta, lời nói của chủ nhân mới là quy củ!
- Vâng, mẹ, nhi tử nhớ rồi.
- Nha đầu.
- Có nô tì.
Linh Hương đáp.
- Gọi đám Nguyện nha đầu đi vào giúp ta thay chính phục.
Lục Băng nghe vậy, hơi sững sờ, nói:
- Mẫu thân, ngài…
Lão thái quân liếc con trai nàng một mắt, nói:
- Tuy nói ngươi cũng từ nhỏ đi theo sau Bệ Hạ và Lương Đình chơi đùa, nhưng rốt cuộc khi đó ngươi còn nhỏ, có một số việc ngươi vẫn chưa biết.
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long