Đùng!
Trịnh Phàm đem quân lệnh đến từ Tĩnh Nam Hầu đặt trên bàn.
Động tác này cũng không phải muốn biểu đạt bất mãn, rốt cuộc Trịnh bá gia bay nhảy thế nào đi chăng nữa, cũng không đến mức có ý kiến với lão Điền.
Thậm chí, ngay cả chính đám Ma Vương cũng thừa nhận, chỉ cần một ngày lão Điền không có ý định tạo phản, vậy đám người bọn hắn chỉ có thể tiếp tục làm trung lương Đại Yến.
-Quân lệnh gồm hai phần, một phần viết quân tình, một phần chính là quân lệnh do Hầu gia tự tay viết.
Trịnh Phàm đưa tay, gõ bàn một cái.
Hắn nói với các Ma Vương ngồi đối diện phía dưới:
-Quân lệnh cũng cực kì đơn giản, chỉ có một chữ… Ngồi!
Người mù nghe vậy, gật gật đầu, hiển nhiên, quân lệnh này trong dự liệu của hắn.
Tứ Nương cũng thở một hơi dài nhẹ nhõm, tốc độ dệ áo lông cũng nhẹ nhàng hơn không ít, hiện tại nội ngoại Tuyết Hải Quan có nhiều miệng ăn như vậy, nguyên bản dự trữ tiền lương chỉ có thể trụ qua mùa đông này, nếu lúc này lại khởi phát chiến sự, như vậy mùa đông này… Không dễ chịu rồi!
Rốt cuộc, không phải mỗi lần đánh trận đều có thể thu lợi, rất nhiều lúc một ít trận chiến đúng là thuần tiêu hao, muốn tìm nơi bồ sung cũng khó khăn.
Dã Nhân Vương ngồi phía dưới tại vị trí không đáng chú ý, vẫn bị còng chân, không chỗ ngồi, chỉ ngồi trên đất gạch.
-Ngược lại hiện tại mọi người đều ngồi đây, nói cái gì đi.
Trịnh Phàm yên lặng đánh ra một điếu thuốc, không hút, chỉ đặt trên đầu ngón tay thưởng thức.
Người mù đứng lên nói:
-Chủ thượng, lần này Trấn Nam quan và Nam Vọng thành một đường hưng khởi phong hỏa, hẳn không phải điềm báo Tam Quốc đại chiến, người Càn bên kia vận dụng bộ đội kỵ binh quý giá mới dựng lên tiến hành đánh lén, mà chúng ta bên này, tuy nói Trấn Nam quan là địa bàn người Sở , nhưng nguyên bản nơi đó chỉ có hàng tướng Tư Đồ gia Tiết Nhượng đảm nhiệm, bề mặt giơ con cháu Tư Đồ gia xưng Đế, người Sở vẫn đứng phía sau.
Người mù Bắc nói đến đây, ngữ khí rất khẳng định:
-Hai tuyến Sở Càn, hẳn là tiếng sấm to hạt mưa nhỏ, làm dáng một chút, chế tạo ra một ít trạng thái căng thẳng thôi, không thật sự có ý định đụng binh đao chính thức với Yến Quốc.
Lúc này, Dã Nhân Vương thấy người mù nói xong, lập tức bổ sung:
-Bá gia, Bắc tiên sinh nói rất đúng, tính tình người Sở ta rõ ràng nhất, nói dễ nghe một chút, bọn họ tự cho bản thân là quý tộc truyền thừa, nói không êm tai, chính là trong xương không có loại khí phách muốn liều mạng kia, đặc biệt vị Nhiếp Chính Vương Sở Quốc kia, phong cách ưa thích của hắn chính là đem tất cả điều khiển dưới cổ tay, không giống Yến Hoàng, hắn không thích đánh cược, hắn thích yên ổn! Cho nên lần này người Sở hành động, mục đích chỉ vì để chúng ta phòng bị, làm uể oải quân ta!
Dã Nhân Vương cần nắm chặt thời gian ngắn ngủi, cố gắng biểu hiện hết mình, bởi thời gian của hắn vốn không nhiều, sau mỗi lần hắn biểu hiện ra giá trị bản thân, xác suất lớn có thể được đãi ngộ sinh hoạt cao hơn.
Hiện tại, hắn đang cố gắng tranh thủ có thể đổi phòng giam lên trên mặt đất.
Bởi từ lúc Bình Dã Bá phủ dựng thành, hắn cũng dời vào địa lao trong Bình Dã Bá phủ, buổi tối ngủ thường gặp ác mộng, thường thường cảm giác trên người phát lạnh, nói chung, chỗ kia hở ra một cỗ tà tính cực mạnh.
Dã Nhân Vương thường thường nhận hắn là con gián, chỗ nào cũng sống được, nhưng lao tù lần này, hắn thật không thể đợi lâu, hắn sợ hắn ở lại lâu hơn nữa sẽ bị nổ chết.
Trịnh Phàm nghe vậy, gật gù, nói:
-Cho nên lần này, chính là kế sách làm uể oải của Sở Càn, ha ha!
Lấy địa vị bây giờ của Trịnh Phàm, kỳ thực có thể đứng trên vị trí hơi hơi cao, đi nhín xuống đại cục rồi.
Lúc trước chinh phạt dã nhân, đại quân đông chinh lần đầu tiên thất bại, Đại hoàng tử xác thực cần cõng cái nồi này, nhưng nguyên nhân căn bản, vẫn ở chỗ Yến Quốc nhiều năm liên tục chinh chiến dẫn đến uể oải.
Chiến sự trước kia, Yến Quốc phải vận dụng quân đội nào?
Đó là Trấn Bắc quân Tĩnh Nam quân, còn quân đội địa phương và Cấm quân chỉ phụ trách đứng ngoài cổ vũ, lúc trước Hứa mập mạp ở Nam Vọng thành, tập kết quân đầu lĩnh các lộ liều mạng áp chế lại biên quân ba trấn Càn Quốc thăm dò, mà đây chính là lần đầu tiên trong Tam Quốc đại chiến, quân địa phương làm ra cống hiến lớn nhất rồi.
Mà đại quân đông chinh lần thứ nhất xuất chinh, lựa chọn thành lập quân cánh tả, kỳ thực cũng bởi địa bàn rải quá rộng, các nơi đều cần trú quân đóng giữ, đồng thời quân đội hai lộ tinh nhuệ Đại Yến tự thân hao tổn rất lớn, dẫn đến không thể không đề bạt quân địa phương và Cấm quân đến duy trì và chống đỡ bước chân đế quốc chinh phạt.
Bên trong Vọng Giang, xác chết quân cánh tả trôi một mảnh, nguyên nhân căn bản bởi tố chất quân đội quân cánh tả so với Trấn Bắc Tĩnh Nam quân chênh lệch quá to lớn.
Sau đó, Tĩnh Nam Hầu làm thống soái xuất chinh, cái gọi là "Di hoa tiếp mộc", thoạt nhìn xảo diệu cao thâm, nhưng trên bản chất đơn giản là "Điền Kỵ tái mã" mà thôi.
Chính là đem quân địa phương, Cấm quân cùng với binh mã Thành Quốc quy phụ, những "Hạ đẳng ngựa" này cải trang thành Tĩnh Nam quân Trấn Bắc quân đi đến dưới Ngọc Bàn thành, lại lấy Tĩnh Nam quân và Trấn Bắc quân sau khi thay đổi quần áo làm chủ lực, một lần đánh tan chủ lực của Dã Nhân Vương.
Vấn đề, kỳ thực vẫn còn, lính bổ sung và trưởng thành xa xa theo không kịp tiêu hao do chiến tranh liên tục mang đến, cách làm của Tĩnh Nam Hầu nói trắng ra chính là, hoàn toàn che giấu đi khiếm khuyết bản thân.
Sau khi đánh tan chủ lực dã nhân, Tĩnh Nam Hầu kiên cường như vậy, Yến Hoàng Bệ Hạ kiên cường như vậy, đều không thể nào đẩy ra được kế hoạch bắc phạt cánh đồng tuyết vậy thì mang ý nghĩa chính bọn hắn kỳ thực cũng rõ ràng Yến Quốc đã uể oải đến mức độ nào, không phải không muốn đánh, mà là không đánh nổi rồi.
Ví dụ rõ ràng nhất chính là, nếu trước đây mang theo ba ngàn Trấn Bắc quân hoặc Tĩnh Nam quân, cho dù đối mặt hơn vạn kỵ binh địch, Trịnh bá gia cũng dám chuyện trò vui vẻ, trong lòng trực tiếp không có gánh nặng, ngược lại không đánh được lão tử muốn phá vòng vây cũng không khó.
Nhưng hiện tại, để Trịnh bá gia tùy cơ chọn lựa ra ba ngàn kỵ binh Tuyết Hải Quan đi ra, cho dù là kỵ binh bên mình, Trịnh bá gia cũng không có độ tự tin thế kia.
Tinh binh tướng tài, thực sự là của cải quá quý giá, không phải nói cứ kéo người vào có thể cấp tốt lớn lên.
Mặt khác, Tấn địa bị đập nát, còn chưa khôi phục như cũ, quốc khố và sức dân Yến Quốc cũng đã rơi vào trạng thái thoát lực, đây là một mức độ khác ảnh hưởng đến mức độ quân sự, túy nói không phải một mức độ, nhưng có ảnh hưởng và liên hệ.
Trịnh bá gia hơi bất đắc dĩ thở dài, nói:
-Cái này không phải chiêu bài lúc trước đây Man tộc từng đối phó chúng ta ư?
Chính là ỷ vào sức ta hơn ngươi, ta có thể hung, cố ý hung hăng với ngươi.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long