Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 872: TRỊNH THỊ VÌ NƯỚC GÁC CỔ

ng

Đương nhiên không cần quỳ.

Mấy năm dằn vặt, nam chinh bắc chiến, cái sở cầu không phải là giảm đỡ phải quỳ nhiều người sao?

Có điều tư thái mà, hơi hơi hạ thấp một chút cũng không tính gì.

Giống một đống lớn giáo úy và đầu lĩnh Bắc Phong quận, mọi người nhìn thấy họ đều là giáo úy, nhưng tóm lại có thể căn cứ binh mã dưới trướng và bối cảnh phân ra tầm ba đến bảy loại.

Dựa vào xuất thân của quận chúa, ngay cả tể tướng đương triều Triệu Cửu Lang cũng phải khách khí đối với nàng.

Màn xe ngựa bị xốc lên, nguyên bản Trịnh Phàm tưởng rằng sẽ có hầu gái nhô đầu ra truyền lời.

Nhưng không ngờ đích thân quận chúa Lý Thiến thoải mái xốc màn xe lên.

Nàng đứng trên xe ngựa, trước mặt Trịnh Phàm, mỉm cười nói:

-Do ta làm khác quấy rầy, mong rằng Bình Dã Bá chớ phiền.

Nhìn một chút, nghe một chút, lời này có tri thức hiểu lễ nghĩa cỡ nào!

Không phải giọng điệu lạnh như băng năm đó, hỏi tại sao ngươi không tới Lý gia ta làm gia đinh rồi.

Xét đến cùng, mặt phải dựa vào bản lĩnh mà kiếm được.

-Quận chúa có thể đến Tuyết Hải Quan ta, chính là vinh hạnh của mạt tướng, tại sao quấy rầy được?

Ánh mắt quận chúa nhảy qua Trịnh Phàm, nhìn về phía sau Trịnh Phàm, nói:

-Bình Dã Bá, chỗ ta có một phần quân tình, xin mau chóng vào phủ đàm đạo.

Nói xong, quận chúa thả màn xe xuống.

Quân tình?

Trịnh Phàm không tin.

Nếu thật sự có quân tình, lúc trước tất nhiên có binh mã phe hắn phái ra sớm truyền tới, không quản thế nào, kỵ binh di chuyển khẳng định nhanh hơn so với xe ngựa nhiều.

Chỉ là, một lý do này trực tiếp ngăn chặn câu kế tiếp của Trịnh Phàm, tỷ như ta đã chuẩn bị nhà ở cho quận chúa nghỉ ngơi vân vâ.

Trịnh Phàm liếc mắt nhìn người mù Bắc đứng bên cạnh, người mù thở dài, gật gù.

Nàng đến đâu thì hay đến đó.

Khóe miệng Trịnh Phàm cũng lộ ra một vệt ý cười, nghiêng người tránh đường.

Quận chúa muốn đến phủ đệ hắn, được chứ, đến đây đi.

Tuyết Hải Quan này, rốt cuộc họ Trịnh, điểm ấy thân là chủ nhà, Trịnh bá gia vẫn có.

Quận chúa bắt đầu lên xe ngựa, Trịnh Phàm đi theo phía sau, vừa vặn nhìn thấy một ông lão cầm kiếm đi sau xe ngựa, mà ông lão kia cũng đang nhìn Trịnh Phàm.

Xe ngựa đi về phía trước, Trịnh Phàm một cách tự nhiên đi cùng với ông lão kia.

Kỳ thực, Trịnh bá gia từ chối, sau khi phát hiện ông lão, Trịnh bá gia lập tức dời tầm mắt, cũng dự định đi chậm cách xa một khoảng, tận lực bảo trì khoảng cách với vị kiếm khách nhất kiếm mở Nhị phẩm này.

Rốt cuộc, cho dù Ma Hoàn trên người, hắn cũng là Lục phẩm Võ giả, nhưng dưới khoảng cách gần như vậy, nếu Thất thúc muốn giết hắn, dễ như trở tay.

Nhưng ngươi muốn tránh, người ta lại nhất định đi về phía ngươi.

Thất thúc chủ động đi tới trước mặt Trịnh Phàm, chắp tay hành lễ nói:

-Bá gia.

-Thất thúc, ngài hà tất làm vậy? Thực sự quá khách khí rồi.

-Thiên phú tu luyện của Bá gia thật khiến lão phu thẹn thùng, trong thới gian ngắn ngủi ba năm đã đạt tới cảnh giới Lục phẩm Võ giả.

Lúc lần đầu gặp Trịnh Phàm, Trịnh Phàm vừa mới bắt đầu tu hành con đường Võ giả, thời gian mới trôi qua ba năm, đã đạt Lục phẩm rồi.

Một chút người kỳ thực chính là ngọc thô chưa mài dũa, ban đầu chôn dấu trong đá không hiện ra tí ti gì, mà một khi khai quật ra, đánh bóng thêm một chút, tức khắc có thể óng ánh long lanh.

Nhớ lúc đầu, Thất thúc thậm chí từng sinh ra tâm tư muốn thu Trịnh Phàm làm đồ đệ, hơn nữa hắn cũng vững tin bản thân biểu đạt thành ý đến vậy, đối phương sẽ đồng ý, có điều khi đó trong lòng Trịnh Phàm nghĩ hắn muốn về sớm đoàn tụ với đám Ma Vương, căn bản không có tâm tư ở lại làm đồ đệ gì.

Bây giờ suy nghĩ một chút, lúc trước Trịnh Phàm hắn thật lựa chọn đúng.

Đây cũng không phải nói hiện tại hắn nắm giữ quân đội quyền thế, mà thử nghĩ một hồi, nếu bái Thất thúc làm sư phụ, bản thân hắn chẳng phải tu luyện cái đồ bỏ đi một đời một kiếm kia sao?

-Thất thúc quá khen rồi.

-Bá gia làm sao chảy mồ hôi rồi?

Thất thúc hỏi.

-Dạo này thân thể hơi suy nhược.

-Bá gia còn trẻ, cần chú ý điều dưỡng thân thể.

-Đa tạ Thất thúc.

-Sớm nghe nói Kiếm Thánh Tấn địa Ngu Hóa Bình cũng ở chỗ Bá gia? ? Lão hủ một đời si mê với kiếm, ngược lại muốn gặp gỡ vị Kiếm Thánh đại nhân này, mong Bá gia dẫn gặp?

Trịnh Phàm cười nói:

-Đúng, Kiếm Thánh xác thực từng cùng ta ở trên Tuyết Hải Quan ngăn địch, đối phó dã nhân, nhưng chờ sau khi dã nhân thất bại, Kiếm Thánh đã đi ra ngoài vân du rồi. Có thời điểm hắn xác thực trở lại, tìm ta uống chút rượu, nhưng sau khi uống rượu xong, đến ngày thứ hai lại đi, hiện tại hắn ở Tuyết Hải Quan hay đi cánh đồng tuyết hoặc ở Dĩnh Đô, ta cũng không rõ ràng.

-Vậy thì thật đáng tiếc rồi.

-Thất thúc yên tâm, chờ lần sau gặp được hắn, ta sẽ giúp ngài dẫn gặp.

-Đa tạ Bá gia.

-Thất thúc khách khí.

Không bao lâu, xe ngựa quận chúa lái vào Bình Dã Bá phủ, Trịnh Phàm tức khắc an bài xong xuôi công tác chuẩn bị chiêu đãi.

Mà bản thân Trịnh Phàm ngồi trước phòng chờ nhỏ.

Thất thúc đứng đối diện, cũng không ngồi xuống uống trà, hắn tựa hồ đã quen thuộc cứ như vậy đứng từ lâu.

Trịnh bá gia nâng chung trà lên, uống hai ngụm nước.

Nói thật, sau khi nhận được lá thư của Tiểu lục tử, lúc Trịnh bá gia đối mặt Thất thúc, trong lòng đúng là hơi sốt sắng.

Không chờ bao lâu, quận chúa rất nhanh đi ra, chỉ thấy quận chúa mặc một bộ váy dài màu đen, tràn ngập một loại trang nhã phương đông.

Có sao nói vậy, quận chúa đúng là rất đẹp!

Cho nên, Trịnh bá gia cũng hơi lý giải tại sao lúc trước Dã Nhân Vương cầm thú như vậy, vào lúc đó xác suất lớn biết quận chúa lớn lên sẽ là đại mỹ nhân.

-Quận chúa điện hạ, quân tình?

Quận chúa không ngồi lên thủ tọa chính giữa, mà ngồi đối diện Trịnh Phàm, tương đương với hoàn toàn không có thủ tọa ở đó.

Nghe được câu nói của Trịnh Phàm, lúc này quận chúa nở nụ cười, nói:

-Bá gia thật nghiêm túc, ngài cũng biết ta nói đùa, vào lúc này làm sao lại coi là thật cơ chứ?

-Quận chúa chớ trách, người đời chỉ biết “Quân vô hí ngôn”, trong quân kỳ thực không có lời nói đùa, quận chúa hẳn hiểu được đạo lý này mới phải.

(Chú thích: Quân vô hí ngôn tạm dịch là Vua không nói đùa).

Rốt cuộc, ngươi cũng từng mang binh đánh giặc, rõ ràng cầm quân tình đến đùa giỡn là tội nghiêm trọng đến cỡ nào.

Quận chúa đứng dậy, hơi cúi trước mặt Trịnh Phàm, nói:

-Vâng, Thiến nhi biết tội, kính xin Bình Dã Bá khoan dung.

-Quận chúa, ngươi…

Trên mặt quận chúa lập tức lộ ra nụ cười, ngồi trở lại trên ghế, sau khi nhìn ngắm bốn phía nói:

-Thực sự hiếu kỳ Bình Dã Bá phủ rốt cuộc có khí tượng cỡ nào, hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền.

-Ha ha, quận chúa nói giỡn, tòa phủ đệ này của ta vừa mới xây không lâu, làm gì có tiếng tăm?

-Tại sao không có? Bình Dã Bá phủ xây dựng tại bắc thành, tiếp giáp cửa thành bắc, chính như câu kia Bình Dã Bá đã nói, “Trịnh thị vì nước gác cổng”, cỡ này quyết đoán thật khiến người ta kính phục.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!