Cơ Thành Quyết nhìn về phía Trương công công, nói:
-Kỳ thực, ta không phải không nghĩ tới muốn sắp xếp cao thủ bên cạnh người, nhưng nói vậy, cha ta thường cắt lông dê ta. Những năm gần đây, người bên cạnh ta đều gặp kết cục rất thảm, ngay cả những ca cơ trước đây ta nuôi trong nhà hát cho ta nghe, đều bị cha ta vồ vào giáo phường ty. Riêng giáo huấn này, ta hấp thụ sâu sắc!
Trương công công nghe vậy, dập đầu nói:
-Chủ nhân, nô tài vô dụng.
-Không không không, chuyện không liên quan tới ngươi, tuy nói nếu ta chết rồi, khả năng ngươi sẽ chôn cùng ta, đừng hổ thẹn.
Trương công công nghe vậy, lại nở nụ cười, gật gù.
-Haiz!
Cơ Thành Quyết có chút bất đắc dĩ nhìn về phía Phiền Lực, nói:
-Ta hỏi, nếu đêm nay ta không còn, cha ta đại khái sẽ không báo thù cho ta, Trịnh Phàm đây?
Phiền Lực hồi đáp:
-Bình Dã Bá vẫn kính ngưỡng Trấn Bắc Hầu gia.
-Chà chà chà.
Cơ Thành Quyết vẫn hơi tổn thương.
Nhưng vẫn cực kỳ lưu loát lại rót một chén rượu, nói:
-Trước đây ta cảm giác bản thân quá thông minh, cho nên khinh địch rồi. Ta không nên coi thường nữ nhân.
Sau đó, trong một quãng thời gian rất dài, Lục hoàng tử đều ngồi.
Phiền Lực thậm chí còn phát ra tiếng ngáy nhẹ.
Vị hai vị kia ngồi trên bàn, chậm rãi uống rượu, thường thường còn chạm chén một hồi.
Mà thời gian… Sắp đến rồi.
Có thể cảm nhận được rõ ràng loại đêm đen mong manh sắp tản đi.
Cơ Thành Quyết đã hơi uống say, trong mắt, che kín tơ máu.
Thất thúc đứng lên, cầm kiếm.
Trương công công cũng đứng lên, chuẩn bị tiến lên liều mạng một lần, tuy rằng hắn rõ ràng, nếu đối phương có thể mở ra nhất kiếm Nhị phẩm, hắn khong ngăn cản nổi đối phương giết người.
Phiền Lực cũng bị Kiếm Tỳ bấm tỉnh.
Phiền Lực lau nước miếng, mở to hai mắt, nhìn về phía trước, tựa hồ đợi đã lâu, kịch vui rốt cuộc tiến vào thời điểm phấn khởi chân chính, tuyệt đối không thể bỏ qua.
Không có viện binh, chỉ có ba khán giả bất đắc dĩ đang nhìn.
Lúc mũi kiếm hạ xuống, Lục hoàng tử Đại Yến sẽ triệt để cáo biệt thế giới này.
Vào lúc này, Cơ Thành Quyết cầm bầu rượu lên, phát hiện hết rượu, chỉ có thể bất mãn ném bầu rượu xuống, hét lên:
-Lão tử không muốn chết, lão tử còn chưa sống đủ đây, làm sao có thể kết thúc sớm hơn họ Trịnh kia được?
Thất thúc nở nụ cười, chuẩn bị xuất kiếm.
Vào lúc này, từng tiếng từng tiếng chuông vang nặng nề vang lên:
Đùng! Đùng! Đùng! . . .
Phương hướng tiếng chuông truyền đến, chính là Hoàng cung.
Đây là tiếng vang Ly Chung.
Nếu Ly Chung từ bốn phương cửa thành vang lên, báo trước Đại Yến xuất hiện kẻ địch.
Mà khi Ly Chung bên trong Hoàng cung vang lên, mang ý nghĩa bên trong mấy người có huyết mạch, thân phận tôn sùng nhất Đại Yến, có người qua đời rồi.
Vang chín lần là Thiên tử băng hà!
Mà tiếng chuông vang lên đến tiếng thứ tám, rồi ngừng!
Kiếm Thất thúc không hạ xuống, mà lơ lửng giữa trời, lẩm bẩm nói:
-Vang tám lần…
Cơ Thành Quyết híp say mắt, gục xuống bàn, nói:
-Hoàng Hậu xong rồi!
. . .
Hoàng Hậu xong!
Mẹ đẻ Thái tử tạ thế rồi.
Thất thúc cầm kiếm nhét vào vỏ.
Chỉ cần kẻ không ngu, đều có thể rõ ràng Hoàng Hậu từ trần rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Mang ý nghĩa trong thời gian gần nhất, Thái tử không thể tiến hành đại hôn.
-Hết lần này đến lần khác.
Cơ Thành Quyết chậm rãi mở miệng nói:
-Đầu tiên là Vọng Giang chiến bại, quân cánh tả đại quân đông chinh gần như toàn quân bị diệt, thi hài lấp đầy Vọng Giang. Tiếp theo, lại dưới Ngọc Bàn thành, Tĩnh Nam Hầu một lần tàn sát bốn vạn binh sĩ Sở Quốc. Hiện tại lần này Hoàng Hậu từ trần! Đại hôn được tướng cử ba lần, lại ba lần không thành, mà mỗi lần đều mang theo họa sát thân.
Cơ Thành Quyết xoay đầu nhìn Thất thúc, nói:
-Thất thúc, trước mắt, đây không phải vấn đề việc kết hôn lần thứ hai kéo dài thời hạn, tuy nói bởi Hoàng Hậu nương nương qua đời, đại hôn này tất nhiên sẽ kéo dài thời hạn, nhưng lần sau, còn dám kết thân sao?
Cơ Thành Quyết dừng một lát, nói:
-Tuy người Yến ta không giống người Càn tôn sùng đạo huyền, yêu thích gầm gầm gừ gừ, nhưng ba lần, đã ba lần rồi! Thái tử là nền tảng lập quốc, Thái tử đại hôn, can hệ vận nước, can hệ xã tắc. Ngươi nói đây không phải thiên ý, thì là cái gì? Khâm Thiên giám, Mật điệp tư, đại thần triều đình, bách tính đều cho rằng như thế!
Cơ Thành Quyết nói đến đây, mỉm cười:
-Đại hôn này… Không thành rồi!
Người Yến yêu thích so dũng khí, so với việc cung phụng quỷ thần càng muốn đi đánh bóng mã tấu, nhưng chuyện này, đã rất khó dùng trùng hợp để hình dung rồi.
Ngươi không tin, cũng không cách nào.
Bởi ai dám cam đoan, đợi lần sau lúc chuẩn bị đại hôn, có thể lặp lại tai họa gì hay không?
Nếu đại hôn này không thành, quận chúa sẽ không gả cho Thái tử, cũng sẽ không làm Thái tử phi.
Cũng bởi vậy, quan hệ giữa quận chúa và Lục điện hạ, không phải quan hệ một mất một còn.
Quận chúa vẫn là quận chúa!
Lục điện hạ vẫn là Lục điện hạ!
Sau khi căn bản không còn xung đột lợi ích, lúc bọn họ gặp lại, vẫn có thể chuyện trò vui vẻ, phảng phất một đôi tỷ đệ quan hệ cực kỳ thân mật.
Thất thúc rất hiển nhiên, rõ ràng đạo lý này, cho nên mới thu rồi kiếm.
Không cần giết người rồi!
Bởi muốn giết, không phải hạng đầu đường xó chợ gì, mà chính là hoàng tử đương triều.
Dưới tiền đề không lợi ích thiết thân, trả giả nặng nề đánh đổi đi giết một hoàng tử như vậy, đã không gọi là không đáng, mà gọi là quá ngu xuẩn.
-Lục điện hạ…
Cơ Thành Quyết giơ tay lên, đánh gãy lời Thất thúc, nói:
-Chuyện hôm nay, ta sẽ không nói, bởi ta kỳ thực so với ngươi càng sợ chuyện này sẽ truyền ra ngoài.
Có người đến giết ngươi, ngươi lại nói với hắn “Chờ hửng đông”, khi ánh nắng ban mai đầu tiên xuất hiện, Hoàng Hậu từ trần!
Nếu chuyện này truyền đi, không chỉ quận chúa sẽ xui xẻo, Cơ Thành Quyết có thể sẽ càng xui xẻo hơn.
-Được.
Thất thúc đáp ứng rồi.
Cơ Thành Quyết nở nụ cười, lập tức đưa tay chà xát mặt.
-Lục điện hạ, chuyện này rốt cuộc…
Ánh mắt của Cơ Thành Quyết bỗng nhiên ngưng lại, nói:
-Đừng hỏi, đối với ngươi và ta đều tốt!
-Vâng, ta đã hiểu.
Sau khi không còn nguy cơ sinh tử treo trên đầu, Cơ Thành Quyết bắt đầu trở nên thả lỏng, hắn trực tiếp không khách khí nói:
-Trở về nói cho vị tỷ tỷ tốt kia của ta, lần sau làm việc đừng kích động như vậy, Thất thúc, ngươi và Lương Thân đại ca cũng phải khuyên nàng nhiều.
Thất thúc nói:
-Kỳ thực, trong lòng ta hơi tiếc nuối.
-Tiếc nuối không thể hạ xuống chiêu kiếm này?
-Xin Điện hạ thứ tội, ta tiếc nuối chính là, bây giờ nhìn lại một chiêu kia, nếu dùng trên người Điện hạ ngài, cũng không tính là tiếc nuối rồi.
-Ta không giống Tam ca.
Cơ Thành Quyết mở miệng nói.
-Điện hạ?
-Ta không giống lão Tam.
Cơ Thành Quyết dùng sức vỗ mặt bàn một cái, gần như gầm nhẹ nói:
-Ta hữu dụng hơn nhiều so với lão Tam.
-Trong lòng Điện hạ còn đang oán giận!
-Thất thúc, ngài đây đứng nói chuyện không đau eo sao, đổi thành ngài, nếu bị người khác chống kiếm trên cổ một đêm, trong lòng ngài có thể không chút oán giận nào! Lại nói, khặc khặc…
Cơ Thành Quyết ho khan lên, mà lần này xua tay, nói:
-Trong cung hẳn người phái người đến tuyên, ta cũng cần làm một chút chuẩn bị, chờ lúc nữa phải vào cung, không tiễn Thất thúc.
-Điện hạ bảo trọng.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long