Dã Nhân Vương vẫn chối:
-Ngài nói giỡn, Bắc tiên sinh, làm sao có thể chứ.
Người mù Bắc lắc đầu nói:
-Không, trước khi ngươi suất quân công phá Tuyết Hải Quan, kỳ thực Mật điệp tư Đại Yến đã điều tra ra ngươi từng làm phụ binh trong Trấn Bắc Hầu phủ tại Bắc Phong quận. Cho nên, cho dù ngươi nhịn xuống, không phái người đi truyền tin hoặc chủ động liên hệ quận chúa, nhưng quận chúa hẳn vẫn nhớ tên phụ binh bị nàng quất một roi kia.
Dã Nhân Vương ngập ngừng, nói:
-Nhưng mà, nhưng mà, nhưng không phải đã có Dã Nhân Vương bị áp vận đến Yến Kinh rồi sao?
-Ta không biết cái này, nhưng ta cảm thấy, ta hẳn không nghĩ sai. Cẩu Mạc Ly, ngươi là một nhân tài, tài năng của ngươi không chỉ hạn chế trên cánh đồng tuyết, kỳ thực bất luận ngươi đi đâu, đều có rất nhiều muốn dùng ngươi, chi có điều bọn họ tất nhiên sẽ phải đề phòng người phản phệ thôi.
Người mù Bắc nói đến đây, cười lạnh nói tiếp:
-Mà người phụ nữ kia, nàng rất tự tin, nàng cũng rất tùy hứng, nàng có thể sẽ không lo lắng ngươi phản. Thậm chí, nếu nàng biết có người đàn ông như ngươi từng mê luyến nàng như vậy, thậm chí hiện tại vẫn còn mê luyến nàng, nàng rất có hứng thú cầm ngươi bỏ vào túi. Ta cảm thấy như vậy mới phù hợp với thiết lập nhân vật của vị quận chúa kia!
Dã Nhân Vương cũng cười, nói:
-Bắc tiên sinh, nếu ngài chắc chắc như vậy, vậy nếu vị quận chúa thật muốn ta, phải làm sao bây giờ? Rốt cuộc, tư tàng ta chính là tội lớn!
Người mù nở nụ cười, nụ cười này phối hợp với đôi mắt trống rỗng này, có vẻ rất tối tăm!
-Nàng không tư cách đó, nơi này là Tuyết Hải Quan, không phải Trấn Bắc Vương phủ Bắc Phong quận.
-Nhưng nàng dù sao cũng là con gái Trấn Bắc Vương, Bệ Hạ vẫn phải trông nom nàng!
Người mù nói:
-Hắc hắc!
-Hả?
Dã Nhân Vương không rõ.
-Sau lưng nàng có Trấn Bắc Vương, sau lưng Bá gia chúng ta lại có Tĩnh Nam Hầu, hơn nữa quan huyện không bằng hiện quản, ở đây có thể cho nàng mặt mũi, cũng có một chút mặt mũi không thể cho nàng.
Dã Nhân Vương trầm mặc rồi.
Người mù tiếp tục nói:
-Còn một chuyện bởi ngươi bị nhốt ở đây, không ai nói với ngươi, hiện tại con trai Tĩnh Nam Hầu đang được nuôi trong Bình Dã Bá phủ chúng ta, hơn nữa chủ thượng nhà ta chính là cha nuôi của tiểu hầu gia.
-Tiểu hầu gia?
Người mù đưa tay chỉ đỉnh đầu, nói:
-Hẳn ở ngay trên đỉnh đầu ngươi, sát vách!
Sát vách Dã Nhân Vương chính là vị trí Sa Thác Khuyết Thạch đang nằm, mà ngay phía trên Sa Thác Khuyết Thạch lại là phòng trẻ con của tiểu hầu gia.
Kỳ thực, mấy ngày nay Dã Nhân Vương uể oải, người mù cũng chú ý tới, cho nên không thể không cảm khái một câu “Mệnh tiểu hầu gia thật cứng!”, thật sự cứng, phần lớn thời điểm nuôi từ nhỏ đến lớn, tiểu hầu gia đều “Nhảy disco trên quan tài”, nhưng ăn uống ngủ nghỉ đều ổn định.
-Bắc tiên sinh, ngài căn bản không cần nói những lời này với ta.
-Không, ta phải nói, bởi ta coi trọng ngươi, bao quát chủ thượng, kỳ thực cũng rất coi trọng ngươi, bởi chúng ta đều cảm thấy giá trị của ngươi rất lớn, cho nên, ta sớm nói cho ngươi, để chính ngươi sớm ra lựa chọn.
-Lựa chọn gì?
-Vậy ngươi chỉ có thể tự suy nghĩ rồi.
Nói xong, người mù vỗ vỗ tay, đứng lên, nhìn dáng dấp hẳn chuẩn bị rời đi rồi.
Dã Nhân Vương cười nói:
-Có phải muốn phái người đóng kín lối vào nơi này?
Nếu đóng kín lối vào mà nói, chính là để phòng ngừa người cướp ngục.
Chỉ cần để lại đồ ăn thức uống và lỗ thông gió là đủ.
Người mù lắc đầu một cái, nói:
-Không, đều nói bên người quận chúa có không ít cao thủ, nhưng chùng ta kỳ thực không ngại quận chúa phái người đến cướp ngục.
Người mù nói xong, trong lúc lơ đãng làm bộ đưa tay, chạm vách tường mặt phía bắc nhà giam.
Vuốt vuốt, nụ cười trên mặt người mù Bắc càng ngày càng sáng lạn, như nghĩ đến một chuyện cực kỳ thú vị.
Kỳ thực, lúc lực lượng tinh thần của người mù Bắc thử nghiệm thẩm thấu mặt tường này, gặp phải lực cản rất lớn, điều này bởi Sa Thác Khuyết Thạch nằm nơi đó tự thành khí tràng, có thể che đậy ngoại giới nhận biết nơi này.
Cho nên, Dã Nhân Vương chỉ cảm thấy không dễ chịu, khó chịu, cơ thể hư thoát gặp nhiều mộng, đây là nhận ảnh hưởng phong thủy và sát khí, nhưng đây chỉ là biểu hiện tầng thấp nhất, mà trên thực tế, tuy chỉ cách nhau một bức tường, nhưng hắn không thể nhận biết tồn tại sát vách bên kia, thậm chí một chút âm thanh cũng không nghe được.
Mà lúc này, Trịnh Phàm vừa mới kết thúc nghị sự, nhấc theo một bình rượu đi xuống.
Hắn nhìn quan tài trước mặt, Trịnh Phàm cảm thấy, số mệnh đúng là một vòng tròn, trong lúc lơ đãng cho ngươi một loại cảm giác đứng trên điểm cuối, rồi lại như đứng trên chấm tròn hoảng hốt.
Trong ký ức của Trịnh Phàm, người đàn ông kia, đứng trước đại môn Trấn Bắc Hầu phủ, nhấc theo vò rượu, rống to:
-Ta cần câu trả lời!
Một ngày kia Tả Cốc Lễ Vương Vương đình Man tộc Sa Thác Khuyết Thạch chết trận trước cửa Trấn Bắc Hầu phủ, chỉ vì muốn đòi một lời giải thích tại sao quận chúa Trấn Bắc Hầu phủ tiêu diệt toàn bộ Sa Thác bộ lạc!
Giây lát sau, Trịnh Phàm đem bình rượu đặt trên nắp quan tài, đưa tay, xoa xoa nắp quan tài, dùng một loại ngữ khí lặng lẽ, chậm rãi nói:
-Nàng đến rồi!
. . . . .
Đoàn xe quận chúa đến nhanh hơn so với dự đoán.
Nguyên bản Tuyết Hải Quan bên này phái ra một nhánh đội ngũ hộ tống tiếp ứng, dự tính đêm nay đội ngũ bảo vệ quận chúa cắm trại bên ngoài.
Rốt cuộc, Yến Hoàng không có công chúa, mà quận chúa tương đương với đời thứ hai, tự nhiên thân phận địa vị của nàng quý trọng nhất, là cánh vàng lá ngọc chân chính.
Nhưng quận chúa hiển nhiên không đóng trại ngủ dã ngoại, mà liên tục ròng rã đi trong đêm, đến ngoài Tuyết Hải Quan.
Hết cách rồi, nếu người đến rồi, thật không có chương trình và quy củ, cũng phải có.
Trịnh bá gia là một người theo chủ nghĩa cá nhân, nếu có thể trừ khử một chút phiền toái, hắn không ngại làm một ít công phu mặt ngoài.
Còn nữa điểm quan trọng nhất là, hiện tại người đời đều cho rằng Bình Dã Bá hắn chính là ái tướng của Tĩnh Nam Hầu.
Nhưng thật đàm luận xuất thân về Trịnh Phàm, vị quận chúa này mới là người đầu tiên tiến cử Trịnh Phàm.
Có điều bởi sau này biểu hiện của Bình Dã Bá thực sự quá mức mắt sáng, dẫn đến quận chúa bởi chuyện này vẫn bị đóng trên vai phản diện.
Bởi lúc trước lính truyền tin thông báo quận chúa lấy chiến xa tư nhân tới đây, cho nên Trịnh bá gia không cần mặc quan phục và giáp trụ, hắn chỉ mặc thường phục, cộng thêm trời tối giá rét, cho nên Tứ Nương hỗ trợ mua thêm một cái áo choàng.
Hai bên giáp sĩ rất sớm xếp hàng san sát, hơn nữa bởi đêm khuya, cho nên trong Tuyết Hải Quan vẫn tính yên tĩnh, cũng không có dòng người đông đảo gì, chỉ nghe tiếng bánh xe phát ra tiếng ùng ục ùng ục.
Xe ngựa dừng lại phía trước Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm chắp tay nói:
-Tổng binh Tuyết Hải Quan, Trịnh Phàm, vấn an quận chúa.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long