Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 867: LÀ HƯỚNG NÀY

Sau khi Kiếm Thánh nói câu này, trên mặt lộ ra vẻ mặt “Ngươi lừa gạt quỷ ư”.

-Nếu thật phải làm gì mà nói, ta chỉ chờ quân lệnh của Tĩnh Nam Hầu.

-Cho nên, người là như vậy, lúc trước còn nói cái gì nhất thống thiên hạ kết thúc chiến loạn, Chư Hạ đối ngoại vân vân, đến lúc xuất hiện cơ hội, vẫn nghĩ cách tạo phản đoạt quyền.

Trịnh Phàm hừ lạnh nói:

-Khẩu hiệu là khẩu hiệu, cuộc sống là cuộc sống, không mâu thuẫn. Ta trở lại chuyện chính đi, vị quận chúa kia chính là phiền phức. Nếu nàng dám làm vậy với Lục hoàng tử, nói không chắc sẽ làm vậy đối với ta.

Kiếm Thánh suy nghĩ nói:

-Vị Thất thúc kia bên người quận chúa, lúc trước Bắc tiên sinh đã nói chuyện với ta, ta có ấn tượng, người này Kiếm đạo quái gở, đi con đường sáng nghe đạo tối chết cũng an lòng, dùng 'Một kiếm kề bên người' để hình dung hắn khả năng sát nghĩa, khít khao nhất.

Bởi một chiêu kiếm tối cường đó, cả đời chỉ có thể dùng một lần.

-Ngài nói tiếp.

-Kiếm của hắn thoạt nhìn mạnh mẽ, nhưng kỳ thực không khủng bố như vậy, chỉ cần bên cạnh ngươi có người là được, chỉ cần có người có thể giúp ngươi ngăn lại chiêu kiếm đó, sự uy hiếp đối với ngươi đã nhỏ hơn một nửa.

Nghe vậy, Trịnh bá gia theo bản năng mà sờ sờ ngực.

-Cho tới Lý Lương Thân, ta từng tỷ thí với Lý Lương Thân, kiếm pháp Lý Lương Thân giản dị chất phác, khí thế kéo dài không dứt, kiếm của hắn, không phải sắc bén nhất, nhưng thể phách của hắn, lại có thể xưng là tối cường trong giới kiếm khách.

-Ngài so với hắn thế nào?

-Cái này không phải chơi cờ hay câu đối, làm thế nào so được?

-Cái này hết cách rồi, ngài xem ta là tay mơ đi, cứ so một chút cho ta, để trong lòng ta có ước chừng.

Kiếm Thánh cười nói:

-Lúc trước ta và Lý Lương Thân đánh nhau, từng hòa!

-Ồ.

-Sau khi ta bại bởi Điền Vô Kính, ta cảm thấy, ta có thể cao hơn Lý Lương Thân một chút rồi.

-Ồ?

Kiếm Thánh nói:

-Nếu ta có thể khôi phục như cũ, ta có thể thắng được hắn.

-Ồ!

Trịnh Phàm lại ngạc nhiên.

-Nhưng thân thể ta ta rõ ràng, không phải dễ dàng khôi phục như cũ, ngày hôm nay có thể ngồi chỗ đó ăn một chuỗi thịt nướng, đã vượt qua dự đoán của ta rồi.

-Cái này không cần vội, ngài từ từ đi, hiện tại ta sẽ không để ngài ra ngoài tìm Lý Lương Thân liều mạng, ngài còn chỗ đó, ta còn cái nhớ nhung, trong đầu ít nhất vẫn còn chút tự tin.

Kiếm Thánh vén rèm xe lên, nhìn về phía bên ngoài, nói:

-Hiện tại vào thu, mùa đông, cũng sắp tới rồi.

-Triều đình cho đủ tiền lương, Dĩnh Đô cũng áp vận đầy đủ, hơn nữa chính ta lần trước đánh hạ Nãi Man bộ lạc thu hoạch cũng khá dồi dào, cho nên mùa đông này không vấn đề gì rồi. Chờ mùa đông này qua đi, mới thật sự là vạn vật thức tỉnh, theo đúng quỹ đạo rồi!

Kiếm Thánh cười nói:

-Ta thật khâm phục khả năng kinh doanh của ngươi, nếu lúc trước Tấn Hoàng có năng lực này, coi như kinh đô cũng không đến nỗi chán nản đến mức độ đó.

Trịnh Phàm nói:

-Vẫn phải xem hoàn cảnh, lúc trước Tấn Quốc ba nhà tạo thế chân vạc, nhà ai cũng không thể cho Hoàng thất có cơ hội vươn mình lên lần nữa.

Kiếm Thánh gật gù:

-Đúng vậy.

Lúc này, A Minh đánh xa phía trước, hô:

-Chủ thượng, về đến nhà rồi.

-Được, ngài nghỉ ngơi thật tốt.

Trịnh Phàm và Kiếm Thánh cáo biệt, để Kiếm Thánh xuống xe trước một bước.

Sau đó, đội ngũ tiếp tục tiến lên.

Vị trí xe trở tù của Dã Nhân Vương đã bị chuyển đi, đưa vào Bình Dã Bá phủ.

Loại tù nhân quan trọng này, tự nhiên nhốt lại bên cạnh mới ổn thỏa nhất.

Hơn nữa, vị trí cách nhà lao của Dã Nhân Vương một bức tường chính là chỗ quan tài của Sa Thác Khuyết Thạch, hai người làm bạn, cũng không đến nỗi cô quạnh.

Trước khi bị giáp sĩ vận chuyển xuống, Dã Nhân Vương xốc miếng vải đen lên, lộ đầu ra, nhìn Trịnh Phàm nói:

-Bá gia mang ta đi ra ngoài hóng gió, cũng thật khổ cực, trong lòng nô tài thật băn khoăn.

Trịnh bá gia cười gật gù, nói với Dã Nhân Vương:

-Ngủ ngon, mộng đẹp.

Dã Nhân Vương còn muốn nói thêm gì nữa, đã bị đuổi về địa lao, sau khi chuyển vào lao tù, hắn dựa vào vách tường, cuộn mình ở nơi đó, đưa tay duỗi vào trong ngực, lấy ra một chiếc giày thêu tinh xảo.

Hắn yên lặng đặt trước mũi, ngửi một các sâu sắc.

Tựa hồ bởi nàng sắp tới, vị này, khẩu vị càng ngày càng nặng rồi!

. . .

-Chủ thượng, quận chúa sắp tới, ngài tính làm sao chiêu đãi?

Tứ Nương vừa giúp Trịnh Phàm bóp vai vừa nói.

-Còn làm sao chiêu đãi, binh tới tướng đỡ nước đến đất ngăn, nữ nhân kia chính là phiền phức, ta thật không muốn trêu chọc.

-Chủ thượng, nô gia cảm thấy, nếu quận chúa là nữ nhân đầu tiên có thân phận mà sau khi chủ thượng tỉnh lại trên thế giới này nhìn thấy, hơn nữa lần đầu gặp gỡ, nàng còn mặc giáp trụ giả trang nam nhân, nô gia cảm thấy đây chính là duyên phận.

-Ngươi đang nói mò cái gì?

-Nô gia chẳng qua cảm thấy, nếu không, chủ thượng ngài thu quận chúa đi, để quận chúa ở nhà gọi nô gia là tỷ tỷ, tỷ như hiện tại quận chúa kia sẽ bưng mâm trái cây đi vào, mời chúng ta ăn nho.

Tứ Nương dừng một chút, nói tiếp:

-Nô gia cắn một miếng, lại phun ra, nhìn chăm chú nàng một mắt, cố ý làm khó dễ nói: Chua răng rồi! Sau đó quận chúa lại quỳ trên mặt đất gọi xin tỷ tỷ thứ tội. Ôi ôi ôi, thế này thú vị nhường nào!

-A.

-Nô gia không nói mát nha, đây là nô gia chân tâm suy nghĩ.

Trịnh Phàm xua xua tay.

-Được rồi được rồi, ngươi không phải rất bận sao, làm sao còn có thời gian suy nghĩ mấy thứ này.

-Làm việc vì có thể sinh hoạt tốt hơn, cái này không mâu thuẫn, chủ thượng.

-Thôi đi! Chỉ có ngươi mới có thể coi trọng ta, còn lại, ha ha!

Tứ Nương cười tươi:

-Chủ thượng, ngài lại khiêm tốn rồi, theo địa vị của chủ thượng ngài bây giờ, lại tính cả tương lai phát triển của chủ thượng ngài mà nói, nếu nô gia là vị quận chúa kia, nô gia sẽ cảm thấy đem chủ thượng ngài thu làm bề tôi dưới váy, vẫn là một mua bán rất có lời.

Trịnh Phàm cũng cười nói:

-Hiện tại tuy nàng không phải Thái tử phi, nhưng muốn tùy tùy tiện tiện gả ai, cũng khó, cũng không thể cho Cơ gia đội nóng xanh chứ?

-Đáng tiếc?

-Đáng tiếc gì?

-Đáng tiếc quận chúa vẫn chưa kết hôn, cho nên thật không phù hợp với khẩu vị của chủ thượng, ha ha ha.

Trịnh Phàm thờ dài:

-Tứ Nương.

-Hả?

-Ta có thể đổi chủ đề không đàm luận đến vị quận chúa kia được không?

Tứ Nương hỏi:

-Tỷ như?

-Tỷ như hôm nay màu gì?

. . .

Trấn Nam quan, từng là đạo thứ nhất phòng tuyến của Tư Đồ gia Tấn địa chống đỡ Sở Quốc, có điều theo dã nhân nhập quan bao phủ đại thành, toà hùng quan này tự nhiên cũng bị người Sở thuận thế đánh hạ.

Nguyên bản thủ tướng Trấn Nam quan Tiết Nhượng, cũng thuận thế đầu hàng Sở Quốc, được Nhiếp Chính Vương Sở Quốc phong làm Quy Nghĩa Hầu, nguyên bản ba vạn binh mã Thành Quốc trấn giữ Trấn Nam quan vẫn được bảo lưu, đồng thời được bổ sung thêm hai nhánh Sở quân, tổng cộng có năm vạn người.

Đương nhiên, để lấy điều kiện trao đổi ngang, Tiết Nhượng cũng đem già trẻ người nhà, tất cả đều đưa đến Sở Quốc, cũng coi như đưa con tin đi.

Lúc nay, dưới bầu trời đêm, Tiết Nhượng đứng trên tường thành, phóng tầm mắt tới phương bắc.

-Đứng phương hướng này, có phải vẫn chưa quen thuộc?

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!