Người mù nói:
-Nhưng phương pháp kia, đánh đổi nhỏ, tiền lời lớn, xác thực hiệu quả.
Lập tức, Trịnh Phàm và người mù nhìn nhau nở nụ cười, những Ma Vương khác đều gật gù, chỉ có Dã Nhân Vương vẫn ngơ ngơ ngác ngác.
Sau khi phát hiện không theo kịp tiết tấu, Dã Nhân Vương nhất thời rơi vào cảm giác nguy hiểm sâu sắc.
Trịnh Phàm tiếp tục nói:
-Cho nên, lần này Tĩnh Nam Hầu phong quân lệnh, cũng coi như nhìn thấu người Sở mưu tính đi.
Bên kia muốn ồn ào nhảy, vậy cứ kệ hắn làm ầm ĩ đi thôi.
Hiện tại Yến Quốc chiếm ưu thế tuyệt đối tự tin trên phương diện dã chiến, bất luận Tiết Nhượng hay Sở quân, chỉ cần dám ra xa khỏi Trấn Nam quan, Yến quân có đầy đủ tự tin đánh tan đối phương.
Rốt cuộc hiện tại bản thân Tĩnh Nam Hầu đang tọa trấn tại Phụng Tân thành đây.
-A Trình.
-Có thuộc hạ.
-Ta cảm thấy người Sở xác suất lớn không sẽ xuất động đại quân đi ra, nhưng rất có thể sẽ phái ra binh mã cỡ nhỏ ra ngoài đột kích gây rối, chờ một lúc sau, người sắp xế cho Kim Thuật Khả một hồi, để hắn lĩnh hai, ba ngàn kỵ ra ngoài khuếch trương, chủ lực chúng ta có thể bất động, nhưng vẫn cần phải phòng vệ.
-Đúng, thuộc hạ biết rồi.
Trịnh Phàm nhìn về phía Tứ Nương.
-Tứ Nương.
-Có thuộc hạ.
-Phải biết tháng ngày này đã an ổn một chút, nhu cầu tiền lương của chúng ta chỉ có thể an ổn qua mùa đông này, nhưng ngươi suy nghĩ thêm biện pháp, xem có thể xoay xở thêm lương thực nữa không, xác suất lớn sẽ không chiến tranh nhưng chúng ta vẫn cần lo trước khỏi họa.
Theo truyền thống Yến quân, đặc biệt hiện nay Yến quân đóng giữ tại Tấn địa, lúc nhận quân lệnh xuất chinh đều nhận được một phần lương thảo, nhưng không kịp đợi phía sau tiến hành vận tải và tiếp tế.
Từ Yến Kinh nơi đó lại đây, đường xá quá mức xa xôi, “Nước xa không cứu được lửa gần”, còn nữa Nam Vọng thành bên kia dấy lên phong hỏa, có thể nói nhắm thẳng vào Yến Kinh, triều đình bên kia cường điệu muốn phòng bị, vẫn phải xem tình huống bên kia.
Mà Dĩnh Đô nơi đó, lúc trước xoay xở ra quân nhu và tiền lương, đã hơi "Cạo ba thước", rốt cuộc Tấn địa bởi hoạ chiến tranh độc hại, đã sớm thành mớ hỗn loạn.
Nói tóm lại, kế tiếp nếu như thật sự khai chiến, binh mã các lộ Đại Yến ở Tấn địa cần tự tay chuẩn bị bát cơm cho bản thân.
-Tam nhi!
-Có thuộc hạ.
-Dưới tiền đề không ảnh hưởng gì đến công tác thu hoạch vụ mùa, cần chế tạo thêm một ít dụng cụ linh kiện công thành.
-Vâng, chủ thượng.
Quân đội tự nhiên không thể mang theo nguyên bộ công cụ công thành, nhưng mang theo một ít linh kiện mang tính then chốt được chuẩn bị kỹ càng từ trước, chờ sau khi đến địa phương chặt gỗ, rất nhanh có thể chế tạo ra.
Sau khi phân phối từng nhiệm vụ xuống, Trịnh Phàm vung vung tay, nói:
-Tất cả giải tán đi!
Nhưng vào lúc này, một tên giáp sĩ từ bên ngoái tới, khom người bẩm báo:
-Bá gia, chúng ta vừa nhận được một phong thư từ đồn kỵ gửi tới, nói đoàn xe của quận chúa Trấn Bắc Vương phủ đã đến gần Tuyết Hải Quan ta, có một nhánh tùy tùng gần 800 người, đoàn xe quận chúa ước chừng 200 người.
Kỵ binh tùy tùng hẳn là một nhánh binh mã do tướng lĩnh phụ cận nào đó phái tới, mà bản thân quận chúa mang người tới, chỉ ước chừng hai trăm người.
Dã Nhân Vương nghe được tin tức này, lần này ngược lại không có chút dị thường nào.
Mặt Tứ Nương lại mỉm cười liếc mắt nhìn Trịnh Phàm.
Hiển nhiên, Tứ Nương đã sớm mong chờ đi dạy dỗ quận chúa, cái này sẽ làm nàng có cảm giác thành công tràn đầy.
Trịnh Phàm sờ sờ trán, bất đắc dĩ nói:
-Ta còn tưởng rằng sau khi Trấn Nam quan xảy ra chuyện, vị quận chúa kia sẽ lưu lại Dĩnh Đô bất động, không ngờ lại tiếp tục đi về phía đông, tới chỗ chúng ta.
Người mù Bắc mở miệng nói:
-Hơn nữa nhìn dáng vẻ, hẳn sau khi biết được Trấn Nam quan xảy ra chuyện, còn đẩy nhanh tốc độ tới đây.
A Minh nói:
-A Lực và Kiếm Tỳ còn chưa trở lại, khả năng bọn họ ở ngay trong đội ngũ của quận chúa.
Trịnh Phàm nhìn về phía Lương Trình, nói:
-Phái tám trăm kỵ đi tiếp ứng.
-Vâng, chủ thượng.
Hiện tại danh tiếng bên ngoài của vị quận chúa này rất căng, tuy nói Trịnh Phàm không thích vị quận chúa này, nhưng hắn không muốn nàng xảy ra chuyện trên địa bàn của hắn, bằng không bị “Chậu phân vớ vẩn” rơi vào đầu, cũng quá oan uổng rồi.
Tứ Nương mở miệng hỏi:
-Chủ thượng, nếu quận chúa đến rồi, nên chiêu đãi thế nào?
-Tứ Nương ngươi tự quyết định đi, không cần quá long trọng, nghi thức hoan nghênh cũng miễn, đúng rồi, nơi ở của quận chúa cần sắp xếp ở nam thành.
Bình Dã Bá phủ ở bắc thành!
-Nô gia biết rồi, chủ thượng.
Nghị sự kết thúc!
Dã Nhân Vương lần thứ hai bị áp giải về lao tù.
Có điều, lần này sau khi người mù Bắc ra khỏi phòng nghị sự, lại theo giáp sĩ áp giải, một đường đi tới lối vào địa lao.
Dã Nhân Vương hơi cảm động nói:
-Làm phiền Bắc tiên sinh đưa tiễn.
-Không có chuyện gì, đi vào tâm sự.
Dã Nhân Vương bị áp giải vào trong, đợi sau khi bị ném vào hàng rào sắt, dưới người mù ra hiệu, tất cả giáp sĩ phụ trách bốn phía đều lui ra, trong địa lao chỉ còn dư lại người mù và Dã Nhân Vương.
Đây kỳ thực cũng là hình thức hai người thường thường gặp nhau.
-Bắc tiên sinh có chuyện gì sao?
-Từ khi biết được quận chúa muốn tới đây ngắm tuyết, ta vẫn đang suy nghĩ một chuyện.
-Bắc tiên sinh có thể nói với ta.
-Ta đang nghĩ, Tuyết Hải Quan chúng ta, trừ bỏ chủ thượng chúng ta, còn món đồ gì có thể hấp dẫn quận chúa. Hơn nữa, coi như là chủ thượng nhà ta, nói thật, cũng không phải quận chúa muốn lôi kéo có thể lôi kéo.
Dã Nhân Vương tiếp lời:
-Dã Nhân Vương?
-Cho nên, ta đang nghĩ, có một khả năng quận chúa đến Tuyết Hải Quan có mục đích gì, hoặc nói mục đích chủ yếu của nàng, cũng không phải chủ thượng nhà ta.
-Không phải Bá gia chúng ta, vậy là ai?
Người mù Bắc mỉm cười, hỏi:
-Ngươi nói xem?
-Không có khả năng vì ta chứ?
Dã Nhân Vương tự giếu nói.
-Đúng vậy, tại sao không thể là ngươi đây?
". . ." Dã Nhân Vương.
Người mù đưa tay, từ trong túi móc ra một quả quýt đã khô quắt nước, vừa bóc vừa nói:
-Chúng ta kể chuyện đi, có một người đàn ông, trước đây thầm mến một người phụ nữ, thầm mến đến chết đi sống lại, chỉ có điều địa vị trước đây của hắn quá mức thấp hèn, mà thân phận người phụ nữ kia rất cao quý, cho nên hai người gần như không có khả năng đến bên nhau.
Người mù Bắc nói đến đây, cười mỉm, nói tiếp:
-Nhưng nếu người đàn ông kia bỗng nhiên thành công, làm ra một phen sự nghiệp, hắn muốn làm nhất, là cái gì?
Đem một miếng ruột quýt nhét vào miệng, người mù vừa nghiền ngẫm vừa tiếp tục nói:
-Hẳn lúc trước ngươi đã liên lạc với nàng đi, nói cho nàng biết, ở cánh đồng tuyết xa xôi có một người đàn ông, từng ái mộ ngươi rất nhiều năm, mà bây giờ, hắn đã đặt xuống hơn nửa Thành Quốc, trở thành Vương cánh đồng tuyết. Đây là một loại chấp niệm cắm sâu trong nội tâm con người, rất ít người có thể khống chế được, hơn nữa loại chuyện “Áo gấm về làng” thế này, phần lớn thời điểm cũng không cần khống chế lại.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long