Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 882: SỢ… MẤT ĐI

Đây là một loại nhuỗm đẫm dần dần, tăng cường tâm tình hoảng loạn cho quận chúa, hơn nữa bước đi này nhất định phải phải nhanh, thừa dịp quận chúa vừa mới tiến vào cảnh tượng này còn chưa kịp suy tư rõ ràng.

Nhưng những cái này cũng không phải quan trọng nhất, bởi phản ứng của người bị kích thích sẽ mất cảm giác bị trơ lỳ, nhất định phải đổi kích thích khác mới có thể kéo dài.

Trịnh Phàm vỗ tay độp một cái, lúc này hắn làm ra một quyết định lớn mật.

Đó chính là quả quyết nhường quyền chủ động, cũng chính là từ bỏ quyền điều khiển duy nhất đối với hoàn cảnh, ta lùi ngươi tiến, khi ngươi mất, người khác tất nhiên sẽ bắt được.

Nói cách khác, trong lúc vô tình quận chúa sẽ nắm giữa năng lực điều chỉnh và thay đổi ảo mộng này, có điều hiện tại nàng vẫn chưa ý thức được thôi.

Theo Trịnh Phàm, thứ đáng sợ nhất trên thế giới này, kỳ thực là não bổ.

Tồn tại khủng bố cỡ nào đi nữa kinh sợ thế nào đi chăng nữa, một khi biểu hiện trên hình thức cụ thể, chớp mắt sẽ gây sốc.

Giống như cảnh tượng kinh khủng nhất trong phim ma thường thường chính là đoạn nhân vật cẩn thận từng li từng tí một chạy trốn kết hợp thêm bối cảnh âm nhạc, vẫn không đụng tới ma quỷ kia.

Trái lại khi ma quỷ xuất hiện trước mặt nhân vật chính, lúc muốn hại nhân vật, cảm giác kinh sợ kỳ thực đã biến mất hơn nửa, còn có thể để khán giả thở một hơi dài nhẹ nhõm.

Vào lúc này để quận chúa tự não bổ, mới là phương thức hợp tình hợp lý nhất.

Quả nhiên, rất nhanh âm thanh kia bắt đầu càng ngày càng gần.

Trịnh Phàm đứng bên người quận chúa, nhìn thấy một nam đồng mặc áo tím loạng choà loạng choạng, chạy tới nơi này.

Nhưng mà, để ánh mắt Trịnh Phàm hơi chìm xuống chính là, mặt nam đồng kia… Rất mơ hồ.

Phải biết chiếc đũa kia, đến chi tiết nhỏ còn cực kỳ tinh xảo, nhưng căn bản không nhìn thấy rõ mặt nam đồng này lắm, đây tuyệt đối không phải vấn đề xảy ra khi quận chúa nằm mơ, cái này chỉ có thể nói rõ một chuyện, đó chính là bản thân quận chúa, cũng chưa từng thấy tên đệ đệ này của nàng!

Bởi trên thực tế không gặp qua đệ đệ, cho nên dĩ nhiên trong mơ không cách nào nhìn ra dáng dấp của hắn.

Nhưng mà, bởi nam đồng xuất hiện, tâm tình quận chúa rốt cuộc xuất hiện gợn sóng lớn.

-Ngươi đi, ngươi đi ra cho ta, đi ra!

Quận chúa bắt đầu chỉ vào nam đồng, gầm rú.

Nhưng nam đồng vẫn hô hoán "A tỷ" tiếp tục chạy về phía nàng, không chịu ảnh hưởng tí nào.

Kỳ thực ban đầu Trịnh Phàm cho rằng quận chúa sợ tên đệ đệ này khả năng bởi quận chúa khi còn bé từng làm tổn thương tên đệ đệ này.

Loại án lệ này cũng không tính hiếm thấy, tỷ tỷ cảm thấy bởi đệ đệ sinh ra mà bản thân bị ba má lạnh nhạt, trong lòng ghi hận đối với đệ đệ, đã làm ra chuyện gì sai trái cũng có thể hiểu được.

Nhưng vấn đề, không đơn giản như vậy.

Cho nên, lúc quận chúa bắt đầu không ngừng né tránh đứa bé này trong nhà, Trịnh bá gia đứng tại chỗ, bắt đầu nhanh chóng suy tư tất cả những khả năng này, ý đồ tìm kiếm ra sự logic.

Bởi lúc trước hắn suy nghĩ như vậy, dần dần kích thích mới có thể tạo áp lực cho quận chúa, kích thích đơn nhất lâu dài thậm chí khiến đối phương chai lỳ.

-Quận chúa chưa từng thấy đệ đệ, tên đệ đệ này khả năng từ rất nhỏ đã bị Trấn Bắc Hầu đưa đi, thu xếp đi, thậm chí, càng cực đoan hơn chút. Rốt cuộc đứa bé này có phải vị tiểu hầu gia trong truyền thuyết hay không, ai cũng không rõ, thậm chí có khả năng đứa bé này căn bản không tồn tại.

Trịnh Phàm bắt đầu phân tích:

-Bởi chính như Điền Vô Kính tự diệt cả nhà như vậy, Điền Vô Kính, Yến Hoàng, Lý Lương Đình, ba người này, vì Đại Yến quật khởi, có thể không tiếc tất cả. Nhưng hiện tại mấu chốt của vấn đề ở chỗ, tên đệ đệ này rốt cuộc có tồn tại hay không, nếu tên đệ đệ này không tồn tại, cũng mang ý nghĩa quận chúa sợ hãi và tâm tình chập chờn không phải bắt nguồn từ sự tồn tại của tên đệ đệ kia.

Ánh mắt của Trịnh Phàm rơi trên người nam đồng đang đuổi bắt a tỷ đang cầu xin được ôm kia, tiếp tục tự nhủ:

-Nói cách khác, cái gọi là tiểu hầu gia này, trong mắt quận chúa chính là đại biểu của nỗi sợ hãi. Quận chúa sợ sệt hắn, sợ sệt sự xuất hiện của hắn, hắn xuất hiện mà nói, sẽ mang đến cái gì cho quận chúa? Thiếu hụt tình thân? Cha mẹ bớt quan tâm?

Trịnh Phàm tự nhiên lắc đầu một cái.

-Không đúng, loại người này sẽ không nghĩ tình thân nặng đến mức đó, cho dù đến từ cha mẹ quan tâm, hẳn không phải chuyện quận chúa ở độ tuổi này để ý.

Trịnh Phàm nghĩ đến đây, cười gằn:

-Như vậy, nếu một ngày nào đó tiểu hầu gia trong truyền thuyết hiện thân, quận chúa sẽ mất đi…

Trịnh Phàm hít sâu một hơi, hắn nhớ tới hắn đã từng với Tứ Nương tán gẫu chuyện của Tiểu lục tử, Tứ Nương nói, ngược lại vị quận chúa này cũng coi như nữ trung hào kiệt, thoạt nhìn làm việc lỗ mãng, nhưng thắng thắn nhắm vào chỗ trọng tâm.

Nếu không phải Hoàng Hậu bỗng nhiên từ trần, tử một điều nàng quả đoán giết chết Tiểu lục này, có thể trực tiếp thắp lên hi vọng cho con đường phía trước của nàng và trượng phu, cỗ quyết đoán và thắng thắn này không kém gì Võ Tắc Thiên.

-Cho nên, quận chúa sợ sệt bởi tiểu hầu gia xuất hiện, nàng sẽ mất đi sự chống đỡ đến từ Trấn Bắc Hầu phủ, nàng sợ mất đi địa vị, mất đi sức ảnh hưởng, mất đi một luồng tài nguyên xếp hạng ba toàn bộ Đại Yến.

Thử nghĩ một hồi, nếu tiểu hầu gia kia không biến mất, thật sự tồn tại.

Như vậy, Lý Lương Thân sẽ nghe theo lời ai dặn dò?

Thất thúc sẽ làm bạn bên ai, ngày đêm bảo vệ chu toàn?

Ba mươi vạn Trấn Bắc quân rốt cuộc làm đồ cưới cho nàng, hay lại mạnh mẽ thu về dưới cửa?

Ở Đại Yến, người có thể đại biểu Hầu phủ, người có thể kế thừa Trấn Bắc Hầu phủ, còn đến lượt quận chúa Lý Thiến nàng sao?

Một khi vị tiểu hầu gia kia từ truyền thuyết đi ra ngoài hiện thực, như vậy quận chúa nàng?

Giá trị duy nhất còn lại của nàng chính là “Thông gia”, hơn nữa còn là thông gia cực kỳ đơn thuần.

Bởi nàng thân là con gái, cho nên cuối cùng không thể không vâng theo cha mẹ và ý chí Yến Hoàng vào kinh làm Thái tử phi.

Bởi nàng là con gái, cho nên cường độ chống đỡ từ Trấn Bắc Hầu phủ, kỳ thực chỉ có thể kế thừa không tới một nửa.

Nhưng nếu tiểu hầu gia xuất hiện, nàng cũng không xứng có một phần!

Nói cho cùng, đây dù sao cũng là một xã hội nam quyền.

Đây chính là bối cảnh thời đại này, ngươi tạm thời không cách nào thay đổi.

-Cho nên thứ ngươi sợ, chính là mất đi…

Lỗ hổng của ngươi không phải tiểu hầu gia, mà là quyền lực và địa vị sẽ bị mất.

Khóe miệng Trịnh Phàm lộ ra nụ cười nhạt, nều đã tìm được ổ bệnh, vậy phần còn lại chính là tưới dầu lên lửa rồi.

Hơn nữa, phải là lửa lớn, nấu mạnh!

Quận chúa đang tránh né nam đồng truy đuổi, nàng chạy qua hành lang, lúc muốn đi vào một gian nhà, lại nhìn thấy bên trong là một mảnh tro bại.

Bốn phía trải đầy lá rụng, phía trước là là ao tù nước đọng, tại trung ương có một tòa đình.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!