Thất thúc đưa tay, bắt một con cua ướp, vừa lay vừa nói:
- Võ giả, kiếm khách, Luyện Khí sĩ vân vân, đều lấy phẩm để phân chia, Tam phẩm chính là đỉnh phong.
- Cái này ta đã biết.
- Nghe đồn, Kiếm Thánh Tấn Quốc từng ở ngoài Tuyết Hải Quan, cưỡng ép mở Nhị phảm, trảm sát một ngàn kỵ binh dã nhân, ta không sánh được Kiếm Thánh, ta chỉ có một thức kia, có thể phát huy ra lực lượng Nhị phẩm kiếm khách, nhưng chỉ có thể giết một người.
Nói cách khác, Thất thúc có thể xuất ra một kiếm Nhị phẩm.
- Ha ha, ta cảm thấy dùng chiêu kiếm này trên người ta, thật quá đáng tiếc.
- Không đến nỗi, ta có thể không cần dùng trên người Điện hạ ngài, bởi vậy quá lãng phí.
- Lời này quá đả thương người, ta vẫn muốn chút thể diện, lại nói giết ta, Thất thúc ngài cũng không thể sống rồi!
Cơ Thành Quyết cười nói tiếp:
- Ta biết vị quận chúa tỷ tỷ kia rốt cuộc đang có ý đồ gì, ta chết rồi, phụ hoàng sẽ vì Trấn Bắc Hầu phủ vì Trấn Bắc quân, sẽ chọn nhân nhượng cho yên chuyện. Người nên lập gia đình chính là Thái tử. Nhưng ngài… Nhất định phải chết!
- Ừm.
Thất thúc rất hiển nhiên, đã sớm biết kết cục này.
Quận chúa là con gái độc nhất của Trấn Bắc Hầu, nàng sẽ không chết, thậm chí còn có thể tiếp tục cử hành đại hôn, làm Thái tử phi.
Hắn, chắc chắn phải chết, bởi Thiên tử phẫn nộ cần phát tiết.
Kỳ thực không cần Thiên tử ra tay, chính Trấn Bắc Hầu phủ bên kia cũng sẽ phái người giết Thất thúc, mà Lý Lương Thân sẽ bị trị tội giam giữ, làm kẻ tù tội, bởi Lý Lương Thân so với Thất thúc, hữu dụng hơn.
Từ thời khắc quận chúa nói muốn giết Cơ Thành Quyết, Thất thúc và Lý Lương Thân đã biết trước kết cục.
- Đúng vậy, chiêu kiếm kia không dùng trên người ngươi, sau này cũng không có cơ hội dùng.
Lúc thoát thân hẳn có thể dùng, nhưng lấy ra giết cao thủ triều đình và Trấn Bắc Hầu phủ, vô vị!
Cơ Thành Quyết nở nụ cười:
- Được rồi, như vậy đã định, nghĩ hẳn Nhị phẩm kiếm kiếm hẳn rất nhanh, thời điểm chết hẳn không đau.
Thất thúc ngạc nhiên:
- Điện hạ sợ đau?
Cơ Thành Quyết bổ sung:
- Sợ đau lại sợ chết.
- Nhưng ngày đại hôn kia, ta chỉ cảm thấy Điện hạ cực kỳ hăng hái, trong mơ hồ có tư thế, địa vị ngang Bệ Hạ.
- Đó là bởi ta biết hắn là cha ta, trừ phi Cơ Thành Quyết ta nâng cờ tạo phản, bằng không cha ta sẽ không trực tiếp cho người đến chém ta.
- Phụ tử tình thâm.
Thất thúc cảm thán.
- Cũng phải, cảm tình giữa ta và phụ hoàng vẫn tốt, rốt cuộc vẫn ngọt ngào lắm.
Thất thúc mút một cái chân cua ướp, chậm rãi nói:
- Thất thúc, tại sao không phái Lý Lương Thân đến giết ta?
- Thành Yến Kinh canh phòng nghiêm mật, Lý Lương Thân vừa vào thành, phụ cận sẽ có ba tên người hầu nhìn chằm chằm, hắn không tiện, có điều vào lúc này hắn sẽ không ra khỏi thành về doanh, mà ở một khách sạn uống rượu.
Một kẻ ngoài sáng, một kẻ trong bóng tối, Lý Lương Thân càng giống như yểm trợ.
- Thất thúc, ta kỳ thực còn một suy nghĩ.
- Điện hạ ngài nói, trước khi mặt trời mọc, ngài cố gắng nói nhiều lời hơi một chút.
Cơ Thành Quyết hỏi:
- Nếu kiếm Thất thúc ngài có thể mở Nhị phẩm, vì sao không trực tiếp cùng Lý Lương Thân tiến cung xử vị kia, cứ như vậy quận chúa cần gì làm Thái tử phi, trực tiếp làm mẫu nghi thiên hạ luôn.
Hoàng Đế băng hà, Thái tử tức khắc kế vị.
- Điện hạ, ngài nói giỡn, tuy nói vị Thái gia trong cung kia không còn, đã binh giải với Thiên Hổ sơn, nhưng trong đại nội Hoàng cung, há lại dễ dàng đi vào như vậy? Ngài hết lời để nói sao, lại hỏi vấn đề này.
- Nhưng ngay cả con trai, hắn cũng không cách nào bảo vệ, lão Tứ lão Ngũ đều ở phủ đệ hoàng tử này, nếu đêm nay ngươi không giết ta, đi giết bọn họ, kỳ thực cũng đơn giản giống vậy.
- Phủ đệ hoàng tử vẫn phòng ngự rất nghiêm ngặt, có điều trên người ta cầm lệnh bài quận chúa, nói rõ đến chúc Điện hạ ngài, cho nên mới có thể đi vào. Chính tòa thành Yến Kinh này, cũng không phải ai muốn tới thì tới muốn đi thì đi, ngày xưa vị Tàng phu tử Càn Quốc đến Yến Kinh ta trảm Long mạch, người còn chưa tới kinh thành, bên này đã phản ứng lại, chuẩn bị kỹ càng.
Thất thúc dừng một lát, nói:
- Cục diện trước mặt đơn giản là, ta là người bên cạnh quận chúa, là người trong nhà, chỉ đơn giản thế thôi.
Pháo đài kiên cố đến đâu, đều bị công phá từ nội bộ.
Thành Yến Kinh là đô thành Đại Yến, trừ phi đại quân vây công, bằng không cao thủ tầm thường muốn đi vào tùy ý làm bậy, cực kì khó khăn.
Năm đó Bách Lý Kiếm đến rồi, cũng chỉ yên lặng thu nạp Tàng phu tử cuối cùng rời đi.
Nhưng người hôm nay động thủ, chính là quận chúa.
Nguyên bản trước phòng thủ cực kỳ nghiêm mật, dưới loại tình huống cực đoan này, trực tiếp trở thành vật trang trí.
- Kỳ thực, vẫn do Điện hạ ngài quá bất cẩn, nếu ngài muốn, có thể thu nạp cao thủ bảo vệ ngài. Trong tay những cửa hàng, đại tiêu cục kia làm sao có khả năng không nuôi một ít cung phụng, cao thủ. Muốn chiêu nạp bọn họ, không phải chỉ cần một câu nói của ngài.
Thất thúc dừng một chút, bổ sung:
- Nguyên bản có một tên người hầu áo đỏ là Luyện Khí sĩ sẽ phụ trách giám thị phủ đệ hoàng tử, nhưng bởi Lý Lương Thân khác thường, từ Tây viên đi ra không rời khỏi thành vào quân doanh, cho nên hắn đã bị hấp dẫn tới nhìn chằm chằm Lý Lương Thân rồi. Nhưng nói cho cùng, vẫn do ngài bất cẩn rồi, tấm thân nghìn vàng không ngồi trong ngôi nhà sắp đổ, chính ngài đã cho ta cơ hội này!
Phiền Lực ngồi dưới đất nghe vậy, rất tán thành nói:
- Đúng.
Phiền Lực không khỏi nhớ chủ thượng, lúc chủ thượng xuất hành ra ngoài, bên người đều mang theo A Minh, trong ngực còn có Ma Hoàn, dưới nơi ở còn có Sa Thác Khuyết Thạch, hàng xóm sát vách chính là Kiếm Thánh.
Thật không muốn trào phúng chủ thượng rất sợ chết, bởi nhìn cục diện trước mắt, Phiền Lực cảm thấy chủ thượng thật cơ trí vô đối!
Nếu trước mắt ông lão gọi là Thất thúc này, hôm nay đi ám sát chính là chủ thượng hắn.
Vậy kết quả?
Khà khà khà.
Dưới bầu không khí nghiêm túc, nghiêm nghị như vậy, Phiền Lực lại nở nụ cười ngây ngô.
Thất thúc có chút ngoài ý muốn nhìn Phiền Lực, nói:
- Ngược lại có chút khí phách!
Được khen, Phiền Lực hơi ngượng ngùng gãi đầu một cái.
Cơ Thành Quyết có chút bất đắc dĩ, đem cái cổ hơi hơi mỏi thẳng lên, rót rượu, giơ chén lên, đưa về phía Thất thúc:
- Đến, cạn một cái.
Thất thúc rất cho mặt, đụng vào chén của Cơ Thành Quyết.
- Kỳ thực, thật ra không phải ta không cẩn thận.
Cơ Thành Quyết mở miệng nói:
- Trong tòa thành này, có thể một hơi phái ra hai cao thủ đến giết một người như vậy, trừ bỏ cha ta, khả năng cũng chỉ có quận chúa.
Một kẻ là một trong Tứ đại kiếm khách, cò một kẻ có thể mở ra nhất chiêu Nhị phẩm kiếm.
Quyền quý phổ thông muốn thu nạp hai cao thủ cấp bậc này, đều là chuyện có thể gặp không thể cầu, bình thường đến loại tầng thứ này, có thể hiệu lệnh bọn họ đi làm chuyện ảnh hưởng đến tính mạng bản thân, thật không nhiều.
Nhưng một mực bên ngươi quận chúa có, hơn nữa đêm nay nàng còn điên lên nữa.
- Điện hạ còn đang xoắn xuýt cái này.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long