Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 863: SỤP

Thất thúc đi rồi.

Thanh kiếm treo trên đỉnh đầu Cơ Thành Quyết đã đi rồi.

Cơ Thành Quyết như bị rút khô hết thảy khí lực, cũng bởi nấu cả một đêm, lo lắng đề phòng suy nghĩ, tinh khí thần đã sớm bị rút rỗng.

Lúc trước bởi Thất thúc vẫn còn, còn có thể tiếp tục gắng gượng, hiện tại Thất thúc vừa đi, cảm giác uể oải trống vắng và oan ức không cách nào xóa đi kia bắt đầu như thủy triều kéo tới.

Mà lúc này, thái giám tuyên chỉ vội vội vàng vàng vào phủ đệ hoàng tử, thông báo ba vị hoàng tử ở phủ đệ hoàng tử, tức khắc vào cung.

Động tĩnh Ly Chung hẳn mọi người đều nghe được, cho nên người trong phủ cấp tốc chuẩn bị kỹ càng đồ tang.

Thân thể lão Tứ vẫn tính khôi ngô xốc vác, nhưng rõ ràng râu mép thích để dài, hiển nhiên lần này phải cắt, hơi hậm hực.

Cái đầu lão Ngũ không cao, bên trong mấy vị huynh đệ, hắn xem như là người phúc hậu, nhưng hiện tại vào lúc này viền mắt lại hơi ửng hồng.

Lão Tứ đi tới, nhỏ giọng nói:

-Cho ta một khối.

-Nhưng rất cay!

Lão Ngũ nhắc nhở.

-Nhanh lên một chút cho ta.

Lão Ngũ gật gù, đem một khối gừng đưa cho lão Tứ.

Lão Tứ vung tay, đồng thời dùng cạo vỏ gừng chà xát mắt, rất nhanh, viền mắt bắt đầu ửng hồng.

Thực sự hết cách rồi, người từ trần là Hoàng Hậu, uy rằng trên danh nghĩa Hoàng Hậu mới là mẹ của bọn họ, nhưng rốt cuộc không có cái gì liên hệ máu mủ.

Y theo đạo hạnh hoàng tử, tự nhiên có thể khóc, mà có thể khóc được thì tốt nhất, nên dùng ngoại vật càng trực tiếp hữu hiệu hơn chút.

-Tứ ca, chỗ đệ đệ ta còn ít ô mai, ngài cũng thử?

-Ngươi vẫn cảm thấy gừng còn chưa đủ?

-Sợ chờ lát nữa nhìn thấy Thái tử ca ca, vừa nghĩ tới đại hôn của hắn không kết thành, sợ bản thân không nhịn được bật cười!

Phốc…

Tứ hoàng tử vừa bôi gừng cay lên, kém chút cười ra tiếng.

Nhưng trước mắt chỉ có hạ nhân, Tứ hoàng tử lập tức nói tiếp:

-Mẫu hậu nương nương, làm sao không chờ con trai của ngài cuối cùng lại nhìn ngài bằng một mắt!

Lão Ngũ kéo góc áo lão Tứ, nói:

-Hơi quá rồi, ca ca.

Đúng lúc này, lão Tứ và lão Ngũ đứng ngoài cửa phủ đệ hoàng tử, nhìn lão Lục bị hai hoạn quan nâng đi ra.

Chỉ thấy lúc này lão Lục,

Biểu hiện bi thương!

Tinh thần uể oải!

Ánh mắt uể oải!

Trên mặt loáng thoáng có nước mắt, bước đi cũng không lưu loát, nghiễm nhiên giải thích tốt nhất cái gì gọi là “Người chết không đáng sợ bằng tâm chết”.

Lão Tứ và lão Ngũ gần như đồng thời nuốt ngụm nước bọt, nói:

-Thế này thì quá mức rồi!

. . .

Hoàng Hậu từ trần, hôm nay Bệ Hạ thôi lâm triều.

Bên trong Hoàng cung buộc vải trắng, đồng thời, cho dù hôm nay không lâm triều, nhưng các triều thần vẫn từng người từng người đến rồi, bọn họ đi phúng viếng.

Các hoàng tử đã sớm tiến vào nội điện, Thái tử cũng sớm quỳ sát nơi đó gào khóc lớn.

-Mẫu hậu, Mẫu hậu, ngươi làm sao lại bỏ nhi thần, Mẫu hậu, Mẫu hậu, ngươi tỉnh lại đi, ngươi tỉnh lại đi.

Các hoàng tử còn lại.

Đại hoàng tử Cơ Vô Cương lĩnh quân bên ngoài, tất nhiên không thể trở về, lão Tam ở đình hồ.

Cho nên, lão Tứ, lão Ngũ, lão Lục và tiểu Thất, tất cả đều quỳ sát phía sau Thái tử.

Để lão Tứ và lão Ngũ hơi bất ngờ chính là, lúc trước Cơ lão lục muốn “Diễn một hồi”, sau khi quỳ xuống trên bồ đoàn, lại trực tiếp dùng cái trán chống đỡ trên đất gạch, không thế nào nhúc nhích rồi.

Tuy nói dáng dấp như vậy xem ra cũng rất bi thương, nhưng so với lúc trước làm nền, vẫn có một ít “Tiếng sấm to hạt mưa nhỏ”.

Kỳ thực, Cơ Thành Quyết quá mệt mỏi!

Hắn ngồi bất động dày vò sinh tử cả một đêm, cả người đã bị đào không, lại tiến tới nơi này bị hương nến hun, nhất thời có loại cảm giác bản thân cũng phải theo Hoàng Hậu.

Ba hoàng tử còn lại chỉ yên lặng quỳ nơi đó.

Đều nói Thiên gia vô tình, nhưng Thái tử và Hoàng Hậu, đúng là cốt nhục tình thân sâu nhất, hơn nữa Thái tử đã mất đi Mẫu tộc, bây giờ lại mất đi Mẫu hậu, dưới sự luân phiên đả kích, không kìm chế được nỗi nòng cũng chuyện rất bình thường.

Cơ lão lục mơ mơ màng màng ngủ, duy trì tư thế "Lấy đầu dập đất".

Cũng may bốn phía, người đến người đi tạo nên động tĩnh rất lớn, cho nên tiếng ngáy nhẹ nhàng của hắn, ngược lại không dẫn đến sự chú ý của người ta.

Có điều, tuy nói Hoàng Hậu nương nương chỉ sinh một cái Thái tử, nhưng nàng dù sao cũng là mẫu thân của tất cả hoàng tử, nghiêm ngặt về mặt ý nghĩa mà nói, những hoàng tử khác đều là con thứ của nàng.

Thái tử ở nơi đó tiếp tục khóc tang, bi thương không gì sánh được.

Tiểu Thất tỉnh tỉnh mê mê, vẫn còn không biết ứng phó thế nào với loại tình huống này.

Lão Lục lại nằm đơ đó, không nhúc nhích.

Cho nên lão Tứ và lão Ngũ chỉ có thể đảm nhiệm nhân vật “Hiếu tử”, đáp lễ đám triều thần lần lượt tiến vào cáo mệnh phu nhân.

Cũng không biết được rốt cuộc qua bao lâu rồi, rốt cuộc đến giờ nào.

Thái giám xướng danh hô:

-Quận chúa Trấn Bắc Hầu tưởng nhớ!

Quận chúa đến rồi.

Dự bị ba lần đại hôn, quận chúa vẫn là quận chúa, vẫn không bước lên vị trí Thái tử phi.

Nhưng chính lúc sáng sớm Cơ Thành Quyết nói với Thất thúc, khi quận chúa phủ đầu đeo hoa trắng đi vào, trong ngoài nội điện đều có không ít ánh mắt rơi trên người nàng.

Nào có đạo lý vừa muốn thành hôn đã ra họa sát thân?

Mà Cơ lão lục đang ngủ kia, sau khi nghe thái giám xướng danh hô lên một tiếng này, thân thể theo bản năng run rẩy một hồi.

Cũng không biết tỉnh rồi hay chưa tỉnh, hoặc nguyên bản tinh thần suy yếu lại chịu thêm một lần kích thích.

Nói chung, cái cổ Cơ lão lục lệch đi, cả người lăn trên mặt đất.

Một tên công công bên cạnh lập tức hô:

-Không tốt rồi, Lục điện hạ bi thương quá nặng, bất tỉnh. Nhanh truyền ngự y, nhanh truyền ngự y!

. . . . .

Khi Cơ lão lục tỉnh lại, mặt trời phía tây đã sắp xuống núi rồi.

Y quan vẫn đứng bên cạnh hầu hạ, lập tức đứng dậy thông báo ngự y.

-Điện hạ ngài do tinh khí uể oải, ưu tư quá nặng, cần phải cố gắng điều trị, thần đã viết phương thuốc, giao cho Trương công công bên ngoài rồi.

-Đa tạ Triệu thái y.

-Đây là phận sự của thần, không dám không dám.

Nơi nghỉ ngơi chính là Thiên điện, sau khi ngủ một giấc tinh thần xác thực khôi phục không ít, nhưng nghĩ đến đêm nay đại khái còn phải mấy huynh đệ thủ linh, trong lòng Cơ Thành Quyết không khỏi phiền muộn rồi.

Sau khi hắn làm cha, hắn hận không thể mỗi đêm đều nghe động tĩnh trong bụng tiểu nương tử Hà gia, hôm qua đã thiệt thòi một đêm, đêm nay còn phải chịu thêm nữa.

Nhưng mà, vừa mới vượt qua ngưỡng cửa, Cơ Thành Quyết nhìn thấy quận chúa đứng nơi đó, một người nhìn về phía ao nhỏ, trên mặt tràn đầy niềm thương nhớ.

Cơ Thành Quyết không tin quận chúa sẽ bởi Hoàng Hậu từ trần, phát ra tâm tình bi thương từ trong phế phủ.

Bởi nàng xác suất lớn sẽ không gả cho Thái tử, mà coi như gả đi, mẹ chồng không còn, không phải coi như việc vui sao.

Nhưng con mẹ điên này, đừng nhìn làm việc điên cuồng cố chấp, nhưng bề ngoài xem ra lại thực sự đoan trang hào phóng khéo léo thức củ.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!