Truyền thống Trấn Bắc Hầu phủ, đàn ông đều trải qua tháng ngày giống binh lính trong quân, nhưng nữ quyến không tính bên trong, tuy nói nữ quyến xác suất lớn sẽ sinh hoạt giống chồng con, nhưng nếu thật sự muốn ăn ít đồ tốt vẫn có thể, không tính vi phạm tổ huấn.
Lấy thân phận quận chúa, cho dù người ở biên giới hoang mạc, muốn nếm thử con cua ướp cũng không thành vấn đề.
- Ngài đến đây, rốt cuộc muốn làm gì?
Cơ Thành Quyết mở miệng hỏi.
Kỳ thực, người ta không một tiếng động xuất hiện trước cửa phòng nhỏ ngươi, đã nói rõ tất cả rồi.
Trong phủ đệ hoàng tử, không chỉ có riêng Lục hoàng tử.
Lão Đại đã có phủ mới ra ngoài rồi, lão Nhị đang ở Đông Cung, lão Tam ở giữa đình hồ, lão Thất còn nhỏ, vẫn ở bên người Mẫu phi.
Ba tên hoàng tử lão Tứ, lão Ngũ, lão Lục này đều ở phủ đệ hoàng tử, bên ngoài có Cấm quân trông coi, phòng vệ nghiêm ngặt.
- Phụng lệnh tiểu thư nhà ta, đến giết ngươi!
Cơ Thành Quyết nghe nói vậy, theo bản năng nhắm chặt mắt lại, sau đó trên mặt lộ ra nụ cười, mắng:
- Con mẹ điên này, nữ nhân điên này!
Chuyện này quả thật, quá hoàng đường rồi!
Hắn vừa mới đại hôn, hắn vừa mới lộ bài tẩy trước mặt phụ hoàng, hắn vừa thể hiện năng lực trước mặt cha hắn.
Tất cả tất cả đều theo chiều hướng tích cực, kết quả ngay lúc này, đúng buổi tối này.
Mụ điên kia lại trực tiếp phái người tới đây muốn giết hắn!
Mọi người đều là kẻ văn nhã, không quản lớn tuổi hay không, đều đang lấy tư thái cáo già đánh cờ, kết quả bỗng nhiên xuất hiện một người, trực tiếp hất bàn lên!
Dở khóc dở cười.
Đúng!
Chính là dở khóc dở cười.
Nhưng sau dở khóc dở cười, còn lại là chính là… Phẫn nộ mãnh liệt!
Nói thật, coi như thời điểm phụ hoàng hắn xoa nắn hắn, hiện tại Cơ lão lục đều không cảm thấy vô lực như hiện tại, bởi hắn rõ ràng phụ hoàng hắn sẽ không bỗng nhiên giết hắn.
Nhưng mụ điên kia, nữ nhân được nuôi lớn trong hũ mật kia, nàng sẽ làm!
Không sợ nữ nhân phát rồ, chỉ sợ lúc nàng phát rồ, bên người còn có mấy tồn tại khủng bố có thể phát rồ cùng nàng!
Phiền Lực và Kiếm Tỳ lùi về sau, khi nghe được câu trả lời “Lời ít ý nhiều” này, trên mặt Kiếm Tỳ lộ ra ánh mắt khiếp sợ, mà Phiền Lực, lại lộ ra vẻ vui mừng, thậm chí nhỏ giọng nói:
- Đẹp!
Mỗi buổi tối người mù và Trịnh bá gia hút thuốc thổi khói từng nói, mỗi người kỳ thực đều có phương thức đối xử thế giới riêng, tỷ như ngươi nghĩ người bên trong bệnh viện tâm thân đều là người điên, nhưng khả năng trong mắt người tâm thần, người bên ngoài mới là người điên.
Quận chúa hành sự, tự nhiên hoang đường.
Nhưng trong mắt Phiền Lực, lại không thể nghi ngờ là nước cờ “Diệu”, từ chỗ chết thành chỗ sống, nước cờ này hạ xuống hi vọng.
Bởi Phiền Lực thân là Ma Vương rất rõ ràng, cho chủ thượng hắn và Lục hoàng tử thêm mấy năm, bọn hắn sẽ phát triển đến trình độ gì.
Động tác này so với ý kiến lúc trước “Không bằng chém chủ thượng đi” của Phiền Lực, có thể nói mang hiệu quả tuyệt diệu như nhau.
Người khác cười ta quá điên cuồng, ta cười người khác không nhìn thấu.
Thất thúc từ trong túi móc ra một khối ngọc bội, ngọc bội xem như tinh xảo, cũng đáng giá, nhưng trong mắt nhân vật như Cơ Thành Quyết, có vẻ hơi phổ thông.
Thất thúc đặt ngọc bội trên bàn, đưa tay rót một chén rượu, uống.
Hắn chỉ chỉ ngọc bội, nói:
- Đây là quà tặng, rượu mừng, ta cũng uống rồi.
Cơ Thành Quyết hít sâu một hơi, nói:
- Thất thúc thật đúng là người biết quan tâm.
Thất thúc lắc đầu một cái, nói:
- Trước mặt Lục điện hạ, không ai dám không quan tâm, hôm nay trong Yến Kinh ta mới biết cái nào là lá bài tẩy của Lục điện hạ ngài!
- Ha ha, để Thất thúc ngài cười chê rồi!
Tay trái Thất thúc đặt trên chuôi kiếm.
Hai ngón trỏ của Trương công công cấp tốc dò ra.
Lúc này Cơ Thành Quyết hô:
- Thất thúc, có thể cho ta thời gian nói hai câu được không, nếu không nghe ngươi sẽ hối hận, không, quận chúa sẽ hối hận!
Thất thúc không để ý bản thân có hối hận không, nhưng chuyện liên quan đến quận chúa, hắn rất lưu ý.
Quan trọng nhất chính là, dưới khoảng cách gần như vậy, Thất thúc tin rằng một chiêu kia của hắn có thể giết Cơ Thành Quyết rất đơn giản, sẽ không xảy ra bất ngờ gì, đây là một sự tự tin mạnh mẽ,
- Điện hạ, mời ngài nói.
Cơ Thành Quyết gật gù, đưa tay ra, chỉ chỉ nói:
- Ta rõ ràng chiêu kiếm kia nhất định có thể giết ta, nhưng ngài có thể chờ đến hửng đông rồi giết ta rồi giết ta hay không?
- Vì sao?
- Chờ một chuyện.
Thất thúc lắc đầu, nói:
- Ta tự nhiên tự tin có thể một kiếm giết ngươi, nhưng vẫn không hy vọng đêm dài lắm mộng.
Hắn đến để giết người, tặng lễ và uống rượu chỉ là tiện thể.
Cơ Thành Quyết không nói hai lời, trực tiếp đi về phía Thất thúc, dựa vào Thất thúc trực tiếp ngồi xuống, đem đầu trực tiếp chống trên bàn, đồng thời chủ động đưa tay, đem kiếm Thất thúc đặt trên cổ.
- Thất thúc, ngươi đã yên tâm rồi chứ?
Cái này đã không phải vấn đề cần kiếm thức hay không, bất luận kiếm khách nào có chút tu vi, dưới tình huống này đều có thể giết chết Cơ Thành Quyết dễ như trở bàn tay, nha không, dễ như rút kiếm.
Bởi mặt kề sát trên bàn, cho nên Cơ Thành Quyết chỉ có thể dùng sức nghiêng mặt nhìn về phía một bên khác, nói:
- Đều ngồi xuống đất cho ta, không cho phép nhúc nhích, không được phép gửi tin tức.
Trương công công nghe vậy, ngồi xếp bằng ngồi trên mặt đất.
Phiền Lực và Kiếm Tỳ liếc mắt nhìn nhau, kỳ thực đáy lòng bọn họ đều muốn chạy, nhưng sau khi do dự một chút, vẫn ngồi xuống.
- Thất thúc, chờ đến hửng đông, ngươi sẽ biết.
Thất thúc nở nụ cười, nói:
- Ngươi cảm thấy, sẽ có người tới cứu ngươi?
Cơ Thành Quyết ngượng ngùng nở nụ cười, nói:
- Thất thúc ngài nói giỡn, ngay cả hiện tại Ngụy công công trong phòng, không, ngay cả Kiếm Thánh Tấn địa hoặc là Bách Lý Kiếm bọn họ ở đây, ngài muốn lấy mạng nhỏ của ta, bọn họ cũng không cản được.
- Ngươi tin tưởng ta thế sao?
Cơ Thành Quyết lắc đầu, quả quyết nói:
- Không, ta rất có lòng tin với quận chúa tỷ tỷ, ta biết nàng rất điêu ngoa tùy hứng, tính tình kiêu ngạo trời cao, nếu không có bản lãnh thật sự, nàng làm sao có khả năng khoan dung lão già rác rưởi ngài nhiều năm như vậy, lắc lư trước mặt nàng?
- Lời hơi khó nghe, nhưng không giả.
Thất thúc cũng ngồi xuống, đồng thời lấy kiếm đặt trên cổ Cơ Thành Quyết bỏ ra, đặt trên bàn.
- Thất thúc, ta muốn hỏi ngài một vấn đề.
- Điện hạ, ngài hỏi đi, ta có thể chờ một chút, đợi được ánh nắng ban mai lần đầu xuất hiện.
- Chiêu kiếm đó của ngài, rốt cuộc có thể xa bao nhiêu?
Thất thúc cười nói:
- Điện hạ vẫn chưa hết hi vọng?
- Không không không, ta không tập võ, tập võ quá mệt mỏi, không ăn nổi cái khổ kia, chỉ đơn thuần hiếu kỳ.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long