Hận!
Là một loại tâm tình nguyên thủy nhất và thuần túy nhất, nó không có yêu đến bao dung, nhưng bởi đơn nhất, cho nên thường thường dễ ghi lòng tạc dạ.
Rốt cuộc, mắt của Sa Thác Khuyết Thạch, bắt đầu chậm rãi mở.
Có điều lần này mở không giống dĩ vãng, không có loại lục quang hay huyết quang kia, ngược lại hiện ra một luồng trong suốt.
Đúng vậy! Trong suốt!
Thậm chí, trong nháy mắt này, nguyên bản sát khí tản ra trên người hắn, trong khoảnh khắc bị ẩn đi, đồng thời oán niệm khổng lồ do lúc trước Ma Hoàn phát tán ra cũng bị mạnh mẽ thu lại.
". . ." Ma Hoàn.
Cái tên “Chọc gậy bánh xe” kia, cảm giác thành công rồi!
Nhưng vấn đề là, loại tình cảnh nổ tung kia, chưa từng xuất hiện.
Sa Thác Khuyết Thạch quay mặt sang, nhìn về phía Ma Hoàn, biểu tình Ma Hoàn hơi cứng ngắc, bởi hắn không cách nào từ bên trong ánh mắt của Sa Thác Khuyết Thạch, tìm kiếm được chút oán hận nào.
Tiếp theo, Sa Thác Khuyết Thạch đưa tay ra, nắm lấy vị trí bản thể của Ma Hoàn.
Sa Thác Khuyết Thạch hé miệng, trong cổ họng hắn không còn phát ra âm thanh như tiếng dã thú nữa, mà rất rõ ràng:
-Giúp… Ta…
. . . . .
Vị trí Bình Dã Bá phủ do chính Lương Trình chọn ra.
Trên phương diện phong thủy, cách cục khu vực này, bên trong xứng đôi với Tuyết Hải Quan, bên ngoài hô ứng với Thiên Đoạn sơn mạch.
Lúc này, quận chúa đã nằm xuống, nàng nhắm chặt hai mắt.
Tùng tùng tùng. . .
Tiếng gõ cửa truyền đến.
Quận chúa mở mắt ra, từ trên giường ngồi dậy.
Thông thường khi nàng nghỉ ngơi, người của nàng sẽ không tới quấy rối nàng, đồng thời Thất thúc cũng không dùng phương thức này đến gõ cửa.
Quận chúa từ trên giường xuống, thuận thế cầm cây đao trên đầu giường xuống, đồng thời khoác áo choàng vào người.
Nàng đi tới cửa, không gọi người, bởi nếu ngoài cửa là kẻ tới uy hiếp nàng, hiện tại nàng gọi hay không gọi đều không có ý nghĩa gì.
Nàng dùng mũi đao, đẩy cửa ra.
Ngoài cửa, không phải tiểu viên tây trạch Bình Dã Bá phủ, cũng không phải nửa đêm lặng như tờ.
Cái nàng nhìn thấy chính là một mảnh hoang mạc vô biên, cùng với đó chính là một bộ tộc bị tàn sát.
Quận chúa nhắm chặt mắt lại, lại mở.
Giết chóc trước mắt vẫn còn tiếp tục, mà người giết chóc, thân mang giáp đen, chính là Trấn Bắc quân.
Khóe miệng quận chúa lộ ra một vệt ý cười, tự giễu nói:
-Ta đã làm thế này sao…
Quận chúa hít một hơi thật sâu, lần thứ hai nhắm mắt lại, cuối cùng phun ra hai chữ:
-. . . Mộng đẹp!
. . .
Cái này đối với phần lớn người mà nói, chính là cảnh tượng ác mộng chân chính.
Nhưng đối với quận chúa Trấn Bắc Hầu phủ Lý Thiến mà nói, thật không tính gì!
Nàng khả năng không cực đoan như Lý Phú Thắng, một quãng thời gian không giết người không cảm nhận được nhiệt độ và sền sệt của máu thì ăn uống không trôi, nhưng cũng chắc chắn không bị những cảnh tượng này dọa sợ.
Rốt cuộc, ba năm trước nàng có thể không chút do dự, dùng mạng ngàn dân phu làm mồi nhử, đổi lấy thắng lợi một cuộc chiến tranh.
Đây là một nữ nhân rất quả quyết, trong lịch sử rất nhiều người phụ nữ tranh sủng trong hậu cung, ma luyện ra Chủ nhân Hậu cung, phần lớn các nàng đều bị người ta lừa gạt trưởng thành trong hậu cung, nhưng quận chúa không giống, nàng từ nhỏ đến lớn sinh sống tại biên cảnh hoang mạc, khởi điểm của nàng đã vốn rất cao rất cao.
-Đẹp sao?
Một âm thanh nam tử truyền đến.
Quận chúa quay đầu lại, nhìn phía sau, phát hiện trong gian phòng nàng có một nam tử tóc tai rối bù, toàn thân mùi rượu, tay trái nam tử kia còn nhấc theo bầu rượu.
Nam tử này có khuôn mặt thuộc về Man tộc.
Quận chúa hơi chếch nghiêng đầu, như đang suy tư nam tử này là ai, cho nên trả lời vấn đề muộn một ít.
-Đẹp, đương nhiên đẹp!
Nam tử nhấc theo vò rượu đi tới bậc cửa, gần như đứng song song với quận chúa, nói:
-Thật đẹp?
Quận chúa gật gù, kiên định nói:
-Kẻ bị giết chính là người Man, người giết chính là tướng sĩ Trấn Bắc quân ta, làm sao không thể tính đẹp?
Nam tử nhắm chặt mắt lại.
- Ta biết ngươi là ai, ngươi chính là vị Tả Cốc Lễ Vương Vương đình Man tộc kia? Ngươi, tại sao xuất hiện trong mộng ta?
Nam tử không trả lời.
-Cũng thú vị, lúc trước ngươi đi tới trước cửa Hầu phủ, muốn tìm ta nói chuyện, kỳ thực ta cũng muốn ra gặp ngươi, muốn cho ngươi một câu trả lời hợp lý, nhưng ta lại bị mẹ ta ngăn cản, không cho ta đi ra. Sau đó mới biết ngươi chết trận, thi thể còn treo trên đền thờ, cho nên ta cũng không có hứng thú nói chuyện với người chết.
-Ngươi muốn, nói cái gì với ta?
Năm đó, Sa Thác Khuyết Thạch cần, chính là một câu trả lời hợp lý.
Quận chúa tựa hồ thật cảm thấy đây chỉ mộng, cho nên vẫn chưa căng thẳng, rất bình tĩnh nói:
-Ta định nói là, chẳng trách Vương đình Man tộc một đời không bằng một đời, nghe tổ tông đã nói, năm đó Man tộc vẫn có thể đánh, hơi một tí có thể điều động mấy chục vạn dũng sĩ, mây đen che trời. Hiện nay, vị Tả Cốc Lễ Vương Man tộc ngươi lại bởi chuyện bộ tộc ngươi bị đồ, cố ý vứt bỏ hết thảy, một thân một mình đi tới cửa Hầu phủ, chỉ vì một câu trả lời hợp lý?
Quận chúa dừng một chút, nói tiếp:
-Kỳ thực trong lòng ngươi cũng rõ ràng, cầu một câu trả lời hợp lý, cũng là muốn chết. Đối với người chủ động muốn chết mà nói, chết chính là một loại nhu nhược và trốn tránh. Đến Tả Cốc Lễ Vương còn như vậy, chẳng trách Man tộc càng ngày càng không ra thể thống gì.
-Đúng vậy!
Nam tử khẳng định quận chúa.
Nhưng lập tức, nam tử kia lại đưa tay, chỉ chỉ phía trước đang tiến hành tàn sát màu máu, nói:
-Nhưng màu máu kia vẫn dằn vặt ta, quấy nhiễu ta, để ta không được an lòng.
-Trên cõi đời này, có mấy ngươi có thể an lòng với mọi chuyện?
-Nhưng ta muốn cầu an lòng, lúc trước lời giải thích kia của ngươi, là đúng, nhưng ý của ngươi đơn giản là quả đấm của người nào lớn, người nấy có đạo lý mà thôi! Người Yến mạnh, Man tộc yếu, dựa vào cách làm của ngươi, rất có đạo lý!
Quận chúa phản bác nói:
-Cạnh tranh sinh tồn, cá lớn nuốt cá bé, cái này vốn là thiên lý.
Nam tử đưa tay, trực tiếp bóp cổ quận chúa, phía sau lưng quận chúa kề sát vào vách cửa, cả người bị xách lên.
-Như vậy, phải chăng cũng là thiên lý?
Quận chúa khó thở.
Nhưng khóe miệng vẫn mang theo nụ cười trào phúng.
-Chỉ dám giết người trong mơ sao, kẻ nhu nhược!
Con mắt nam tử kia nhìn chằm chằm mặt quận chúa.
Quận chúa tiếp tục nói:
-Ngươi không nên nói cho ta, đây là mộng, không nên để ta mở cửa phòng ra, nhìn cảnh tượng bên ngoài, ngươi cho rằng ta sẽ hổ thẹn? Ngươi cho rằng ta sẽ kinh hoảng? Ngươi cho rằng ta sẽ vì hành động trong quá khứ, hối hận không dám nhìn thẳng?
Quận chúa cười gằn, nói:
-Ngươi sai rồi! Lý Thiến ta, trên người chảy xuôi huyết mạch Lý gia, đừng nói trong giấc mộng này, Man tộc ngươi khởi tử hoàn sinh lại đây muốn giết ta, Lý Thiến ta cũng không cúi đầu trước ngươi, càng không cho ngươi bất kỳ chút sám hối nào.
. . .
Vù! Vù! Vù! Vù! Vù! Vù!
Bên trong lao tù, thân thể Sa Thác Khuyết Thạch đang không ngừng run rẩy.
Nguyên bản con ngươi trong suốt, bắt đầu từ từ bị máu tươi và vẩn đục thay thế.
Sau khi thấy tình cảnh này, Ma Hoàn một bên bị nắm bản thể, trên mặt lộ ra vẻ kích động.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long