Tại sao một Oán anh vào lúc này lại đến chỗ một đầu cương thi làm gì?
Trịnh Phàm hơi bất đắc dĩ đưa tay xoa xoa mi tâm.
Không ai so với hắn càng hiểu rõ Ma Hoàn, Ma Hoàn khẳng định không phải đi làm cái gì hòa giải, bởi hắn chỉ biết… Chọc gậy bánh xe!
. . .
Mà Ma Hoàn bị chính cha đẻ hắn coi là kẻ “Chọc gậy bánh xe”, lúc này đang đứng bên quan tài.
Viên đá bồng bềnh một bên, hình tượng của hắn dĩ nhiên cũng toát ra.
Sa Thác Khuyết Thạch ngồi trong quan tài, hắn không nhìn về phía Ma Hoàn, trên thực tế, mắt của Sa Thác Khuyết Thạch, vẫn đang nhắm.
-Hê hê. . . Hê hê. . .
Tiếng cười của Ma Hoàn rất kiềm chế, mang theo một loại sức mạnh đầu độc lòng người.
Vào lúc này, loại hành vi này của hắn kỳ thực chính là tưới dầu lên lửa.
Bởi quận chúa xuất hiện, mà quận chúa còn vào phủ, cho nên từ nơi sâu xa, một thứ có thể nói là số mệnh cấu kết cùng nhau.
Người sống đều sẽ tận lực đi giúp người chết hoàn thành tâm nguyện, để người chết dưới đất được an bình.
Tâm nguyện của Sa Thác Khuyết Thạch kỳ thực rất đơn giản, khi hắn còn sống làm một chuyện cuối cùng, chính là đi Trấn Bắc Hầu phủ tìm quận chúa đòi một câu trả lời hợp lý.
Vương đình Man tộc lui bước!
Hắn không lui bước.
Đây là một loại chấp niệm, một loại chấp niệm thâm căn cố đế, kể cả khi hắn chết rồi, kỳ thực vẫn chưa tiêu giảm hết.
-Hê hê. . . Hê hê. . .
Ma Hoàn không ngừng nhẹ nhàng vung vẩy cánh tay nhỏ.
So với Trịnh bá gia, loại không muốn che giấu lương tâm lại không muốn vứt bỏ cơ nghiệp hiện nay cho nên một cách tự nhiên mang theo một cỗ lập dị kia, Ma Hoàn có vẻ thuần túy hơn rất nhiều.
Rốt cuộc, Ma Hoàn từng bị Trịnh Phàm đặt trong quan tài Sa Thác Khuyết Thạch, làm bạn với lão Sa.
Cửu Thế Oán Anh hận một người, có thể hận đến đời đời kiếp kiếp, nhưng nếu thật đồng ý tốt với ai, có thể tốt đến cực hạn, hắn kỳ thực là một loại kết quả cực đoan, trong thế giới của hắn căn bản không tồn tại trung dung.
Ma Hoàn cảm ứng được sự thù hận của Sa Thác Khuyết Thạch.
Nếu ngươi hận nàng, vậy đi giết nàng đi!
Vì sao nhẫn nhịn?
Vì sao lại kìm nén?
Ngươi còn đang kiêng kỵ cái gì?
Ngươi còn cần kiêng kỵ cái gì?
Lẽ nào ngươi còn thứ gì không thể mất đi sao?
Đi thôi, đi thôi, đi làm chuyện ngươi cần làm đi!
. . .
Bên trong phòng ngủ, người mù đứng lên, nói:
-Chủ thượng, thuộc hạ đi xách Ma Hoàn về?
Trịnh Phàm không đáp lại, hai tay chống cằm, nhìn về phía trước, hơi thất thần.
Người mù đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
-Quên đi, người mù.
Trịnh Phàm mở miệng nói.
Người mù dừng bước.
Trịnh Phàm thở dài, lè lưỡi, liếm liếm môi.
Tiếp theo, thân thể lại ngửa ra sau trở về dựa trên ghế nằm, lần thứ hai bắt con mèo kia dưới chân, bắt đầu xoa nắn bộ lông của nó.
-Trời muốn mưa nữ nhi phải lập gia đình, ta không muốn quản, ngươi nói, cái này có phải định mệnh?
-Chủ thượng, tin định mệnh trên tâm lý học chính là một loại thỏa hiệp và trốn tránh.
Trịnh Phàm gật gù, nói:
-Đúng, hiện tại ta muốn trốn tránh, ta không mời nàng tới đây, bản thân nàng đến, ta muốn nàng ở trong nhà phía nam, bản thân nàng miễn cưỡng muốn tới đây ở! Ta không quản nàng có phải vội vã muốn tìm Cẩu Mạc Ly không, nhưng đường do bản thân nàng chọn, nàng muốn tìm đường chết, dựa vào cái gì ta phải “Lao tâm khổ tứ” theo sát nàng, mù quáng làm việc?
Đây là oán khí.
Tiểu lục tử đối với quận chúa có oán khí, hiện tại, Trịnh bá gia đối với vị quận chúa này, cũng có oán khí.
Ỷ vào thân phận bản thân, hoành hành quen rồi đúng không?
Nếu ngươi không có cha ngươi đứng sau làm chỗ dựa, coi như Lý Lương Thân đứng bên cạnh người, coi như Thất thúc bên cạnh ngươi, lão tử quá mức cầm hai ngàn kỵ binh tới hi sinh.
Cũng phải bắt sống ngươi tới đây, bát ngươi quỳ xuống, gọi hai chữ ba ba!
Mẹ nó, ta méo hầu hạ nữa!
Người mù gật gù, lại ngồi xuống, một lần nữa nâng chung trà lên, uống một hớp nước trà đã lạnh, nói:
-Chủ thượng, thật sự xảy ra vấn đề rồi, vấn đề lớn rồi!
Quận chúa ở Tuyết Hải Quan gặp chuyện, có khả năng gây nên phản ứng kế tiếp, ngẫm lại vẫn khiến người ta đau đầu.
Nhưng một câu nói kế tiếp của Trịnh Phàm, lại khiến người mù không thể nói thêm được gì nữa.
-Nếu lão Sa thật muốn động thủ, chúng ta, chúng ta, chúng ta phải đứng bên người quận chúa, đánh lão Sa sao?
A Minh bưng rượu lên nách, uống một hớp máu, lau miệng.
Tứ Nương nhún vai một cái, ánh mắt hơi trầm xuống.
Người mù cười cợt, không nói lời nào.
Bởi người mù phát hiện, cử động và lựa chọn của chủ thượng, kỳ thực chính xác.
Bất luận chủ thượng hay các Ma Vương, kỳ thực đều được Sa Thác Khuyết Thạch trợ giúp, lần trước gặp chuyện tại ngoài Doãn thành, nếu không phải cuối cùng có Sa Thác Khuyết Thạch lật tẩy, người chết không chỉ Trịnh Phàm, còn có người mù Bắc và Tiết Tam, hoặc tất cả đám Ma Vương nổ chết tập thể ở đây.
Loại chuyện lấy ân trả oán này, bắt tay vào làm, quá vô vị.
Trịnh Phàm quay đầu nhìn về phía Tứ Nương, nói:
-Tứ Nương, ta hơi đói bụng, làm ít thức ăn khuya đi.
-Tốt, chủ thượng.
Nguyên liệu nấu ăn, kỳ thực đều chuẩn bị kỹ càng, từ lúc quận chúa vào phủ đã được chuẩn bị kỹ càng, nhưng quận chúa không dùng bữa, cho nên để nơi đó không động.
Không bao lâu, Tứ Nương bưng tới hai bát mì và hai phần dưa cải lại đây.
A Minh không ăn, tiếp tục uống máu.
Người mù không khách khí, đi tới bưng lên một bát, bắt đầu ăn.
Trịnh Phàm cũng bưng lên một bát, ngửi một cái.
Tứ Nương làm mì sợi rất dai, rất phù hợp với khẩu vị của Trịnh Phàm.
Tứ Nương lại lấy ra một lồng bánh bao, người Người mù cầm lấy một cái, cắn một cái, béo ngậy mà không ngán.
-Chủ thượng, bằng tay nghề làm bánh bao của Tứ Nương, sau này nếu không mở một Long Môn khách sạn, cũng thật thiệt thòi.
Không quản lúc nào, mọi người đều chuẩn bị đường lui.
Triều đình chơi đùa không được nữa, không phải vẫn còn giang hồ sao?
Trịnh Phàm cầm lấy bánh bao, cắn một cái, nói:
-Nàng… Vẫn chưa có tư cách bắt chúng ta xuống bán bánh bao!
. . .
-A. . . Ừm. . . A. . .
Bên trong lao tù, mặt Dã Nhân Vương đầy mồ hôi, con mắt đóng chặt, đang gặp ác mộng.
Trong mộng, chính là hình ảnh trước đây chủ lực dã nhân của hắn bị đánh tan.
Vô số dũng sĩ dã nhân kêu rên, đang mê man, đang kêu thảm thiết, binh bại như núi đổ, không cách nào vãn hồi!
Đây là một loại tuyệt vọng, hoàn toàn đạp ngã ngươi trên đất, giẫm trên mặt ngươi, khiến ngươi không cách nào thả ra lời hung ác.
Dã Nhân Vương bức thiết muốn rời khỏ ác mộng, nhưng hắn không cách nào làm được.
Hắn chỉ có thể bị ép nhìn từng khuôn mặt quen thuộc kia, những dã nhân tùy tùng hắn vì đại nghiệp đồng thời phấn đấu.
Bọn họ đứng trước mặt hắn, mỉm cười với hắn, sau đó mặt của bọn họ, thân thể của bọn họ, đang từng phát từng phát bị xé nát, tất cả biến thành máu, thành thây, hiện ra trước mặt hắn.
Dã Nhân Vương gặp ác mộng, đã không phải một lần hai lần, từ lúc mỗi đêm ở địa lao dưới Bình Dã Bá phủ này, căn bản hắn đều gặp vậy.
Nhưng đêm nay, lại đặc biệt mãnh liệt, mãnh liệt đến mức cho dù hắn ý thức đây là ác mộng, nhưng vẫn không cách nào thoát ra được.
Điểu này bởi, tối nay sát vách hắn không phải một chiếc quan tài, mà còn có một Ma Hoàn đang phát ra oán niệm khổng lồ.
Ma Hoàn đang triệu hoán, hô hoán Sa Thác Khuyết Thạch giác tỉnh.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long