Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 866: KHÔNG NÊN

Dã Nhân Vương dừng một chút, bổ sung:

-Phải biết, Tấn địa này vẫn có hai trấn Trấn Bắc quân!

Nghe nói vậy, Trịnh Phàm không khỏi nở nụ cười, nói:

-Không đến nỗi chứ?

Một trấn binh mã của Lý Báo kia bởi Lý Báo chết trận, Tổng binh mới tuy nói là Phó tổng binh nguyên bản trong Trấn Bắc quân, nhưng trên thực tế khả năng chưởng khống binh mã của hắn giảm xuống là chuyện tất nhiên, hơn nữa Khúc Hạ thành phồn hoa đô hộ, nhánh Trấn Bắc quân kia phỏng chừng đã sớm có tâm tư khác, đã sớm không phải nhánh quân đội Trấn Bắc quân thuần túy như xưa nữa rồi.

Cho tới một trấn quân đội của Lý Phú Thắng, lại bị Tĩnh Nam Hầu đặt cạnh người, đóng quân ngay tại Phụng Tân thành, hướng đông nam chính là uy hiếp người Sở , còn hướng tây chính là duy trì sức ảnh hưởng đối với Dĩnh Đô.

Nếu Trấn Bắc Vương Lý Lương Đình tự mình đến rồi, vậy vấn đề dĩ nhiên không lớn, hai nhánh Trấn Bắc quân này xác suất lớn vẫn sẽ nghe theo Lý Lương Đình hiệu lệnh.

Nhưng quận chúa. . .

Chênh lệch quá to lớn rồi!

-Bá gia đừng không tin, đầu tiên quận chúa người này, nàng rất đẹp.

Kiếm Thánh khẽ cau mày.

Liễu Phàm rung rung tiểu lông mày, hiển nhiên, tiểu hòa thượng rất tò mò quận chúa rốt cuộc đẹp thế nào.

Tiếp theo, Dã Nhân Vương tiếp tục nói:

-Thứ yếu, quận chúa rất tùy hứng, trước đây nàng làm rất nhiều chuyện, kỳ thực sẽ không cân nhắc nhiều như vậy! Cái gọi là “Vua cũng thua thằng liều”, cho nên có thể không để ý, mà trong nhà quận chúa lại có rất nhiều người thay.

Dã Nhân Vương nhìn Trịnh Phàm thật sâu, cười nói:

-Không quản được hay không được, nô cảm thấy quận chúa rất có thể sẽ thử. Thậm chí, nô còn cảm thấy, quận chúa khả năng còn có thể thử mời chào Bá gia ngài nữa!

-A.

Trịnh Phàm cảm thấy Dã Nhân Vương càng nói càng không hợp thói thường.

-Bản Bá còn cần đi nơi khác tìm chỗ dựa sao?

-Chuyện gì nàng cũng có thể làm được!

Dã Nhân Vương mỉm cười nói:

-Cho nên, kính xin Bá gia trước tiên nên chuẩn bị.

Trịnh Phàm cười nói:

-Chuẩn bị cái gì?

-Chuẩn bị đến lúc đối mặt quận chúa mời chào, không thể bất cười giống như bây giờ!

. . .

Chuyện quận chúa muốn tới, chỉ là một khúc nhạc dạo ngắn, tình huống cụ thể, vẫn phải nhìn nàng thế nào, triều đình sẽ dành biện pháp thu xếp thế nào cho nàng, tỷ như ai sẽ cùng nàng đồng thời tiến tới hôn nhân, cái này rất then chốt.

Trước khi không có thông tin xác thực, phân tích nhiều hơn nữa, chỉ có thể thêm mấy lời đầu thôi, quan trọng nhất chính là, Trịnh bá gia cũng không phải hộ thương giáo úy nho nhỏ như ngày xưa phải quỳ sát trước mặt quận chúa tuyển chọn là gia đinh Lý gia rồi.

Lúc kết thúc đồ nướng, thủ lĩnh Hải Lan bộ lạc Hải Lan Dương Cốc đến rồi, hắn rất cung kính quỳ sát một bên.

Dã Nhân Vương đã ngồi trở lại xe ngựa.

Không Duyên hòa thượng và tiểu hòa thượng Liễu Phàm xoa xoa quần áo dính dầu mỡ trên tay, yên lặng đứng dậy, thầy trò hai người gần như đồng bộ vung áo cà sa, hình ảnh hòa thượng ăn thịt lúc trước đã biến thành hình ảnh cao tăng tiên phong đạo cốt.

Trịnh bá gia đứng lên, đi tới trước mặt Hải Lan Dương Cốc, đối phương đem đầu cúi xuống càng thấp hơn rồi.

Đây là chuyện không cách giải quyết, rốt cuộc Hải Lan bộ lạc cách Tuyết Hải Quan thực sự quá gần rồi, Nãi Man bộ lạc nhất thời cường thịnh như vậy cũng bị Tuyết Hải Quan nói diệt là diệt, Hải Lan bộ lạc hắn nho nhỏ như vậy, thật đúng không nuốt nổi cơn thịnh nộ của Bá gia.

-Hai vị cao tăng này muốn đến cánh đồng tuyết tuyên dương phật pháp, phổ độ chúng sinh, ngươi chăm nom người ta tốt, nếu xảy ra chút sai lầm nào, Hải Lan bộ lạc cũng không cần thiết tồn tại nữa!

Hơi một ít lấy chuyện diệt tộc ra để nói, thật sự không biết xấu hổ.

Nhưng độ thuận tiện và hiệu suất của nó thực sự rất cao, dễ khiến người ta dùng nghiện, giống những người là Hoàng Đế kia, thích dùng câu “Tru di cửu tộc” trên mép vậy.

Hải Lan Dương Cốc lập tức dập đầu nói:

-Xin Bá gia yên tâm, Hải Lan bộ lạc tất nhiên đem hết toàn lực, chăm nom tốt hai vị Phật gia này.

Trịnh Phàm gật gù, không nói cái gì khách sáo nữa, mà xoay người, lên xe ngựa.

Bên trong xe ngựa, Kiếm Thánh đã ngồi bên trong rồi.

-Hai hòa thượng kia, sẽ lưu lại cánh đồng tuyết rồi?

Kiếm Thánh mở miệng nói.

Trịnh Phàm gật gù, hôm nay nấu cơm dã ngoại cũng có một phần giải sầu, đồng thời cũng coi như tiễn đưa thầy trò Không Duyên hòa thượng.

Kiếm Thánh cười cợt nói:

-Hủy nhục thân nó là trị phần ngọn, quật tín ngưỡng nó mới là trị tận gốc!

-Ô, lão Ngu, ngươi có thể nhìn ra điểm này đến, thật khiến người ta nhìn với cặp mắt khác xưa.

-Là Dã Nhân Vương kia nói với ta.

-Ha ha.

Trịnh Phàm còn tưởng rằng Kiếm Thánh đại nhân trên phương diện này đã được khai sáng, rốt cuộc trước kia Kiếm Thánh đại nhân vì dân vì nước, nhưng làm vài sự kiện, nhưng kết cục cũng không tốt lắm.

-Lại nói, người Yến các ngươi ở Tấn địa ta không phải cũng dùng biện pháp tương tự sao, chỉ một chiêu tổ chức khoa cử này, đã quật mất rễ người Tấn ta.

-Mọi người vốn là di dân Chư Hạ, là người một nhà, hiện tại đơn giản là “Phân lâu tất hợp, hợp lâu tất phân thôi”, lại nói, không nói nhứng tiểu quốc khác, Tứ đại quốc gia tranh loạn không ngớt vài trăm năm qua, bách tính trôi giạt khấp nơi còn thiếu sao, chỉ có nhất thống, mới có thể kết thúc thời loạn lạc, đến thời điểm, cánh đồng tuyết, Man tộc, Thổ Ty tây nam Càn Quốc, Sơn Việt trong đầm lớn Sở Quốc, kỳ thực không còn là vấn đề rồi.

Kiếm Thánh nói:

-Ngươi nói rất có đạo lý, nhưng nếu như ngươi không phải Tổng binh Người Yến, mà là người Càn hoặc người Sở đây, ngươi sẽ nói thế nào?

Trịnh Phàm cười cợt nói:

-Ta sẽ nói Yến Hoàng lão nhi nói chuyện viển vông!

-Ha ha ha.

-Ha ha ha.

Bên trong xe ngựa, Trịnh Phàm và Kiếm Thánh nhìn nhau cười to.

Phía trước, A Minh đang đánh xe ngựa, yên lặng uống một hớp máu.

-Lần này Lục hoàng tử kém chút không còn, nói thật, ta cũng sợ thay hắn!

Kiếm Thánh nghe vậy, nói:

-Kỳ thực trên đời có rất nhiều, cực nhiều kỳ nhân dị sĩ, trên quan diện nhân vật cũng không thể đại biểu đại đa số, trong dân gian kỳ thực cũng ẩn giấu không ít, thậm chí còn có một ít môn phái không xuất thế. Có điều, dù như vậy, dùng vị bên người quận chúa kia hi sinh, xác thực rất xa xỉ rồi!

Trịnh Phàm thở dài nói:

-Hiện tại ta rất lo lắng, Lý Lương Thân sẽ hộ tống quận chúa lại đây.

Kiếm Thánh ngạc nhiên hỏi:

-Lý Lương Thân không phải ngoài thành Yến Kinh làm đại tướng đóng giữ sao?

Trịnh Phàm lắc đầu nói:

-Ai có thể đoán được vị Hoàng Đế Bệ Hạ kia sẽ an bài thế nào? Kỳ thực, lần này Hoàng Hậu từ trần, cũng không nhất định không có vấn đề.

-Chuyện trong cung đình, xác thực rất khó sạch sẽ.

Kiếm Thánh cảm khái nói:

-Đúng rồi, nếu Hoàng Hậu đi rồi, ngươi không đi thăm Điền Vô Kính?

-Không tiện, vào lúc này trơ mắt nhìn đi qua, người bên ngoài xem ra, có phải Bình Dã Bá ta lại chạy tới khuyên Tĩnh Nam Hầu tạo phản rồi?

-Ngươi không muốn tạo phản?

------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!