- Ái phi, ái phi, ngươi đến xem Bổn cung, ngươi đến xem Bổn cung, Bổn cung biết, không quản Bổn cung thế nào, ái phi ngươi mãi mãi sẽ hầu hạ bên người Bổn cung.
Nơi này… Chính là đình giữa hồ.
Trong đình giữa hồ, người đang gọi chính là Thái tử Cơ Thành Lãng.
Được lợi từ việc lúc trước theo chân Tĩnh Nam Hầu đi phế Tam hoàng tử, Trịnh bá gia từng thấy tận mắt Thái tử điện hạ Cơ Thành Lãng, cho nên có thể mô phỏng ra dáng dấp của Thái tử trong mơ.
Có điều lúc này trên đầu Thái tử đội vương miện làm bằng rơm rạ, trên người bẩn thỉu, hiển nhiên đã chán nản đến mức không ra dáng.
Quận chúa thấy thế, theo bản năng bắt đầu lùi về sau.
Bởi từ khi nhìn đệ đệ truy đuổi đến lúc nhìn thấy Thái tử chán nản bị phế nhốt tại đây, căn bản không có thời gian suy nghĩ, cũng không nhớ rằng nàng kỳ thực đã xem như giải trừ hôn ước với Thái tử rồi.
-Ái phi, ái phi, ái phi. . .
-Không! ! ! ! ! ! ! ! !
Quận chúa hét to.
Vào lúc này đình giữa hồ bị máu tươi nhuộm đẫm, cả người Thái tử bắt đầu chảy máu, thậm chí bắt đầu rạn nứt rồi, máu tươi không ngừng khuếch tán ra, một vòng lại một vòng từ từ nhuộm đẫm toàn bộ mặt hồ.
Cảnh tượng này rất máu tanh, rất kiềm chế, đồng thời, cũng rất duy mỹ.
Đồng thời bởi Trịnh Phàm chủ động mở ra quyền hạn cho quận chúa, cho nên cảnh tượng này chính từ nội tâm quận chúa tự biến ảo ra.
Nữ nhân này thật đủ tàn nhẫn!
Có điều, Trịnh bá gia ưu thích cái tiết tấu này, ta mở đầu, ngươi tới đón đuôi, loại phối hợp này, loại hiểu ngầm này, tuyệt vời!
Trịnh Phàm lại vỗ tay cái độp.
Lục hoàng tử Cơ Thành Quyết xuất hiện, Cơ Thành Quyết mặc một bộ Long bào, đứng trước mặt quận chúa, hơi khom người.
Trên khóe miệng hắn mang theo trào phúng nụ cười nhìn quận chúa, nói:
-Ngươi còn cái gì để ngang tàn? Trẫm muốn nạp ngươi làm phi, để ngươi làm thị thiếp cho trẫm, trẫm muốn động viên Trấn Bắc quân, mà ngươi chỉ còn sót lại một chút tác dụng ấy.
Quận chúa ngẩng đầu, nhìn Cơ Thành Quyết mặc Long bào.
-Không! Không! Không!
Nàng bắt đầu lùi về sau, bắt đầu liều mạng lùi về sau.
Tiếp theo, Trịnh Phàm nhìn thấy Tiểu lục tử do hắn mô phỏng ra, trực tiếp nổ tung, nổ tan xương nát thịt!
Trịnh bá gia vừa nhìn Tiểu lục tử bị nổ thảm như vậy, cũng hơi xấu hổ.
Lập tức, Trịnh bá gia lại búng tay một cái.
Lý Lương Thân cầm kiếm và Thất thúc xuất hiện trước mặt quận chúa.
-Ca, Thất thúc, bảo vệ ta, bảo vệ Thiến nhi.
Lý Lương Thân bất động, chỉ rất lạnh lùng chống thanh đại kiếm kia của hắn.
Không giống đêm đó bởi một câu nói của nàng, quả quyết trực tiếp hỗ trợ đi giết Lục hoàng tử.
Thất thúc ôm kiếm, hừ lạnh nói:
-Ngươi, ngươi cũng xứng để ta dùng chiêu kiếm đó?
-Không! Không! Không! ! ! ! ! !
Quận chúa bắt đầu rít gào, ánh mắt của nàng bắt đầu tan rã, tóc cũng bắt đầu xõa xuống.
Hổ!
Hổ!
Hổ!
Một đoàn tiếng gót sắt liên tiếp truyền đến, đó chính là một nhánh Trấn Bắc quân đang giục ngựa lao đến.
Quận chúa bắt đầu gọi đám kỵ sĩ giáp đen quen thuộc kia, nhưng bọn họ lại không nhìn thẳng quận chúa, tiếp tục tiến lên.
Trong đội ngũ, có một người thanh niên trẻ, trên mặt mang theo nụ cười nhìn quận chúa.
Bởi đã xác nhận quận chúa chưa từng nhìn thấy dáng dấp đệ đệ nàng thế nào, cho nên lần này Trịnh bá gia không khách khí, trực tiếp huyễn tượng ra mặt của tiểu hầu gia.
Tiểu hầu gia khinh thường hô:
-A tỷ, Trấn Bắc quân là của ta, không có quan hệ gì với ngươi, ngươi tốt nhất an tâm lập gia đình sớm ngày để cha ôm cháu ngoại đi, ha ha ha ha.
-Không, đây không phải thật, đây không phải thật, cái này tuyệt đối không phải thật!
Quận chúa ôm đầu, bắt đầu cuồng loạn lên.
Tiếp theo, Trịnh Phàm chưa kịp bố trí cảnh tượng tiếp theo, cảnh tượng tiếp theo lại tự động xuất hiện rồi.
Người xuất hiện, chính là Yến Hoàng.
-Lý Thiến, ngươi làm càn, đến nhi tử của trẫm ngươi muốn giết cứ giết? Ngươi xem ngươi là cái gì, cha ngươi không cần ngươi, hắn có đệ đệ ngươi truyền thừa hương hỏa rồi!
-Không! ! ! ! ! ! ! ! !
Tiếp theo, cảnh tượng tiếp theo cũng tự động xuất hiện.
Bên trong cảnh tượng, là một mảnh khuê các, bên trong khuê các lại có một cái lồng sắt, sau đó một nam tử đứng ngoài lồng sắt, người đó chính là Dã Nhân Vương.
Dã Nhân Vương rất hèn mọn xoa xoa tay, nói với quận chúa:
-Ha ha ha, ta đồng ý lĩnh suất dã nhân thần phục Đại Yến, Đại Yến đem ngươi gả với ta, ha ha ha ha, người Yến không bắt dã nhân ta làm người xem, ha ha ha ha!
-Không, lăn, cút cho ta, đều cút cho ta!
Trịnh Phàm chỉ phụ trách màn dạo đầu.
Sau đó những tình cảnh này kỳ thực đều do là quận chúa bị kích thích, sau đó bắt đầu mất khống chế tiến hành tự “Tàn phá”, như đi một mình vào ngõ cụt, nàng đã không ra được, vẫn còn tiếp tục loay hoay bên trong.
Cái khiến cho Trịnh bá gia dở khóc dở cười chính là, hắn lại nhìn thấy cảnh tượng hắn trong cảnh tượng tiếp theo.
Trong cảnh tượng đó, hắn mặc giáp trụ, trực tiếp đè quận chúa dưới thân, bắt đầu bất chấp xé quần áo của quận chúa, vừa nhìn đã biết chuẩn bị làm chuyện gì rồi.
Điều này hiển nhiên cũng do quận chúa tưởng tượng ra, cái này thật khiến Trịnh bá gia lúng túng!
Có một loại cảm giác hoang đường kiếp trước phát hiện nam diễn viên chính đóng loại phim kia đúng là hắn!
Chỉ thấy hắn vừa đặt quận chúa dưới người, vừa tiếp tục xé quần áo, vừa cười gằn nói:
-Trước mắt ta chính là tâm phúc của Tĩnh Nam Hầu, ta được Bệ Hạ đích thân phong là Bình Dã Bá, ta là người được Trấn Bắc Hầu gia coi trọng thưởng thức, nếu ngươi không thể kết hôn với Thái tử, vậy hãy cùng ta đi, ha ha ha ha, bọn họ khẳng định sẽ thoả mãn, như vậy ngươi, mới có giá trị!
". . ." Trịnh Phàm.
Từng cái từng cái cảnh tượng bắt đầu không ngừng xuất hiện.
Ánh mắt của quận chúa đã rơi vào điên cuồng.
Mộng cảnh đang không ngừng vặn vẹo, ngổn ngang, vỡ tan.
Thành công rồi!
Trịnh Phàm thở một hơi dài nhẹ nhõm.
Cái này thật mệt, thật không thoải mái bằng trực tiếp một đao chém chết người ta.
-Ma Hoàn, kết thúc!
Vù!
Vù!
Vù!
Trịnh Phàm chỉ cảm giác ý thức lần thứ hai bị bọc vào trong nước, bắt đầu không ngừng lăn lộn.
Như liên tục mở con mắt nhiều lần, vừa giống như trong chớp mắt thức tỉnh không biết bao nhiêu lần.
Đợi sau khi Trịnh Phàm mở mắt lần cuối cùng, phát hiện bản thân đang ngồi bên trong phòng ngủ.
Âm thanh của Tứ Nương truyền đến:
-Chủ thượng, ngài không sao chứ?
-Ta. . . Ọe. . .
Trịnh bá gia còn chưa kịp trả lời.
Hắn đã trực tiếp bắt đầu điên cuồng nôn mửa, tất cả bữa ăn khuya vừa ăn đêm nay đã phun ra ngoài, sau đó đầu óc cả người choáng váng, càng giống như trời đất quay cuồng, "Phù phù" một tiếng, ghế sau ngã, nếu không có Tứ Nương tay mắt lanh lẹ nâng lên, đầu Trịnh Phàm khả năng trực tiếp bị nện xuống dưới đất.
-Hí…
Lúc này người mù Bắc cũng thức tỉnh, hít vào một ngụm khí lạnh, đồng thời hai con mắt có giọt máu tươi chảy xuống.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long