Bên trong mật thất dưới đất.
Sa Thác Khuyết Thạch buông lỏng tay ra, hòn đá Ma Hoàn rơi xuống trên mặt đất, linh hồn Ma Hoàn cũng lập tức đi vào trong hòn đá, tựa hồ muốn bồng bềnh trở về, vừa mới cách mặt đất, lại bất lực rơi xuống trên mặt đất, lung lay mấy lần.
Sa Thác Khuyết Thạch nằm trở về quan tài, sát khí trên người trở nên mỏng manh không gì sánh được, như hoàn toàn tiêu hao sạch sẽ tất cả sát khí trong mấy năm tích góp.
Nhưng con mắt của hắn, vẫn duy trì trong suốt như cũ.
Một lúc lâu sau, mới nhắm mắt, một lần nữa rơi vào ngủ say.
. . .
-Tại sao Hộ tâm ngọc bội vô dụng, tại sao Tỳ Hưu hoàn do đích thân Hầu gia làm cũng vô dụng, tại sao người tên Luyện Khí sĩ các ngươi lại không cách nào gọi tỉnh tiểu thư dậy! Tai họa đây, tai họa đây, đem tai họa đuổi ra ngoài mau!
Đại Hổ Nhị Hổ hai huynh đệ quỳ sát bên cạnh giường, người nằm trên giường chính là quận chúa, nàng cau mày, biểu tình hết sức thống khổ, hiển nhiên còn chưa tỉnh lại.
-Thất thúc, chúng ta không nhận ra khí tức tai họa được, cho nên ngọc bội và Tỳ Hưu hoàn cũng vô dụng, bởi hiện tại bản thân quận chúa không muốn tỉnh lại, chúng ta cũng không cách nào làm quận chúa tỉnh lại.
-Chính bản thân tiểu thư không muốn tỉnh lại rốt cuộc có ý gì, không, ta hỏi các ngươi, tiểu thư phải bao lâu mới hồi tỉnh!
Nhị Hổ nơm nớp lo sợ hồi đáp:
-Tiểu thư tự bế tâm thần, khả năng hai ngày nữa sẽ tự mình tỉnh lại, nhưng cũng… Có khả năng…
-Cũng có khả năng gì, nói mau!
-Cũng có khả năng mãi mãi không tỉnh nữa!
. . .
Trời sắp sáng, nhưng còn chưa sáng.
Trên đường phố lành lạnh trong thành vẫn không có một bóng người nào.
Chỉ có một người Kiếm Thánh, cầm Long Uyên kiếm chống trên vai, trên thân kiếm còn có đầu heo.
Kiếm Thánh gánh đầu heo, cất bước đi trên đường không người, đi về nhà.
Đi đi đi đi, ánh mắt của Kiếm Thánh không khỏi nhìn về phía hai bên mặt đường, trong sân hai bên cách nhau một bức tường, tràn đầy giáp sĩ lặng yên không một tiếng động ẩn giấu.
Kiếm Thánh ho khan một tiếng, quay đầu nhìn đầu heo hắn gánh một chút.
Con riêng Lưu Đại Hổ nhà hắn thích ăn nhất chính là thịt đầu heo này, khà khà.
Cũng không uổng phí hắn mất công trời tối không ngủ, chế tạo ít sát khí cho Bình Dã Bá.
Chính ngay bên trong thôn, ngày mùa hàng xóm nhờ phụ một tay, hàng xóm cũng phải mời một bữa cơm đây.
Chính hắn thuận tay giúp Bình Dã Bá, thu một cái đầu heo về nhà.
Không quá đáng chứ?
Khà khà.
Kiếm Thánh dùng Long Uyên kiếm gánh lấy đầu heo tiếp tục đi về phía trước, vừa hứng thú vừa kêu một tiếng:
-Trời khô vật hanh, cẩn thận củi lửa ~!
. . .
-Hiện tại hắn làm sao rồi?
Trịnh Phàm đừng bên cạnh quan tài, hỏi Lương Trình.
Lúc trước Lương Trình ở bên ngoài chỉ huy binh sĩ mai phục, đề phòng chuyện ngoài ý muốn, đợi sau khi chuyện kết thúc mới chạy tới.
Vấn đề của cương thi, tốt nhất để cương thi tìm hiểu.
Lương Trình cẩn thận kiểm tra một chút, sau đó Lương Trình đứng nơi đó, suy tư rất lâu, rốt cuộc rất không dễ dàng, trên mặt lộ ra một vệt ý cười, bởi hắn quá ít nở nụ cười, cho nên căn bản cười hơi gượng, còn nữa sợi thần kinh trên da mặt hắn còn khác người bình thường.
Nụ cười này để Trịnh Phàm thả lỏng không ít, tuy rằng hắn cảm thấy Lương Trình có thể trực tiếp mở miệng nói chuyện, không cần thiết mạnh mẽ biểu tình lan truyền như vậy, nếu không, người sau so với người trước khó khăn hơn nhiều.
-Chủ thượng, hắn tỉnh lại rồi.
-Tỉnh rồi? Tại sao không chút động tĩnh?
-Do dáng vẻ như vậy, chủ thượng, loại tồn tại như cương thi này, là một loại tiến trình từ chết mà sinh, giống đạo lý trẻ con mới sinh thường rất hồ đồ không biết gì, có điều con người sẽ một cách tự nhiên lớn lên, trừ phi IQ trời sinh thiếu hụt, bằng theo tuổi tác tăng trưởng, sau khi trẻ con trưởng thành sẽ có tư duy và ý thức.
Lương Trình dừng một chút, giải thích tiếp:
-Nhưng cương thi không giống, chín mươi chín phần trăm cương thi trở lên, bọn họ sinh ra, vốn là một loại bất ngờ, cho dù có người dùng phương thức dùng cách cục phong thủy thúc phát ra cương thi, cũng giống như vậy, khả năng khác nhau ở chỗ, sau khi loại cương thi này xuất hiện, thực lực có cao thấp, nhưng trên căn bản bọn họ đều không có trí tuệ đáng kể.
Lương Trình thấy Trịnh Phàm vẫn hơi mơ hồ, tiếp tục phân tích:
-Trẻ con đói bụng sẽ khóc, muốn ăn sữa, cương thi cần hút huyết thực, đặc biệt là huyết thực họ hàng gần, đối với bọn họ mà nói, nó có sức hấp dẫn càng lớn hơn. Khác nhau ở chỗ, trẻ con quá yếu, không thể tự kiềm chế kêu lên khi đói, nhưng cương thi mạnh mẽ, bọn họ có thể dựa vào lợi thế này tạo thành sát thương rất lớn đối với thường dân.
Lương Trình chỉ Sa Thác Khuyết Thạch trong quan tài, nói:
-Lý do Sa Thác Khuyết Thạch biến thành cương thi bởi tế tự Vương đình Man tộc mạnh mẽ triệu hoán, những vị tế tự kia hẳn phải trả cái giá cực lớn. Nhưng sau khi hắn biến thành cương thi, kỳ thực vẫn bảo lưu một loại khắc chế lực, so với cương thi phổ thông thêm ra một phần bản năng tự áp chế này, đại khái bởi khi hắn còn sống cũng là nhân kiệt đi, sinh coi như nhân kiệt, chết cũng là quỷ hùng. Cho nên dù chết rồi, bị luyện chế thành cương thi, hắn cũng không biến thành thứ ngu ngốc ngơ ngơ ngác ngác kia.
Trịnh Phàm có vẻ hiểu, nói:
-Cho nên, A Trình, ý của ngươi là, hiện tại hắn thoát ly loại trạng thái ngu muội kia của cương thi rồi?
-Đúng, bởi thuộc hạ cảm thấy trên người hắn đã không còn nhiều oán niệm, lần này quận chúa đến, cách hắn gần như vậy, ngược lại cho hắn một cơ hội. Trong lòng hắn vẫn chôn dấu nỗi hận đối với quận chúa, cái này cũng là nguyên nhân cái chết của hắn, cũng chấp niệm, mà trong khoàng thời gian hai ba năm Sa Thác Khuyết Thạch biến thành cương thi này, kỳ thực hắn vẫn đang khắc chế sự thù hận và bản năng, nhưng chắn không bằng khơi, tình huống tối hôm qua, tương đương với hắn phát tiết toàn bộ chấp niệm từ đáy lòng.
Lương Trình dừng một lát, bổ sung:
-Đương nhiên, loại thủ đoạn này rất nguy hiểm, không nói thành công hay không, riêng tối hôm qua không có chủ thượng ngài ra tay, khả năng Sa Thác Khuyết Thạch sẽ bị quận chúa đặt xuống dấu vết trở thành khôi lỗi của quận chúa cũng khó nói.
-Vậy kết cục kia, quá thê thảm rồi!
Bị người phụ nữ kia diệt tộc, bởi đi tìm người phụ nữ kia đòi lời giải thích mà chết, cuối cùng lại bị nữ nhân này khống chế trở thành khôi lỗi…
Hô… Ai…
-May mà thành công, cái này như một loại…
Lương Trình do dự một chút, nói:
-Tiến hóa.
-Tiến hóa?
Có thời điểm, Trịnh Phàm cũng rất vui mừng, sau khi hắn thức tỉnh trên thế giới này, bên người có đám Ma Vương này làm bạn, cho nên lúc đi sang một bên, thăm dò vòng tròn bên ngoài, vẫn có thể sinh hoạt bình thường như trước.
-Tiến hóa đến mức nào rồi? Có thể giống người bình thường không?
-Đúng, chủ thượng, hẳn vấn đề không lớn, khả năng vẫn chưa thể ứng đối như thường, cũng không thể hoàn toàn tương tự khi còn sống, nhưng ít ra, vẫn có thể nói chuyện, có thể giao lưu rồi. Sau đó, cũng có cơ hội tiếp tục tăng lên, tiếp tục rèn luyện, đến cuối cùng. . .
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long