Ngươi không biết cái gì, lời này, lão thái quân không nói.
Đó chính là dưới con mắt của lão thái quân, trên người Tiểu lục tử có quá nhiều chỗ giống Bệ Hạ khi trẻ tuổi.
Đặc biệt đêm đó, Tiểu lục tử đến phật đường cầu nàng, biểu hiện kia, tư thái kia, cùng phong cách nói chuyện kia, quả thực giống Bệ Hạ từ trong một khuôn đúc ra.
Nhưng những câu nói này, thật không thể nói ra, thậm chí ngay cả con trai nàng, cũng không thể nói.
Người đời đếu nói, Bệ Hạ đương thời kế vị rất thuận lợi, bởi bên trong mấy đứa trẻ của Tiên hoàng, Bệ Hạ quá ưu tú, ưu tú đến mức hầu như không cần lo lắng cái khác.
Nhưng điều này không mang ý nghĩa, những đứa trẻ khác của Tiên hoàng đều là rác rưởi.
- Nếu hôm nay Lục gia ta là nhà mẹ đẻ tạm thời của cô nương Hà gia, vậy lão thân nhất định phải ra chống lưng cho tiểu nương tử Hà gia này.
Nói xong, ánh mắt lão thái quân lấp lánh nhìn Lục Băng.
Trong lòng thở dài:
- Tuy ta già rồi, nhưng ta còn có thể đứng lên, thay Lục gia ta, lại kiếm ra một phần nhân tình.
Linh Hương nói:
- Lão tổ tông, nô tỳ đến hầu hạ ngài được rồi.
Lão thái quân vung vung tay, nói
- Từ nhỏ tiểu nương tử Hà gia kia không có nha đầu, bây giờ cứ đơn côi gả đi, không khỏi quạnh quẽ, Linh Hương, ngươi được lão thân tự tay dạy dỗ đi ra, từ nhỏ đã được ta dìu dắt. Hiện tại nơi này tạm thời không cần ngươi hầu hạ, đi rửa mặt sửa đồ một hồi, làm của hồi môn theo tiểu nương tử Hà gia đi.
Tâm thần Linh Hương chấn động, nàng mới biết sắp xếp này, nhưng vẫn lập tức lùi về sau ba bước, quỳ xuống đối với lão thái quân, nói:
- Nô tỳ đã rõ.
Không cần lời phiếm tình gì, tỳ như không muốn, cảm tình vân vân, bởi Linh Hương hiểu rõ vị lão nhân trước mắt này, ánh mắt của nàng có thể nhìn thấu quá nhiều thứ.
- Cha mẹ anh chị ngươi, bây giờ đang làm tôi tớ ở Lục gia ta, đúng không?
- Đúng vậy, lão tổ tông, nhờ ơn lão tổ tông giúp đỡ.
Có thể làm người hầu cho cao môn đại hộ, đúng là có phúc khí và may mắn rất lớn rồi.
Lão thái quân gật gù, nói:
- Trong vòng một năm, nếu ngươi mang bầu, vậy thì chờ lo việc tang ma cho cha mẹ anh chị ngươi đi.
". . ." Linh Hương.
Lão thái quân nhìn Linh Hương, khóe miệng ngậm ý cười, tiếp tục nói:
- Người là nha đầu thông tuệ nhạy bén, bây giờ tiểu nương tử Hà gia đang có mang, không thể hầu hạ; theo lý thuyết, nha đầu ngươi là của hồi môn vốn có thể thay chủ nhân dùng tạm. Nhưng ngươi là nha đầu Lục gia ta đưa tới, Lục gia ta vốn muốn hướng tiểu nương tử Hà gia ta lấy lòng, nếu bởi ngươi làm hỏng, thật phiền phức!
Lão thái quân thờ dài nói tiếp:
- Đừng trách lão tổ tông ta lòng dạ ác độc, lão tổ tông ta đây cũng muốn tốt cho ngươi, nữ nhân đã hoài thai, đặc biệt là nữ nhân lần đầu hoài thai, tâm tư rất nhỏ! Ngay cả Cơ Thành Quyết kia thực sự súc sinh, muốn mạnh mẽ chiếm đoạt ngươi, ngươi cũng phải cầm thoa ép sát cỏ, nếu ngươi dám từ, chớ trách lão nhân không nhắc!
- Vâng, nô tỳ biết rồi.
- Một năm, ngươi nhất định phải chờ một năm, sau một năm, ngươi muốn bay lên đầu cành cây làm Phượng Hoàng cũng không sao! Nói không sợ phạm vào kỵ húy, nếu ngày sau ngươi thật sự có cơ hội đi tranh sủng, ngươi đều có thể thoải mái đi tranh. Nếu ngươi thật sự có thể tranh được, con cháu Lục gia đời sau nói không chừng còn phải hi vọng Linh Hương cô nương ngươi trông nom!
Linh Hương dập đầu xuống, nói:
- Lão tổ tông đối với nô tỳ ơn trọng như núi, nô tỳ vạn vạn không dám…
- Được rồi.
Lão thái quân đánh gãy Linh Hương nói.
- Nếu lão thân có thể liếm mặt sống đến lúc đó, giảng quy củ mà nói, lão thân cũng thoái mái cho ngươi quỳ xuống. Đi xuống đi!
- Vâng, lão tổ tông.
Linh Hương xuống rồi.
Lão thái quân nhìn nhi tử, nói:
- Ngươi đứng đứng ngây đó, hôm nay ngươi phải gả khuê nữ, ngược lại ngươi phải diễn kịch.
Lục Băng trực tiếp quên rơi mất câu nói sau cùng của lão thái quân, chỉ yên lặng hành lễ, chuẩn bị xin cáo lui.
Lão thái quân lại nói:
- Đừng sợ, đừng lo lắng, chuyện đoạt đích không phải ngươi muón không dính líu có thể không dính líu, chỉ cần ngươi căn cứ bản tâm làm việc, không ai có thể bắt bí ngươi, bởi Lục gia chúng ta, là nô của Thiên tử, kẻ có thể phán quyết vận mệnh của Lục gia chúng ta, chỉ có thể là Thiên tử. Làm việc, cũng không cần bó tay bó chân, căn cứ thái độ Thiên tử làm việc, là đủ rồi!
- Nhi tử đa tạ mẫu thân giáo huấn.
- Đi đi.
- Vâng, nhi tử xin cáo lui.
Lục Băng rời khỏi tiểu phật đường, dặn dọ lão quản gia bên người, đi tìm một cây gậy đến.
Hắn chờ một lúc, muốn đi đánh gãy hai chân con trai hắn.
Thời điểm hắn đứng chờ nơi đó, trong đầu Lục Băng hiện ra lời lúc trước lão thái quân nói.
Kỳ thực, hôm nay Ngụy Trung Hà mới xác định, trên tay Bệ Hạ còn một cơ quan tình báo độc lập với Mật điệp tư, cơ quan kia càng bí ẩn, đồng thời khả năng quyền hạn còn to lớn hơn, thậm chí còn giám sát ngược Mật điệp tư.
Nhưng trên đời này, không có mấy người biết, vị kia giúp Yến Hoàng chưởng quản cơ quan này, chính là vị Lục Băng trong mắt người đời dựa vào mẫu thân từ là vú nuôi của Yến Hoàng mà đạt được, vị này chính là nãi ca ca của Yến Hoàng.
Cũng bởi vậy, Lục Băng so với người bên ngoài biết càng nhiều chuyện liên quan đến Lục hoàng tử, quan hệ giữa Lục hoàng tử và dư nghiệt Mẫn gia, quan hệ Lục hoàng tử và Bình Dã Bá, khuôn mặt những năm trước đây Lục hoàng tử vẫn giấu.
Một lúc lâu, Lục Băng phát ra một tiếng thở dài:
- Mẹ, ngươi nói chuyện đoạt đích không phải tránh có thể tránh, cái này không giả. Nhưng mẹ, ngươi có biết, ngươi ta căn bản không tranh với các huynh đệ. . . Hắn. . . Đang tranh với Bệ Hạ!
. . .
Đội ngũ đón dâu đang tiến lên.
Cơ Thành Quyết ngồi trên bạch mã, trên mặt mang theo nụ cười rụt rè, nhưng khí tức trên người toát ra, lại là một loại tự tin và bằng phẳng chân chính.
Cực kỳ lâu, thật cực kỳ lâu, rõ ràng bản thân Cơ Thành Quyết hắn là hoàng tử, nhưng trước mặt người ngoài, đã quên dùng tư thái này nói chuyện tư thái này nói chuyện từ bao giờ rồi.
Người gặp hỉ sự này tất nhiên sẽ hài lòng, khả năng hiện tại tiếc nuối duy nhất chính là, họ Trịnh kia không ở nơi này, bằng không nếu tên kia cưỡi ngựa đi cạnh hắn làm phù rể, hôm nay mới thật sự viên mãn.
Chỉ tiếc, họ Trịnh không thể nhìn thấy một mặt hăng hái của hắn.
Đội ngũ đi tới trước rất nhanh đụng vào một nhánh đội ngũ khác, đây là một nhánh đội ngũ do xe hoa tạo thành, cái gọi là xe hoa, cũng không phải loại mang bánh xe kia, mà do gần trăm lực phu khác nhau từ phía dưới giơ lên, phía trên là một bình đài, bốn phía bình đài đều được tô điểm hết sức tinh xảo.
Trên mỗi chiếc xe hoa kia:
Có thiếu nữ uyển chuyển nhảy múa!
Có nữ lang che mặt cất giọng hát!
Có người đánh đàn ngâm tụng, hoặc có người gãy tỳ bà giòn động.
Có văn nhân da trắng ngâm thơ làm phú so với những cô gái kia càng xinh đẹp hơn ba phần.
Có dàn vũ nữ oanh oanh yến yến, nhảy múa uyển chuyển!
Các nàng xuất hiện, hấp dẫn ánh mắt các con phố phụ cận, không ngừng có dòng người nô nức vọt về nơi này.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long