Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 868: ĐẠI CÀN KHIÊU KHÍCH

Một người đàn ông trung niên xuất hiện phía sau Tiết Nhượng.

-Niên đại tướng quân, ngài lại chê cười ta rồi.

Tiết Nhượng cười nói.

-Người này chính là Niên Nghiêu, được khen là đệ nhất chó săn dưới trướng Nhiếp Chính Vương Đại Sở.

Ở Đại Yến, có điển hình Bình Dã Bá từ dân phu trong thời gian ngăn ngắn mấy năm đạt được thành tựu hiện tại, như vậy người xuất thân tôi tớ trong phủ như Niên Nghiêu, chính là tấm gương quật khởi trong quân lữ tại Sở Quốc.

Đặt biệt tại quốc gia cực kỳ coi trọng xuất thân và gia tộc truyền thừa như Sở Quốc này, Niên Nghiêu thành công thượng vị, thì càng hiện ra sự đáng quý rồi.

Niên Nghiêu trêu chọc Tiết Nhượng đứng phương hướng không quen, ý chính là đã từng là thủ tướng Nam Môn quan Đại Thành, phần lớn thời điểm Tiết Nhượng đều đứng phía trên tường thành nam, đề phòng Sở quân, hiện tại phải hướng mặt bắc, đề phòng Người Yến.

-Chuyện lần này, ý của Nhiếp Chính Vương, Tiết tướng quân đã hiểu?

Tiết Nhượng gật gù, nói:

-Rõ ràng.

-Rõ ràng là tốt rồi, Tiết tướng quân, lão Nghiêu ta đây, là một tên đại thô, nói chuyện và làm việc đều không thích quanh co lòng vòng, lần này Đại Sở ta nợ ngươi!

-Đại tướng quân nói quá lời rồi.

Niên Nghiêu lắc đầu nói:

-Không nói quá lời, không nói quá lời, người Yến xảo trá trước, đồ sát bốn vạn tướng sĩ Thanh Loan quân ta, cừu này không thể không báo, nhưng Tiết tướng quân có thể yên tâm, lúc trước do Vọng Giang kết băng, thủy sư Đại Sở ta không cách nào tiếp viện Ngọc Bàn thành. Hôm nay ở Nam Môn quan này, Đại Sở sau lưng ngươi, bản tướng quân lĩnh mười vạn Cấm quân Hoàng tộc Đại Sở cũng đứng sau lưng ngài!

Tiết Nhượng hỏi:

-Đại tướng quân, kỳ thực mạt tướng có một chuyện không rõ.

Niên Nghiêu cười nói:

-Cứ nói đừng ngại.

-Hai nước giao chiến, chiến chiến vì sao Sở Quốc ta nhiều lần đều…

-Có vẻ không đại khí? Khà khà, ta cũng nghĩ như vậy, lần trước Thanh Loan quân hủy diệt, chính bởi nguyên nhân này, nhưng không có cách nào, Nhiếp Chính Vương cũng khó, Tiên hoàng băng hà quá sớm, quá đột nhiên không kịp chuẩn bị, làm cho Đại Sở ta rung chuyển lâu như vậy, không cách nào toàn lực đối ngoại.

Niên Nghiêu dừng một chút, nói:

-Chính hiện tại, nói câu thật lòng, Đại Sở ta vẫn không thể nào điều hòa tốt nội bộ, những quý tộc truyền thừa kia thực quá nhiều tâm tư. Cho tới lần này, cho người Yến tìm một ít chuyện làm làm, Thiết kỵ người Yến hung mãnh thế nào đi chăng nữa, chẳng lẽ có thể đánh vỡ tường thành này hay sao?

Tiết Nhượng lắc đầu một cái, nói:

-Mạt tướng vẫn không tin, làm vậy chỉ để người Yến uể oải.

Phải biết, sau khi người Yến tàn sát Thanh Loan quân, Sở Quốc vẫn hạ xuống hiếp ước, chuyện này có ý nghĩa là, Sở Quốc vẫn chưa toàn diện mở ra quốc chiến.

Nhưng hiện tại lại tỏ thái độ khác thường, bỗng nhiên trở nên cấp tiến, thậm chí muốn chủ động làm ra động tĩnh.

Mặc dù Tiết Nhượng là tướng hàng, nhưng dù sao đều là người được thui rèn trong máu lửa, đến điểm này còn không rõ ràng, làm sao có thể ngồi lên vị trí này.

Niên Nghiêu ngược lại cũng rất hào phóng, thân thể xích lại gần, nhỏ giọng nói:

-Vị quan gia Càn Quốc kia phái sứ giả đến gặp mặt Nhiếp Chính Vương, thương nghị liên hợp việc chống Yến.

-Người Càn có lá gan đó?

Nếu nói Thanh Loan quân hủy diệt, bởi đại quân chủ lực của dã nhân bị tiêu diệt, Vọng Giang đóng băng vân vân một loạt nhân tố khách quan mà nói, như vậy Người Càn, đó chính là hoàn tòn bị người Yến dùng sức đè xuống đất, đánh te tua.

-Người Càn ngược lại đã rút ra kinh nghiệm xương máu, bị người ta đánh tới chân kinh thành, ngựa uống nước một bên Biện hà, riêng loại khuất nhục này coi như người Càn yêu thích phong hoa tuyết nguyệt tuyệt đối cũng không chịu được.

Niên Nghiêu nói đến đây, cười nói:

-Vị quan gia Càn Quốc kia cũng thú vị, hắn nói đang trùng kiến binh mã các lộ, thậm chí còn đang luyện binh, Đại Sở ta bây giờ vừa mới quét sạch nội bộ, tạm thời cũng không đủ sức bắc phạt Yến Quốc. Nhưng cũng không thể để sau khi người Yến nuốt trọn Tam Tấn chi địa, thảnh thơi nghỉ ngơi lấy sức, thế nào cũng phải cho người Yến tìm một ít chuyện mà làm.

Niên Nghiêu nhìn Tiết Nhượng, nói nhỏ tiếp:

-Nhiếp Chính Vương đồng ý, người Yến thoạt nhìn thế lớn, nhưng sạp hàng lớn, nội tình mỏng, trước khi đại chiến có thể dùng loại biện pháp này bòn rút bọn họ. Nha, đúng rồi, có chuyện, ta không nói, Tiết tướng quân cũng có thể rõ ràng, nhưng ta vẫn phải nói một hồi.

Niên Nghiêu bắt đầu nghiêm túc, nói:

-Nếu người Yến cử binh lại đây tấn công Trấn Nam quan, có ta tự mình dẫn Cấm quân Hoàng tộc phía sau áp trận, làm sao cũng không thể để người Yến đánh tới. Nhưng khi Tiết tướng quân động thủ, cũng phải kiềm chế một chút, phải biết vị Tĩnh Nam Hầu người Yến kia đang tọa trấn tại Phụng Tân thành, không thể tham công liều lĩnh! Nếu thật liều lĩnh, Tiết tướng quân, đừng trách Niên Nghiêu ta thấy chết không cứu!

Tiết Nhượng chắp tay nói:

-Đại tướng quân đây lo xa rồi, Tiết Nhượng ta có bao nhiêu cân lượng, ta vẫn rõ ràng, cho dù tự phụ cũng không cảm giác bản thân có thể sánh được vị Tĩnh Nam Hầu kia.

Ngữ điệu Niên Nghiêu lại trở nên ấm áp:

-Đúng như vậy, chủ lực ta tận lực không muốn rời khởi địa giới Trấn Nam quan, tốt nhất dụ đại quân người Yến đến Trấn Nam quan, trên phương diện dã chiến, chỉ cần vị Tĩnh Nam Hầu người Yến kia ở đây một ngày, ta cũng không dám đối đầu với hắn!

Tiết Nhượng cười nói:

-Đại tướng quân cũng quá mức khiêm tốn rồi.

-Không, ta giống Tiết tướng quân ngươi, trong lòng đều có điểm số, Khuất Thiên Nam bởi trong lòng quá ngây thơ, cho nên không còn, ta không thể ngốc giống hắn.

Niên Nghiêu nói đến đây, dặn dò tiếp:

-Còn nữa, bên này đánh nhau náo nhiệt, Nhiếp Chính Vương cũng có lý do điều động tư binh nhưng đại gia tộc kia, chỉnh hợp lại một phen, thuần túy cầm người Yến luyện binh một chút, ta nghĩ, vị quan gia Càn Quốc kia hẳn cũng tính toán như vậy. Được rồi, Tiết Hầu gia, ha ha, chờ sau khi trời sáng, lại gọi ngài là Tiết vương gia rồi!

. . .

Thủ tướng Trấn Nam quan Tiết Nhượng phụng con cháu Tư Đồ gia Tư Đồ Vĩnh thành Đế, tự phong Trường Bình Vương, lập lại Đại Thành quốc.

Ngày hôm sau, tam phong quân lệnh từ Phụng Tân thành phát ra, một phong Yến Kinh, một phong Dĩnh Đô, một phong Tuyết Hải Quan.

Bởi khoảng cách quá xa, lan truyền quân tình tốn thời gian dài, cho nên sau khi chuyện Trấn Nam quan phát sinh, Tuyết Hải Quan mới nhận được một phong tin, đó chính là Tổng binh Nam Vọng thành Hứa Văn Tổ báo cáo triều đình, Tiết độ sứ Lương trấn đời mới Chung Thiên Lãng suất tám ngàn kỵ binh, chủ động phạm một bên, đánh úp hai tòa bảo trại.

Động tác người Càn chủ động khiêu khích, còn trước cả Trấn Nam quan.

Mà Yến Quốc vừa mới bình định dã nhân, đang chuẩn bị nghỉ ngơi lấy sức, trên hai đường biên giới lại nổi lên khói lửa.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!