Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 885: QUẬN CHÚA BỊ BỆNH

Lương Trình đưa tay chỉ chỉ chính hắn.

-Trở nên giống ngươi?

Lời nói của Lương Trình, ngoại trừ hơi lạnh băng băng, kỳ thực không khác gì người bình thường.

-Có cơ hội này!

-Vậy lúc này hắn có thể tỉnh lại?

Lúc trước tỉnh lại, chỉ Sa Thác Khuyết Thạch thoát ly ngu muội.

Hiện tại tỉnh lại, là lúc Sa Thác Khuyết Thạch có thể đứng lên.

-Thuộc hạ không biết.

-Không biết?

-Bởi lần này, hắn tiêu hao quá to lớn, hiện tại hắn cần ngủ say, khả năng một năm hai năm, khả năng mười năm hai mươi năm, thậm chí khả năng. . .

Kỳ thực, Lương Trình đang cố gắng tìm từ, bởi đối với cương thi mà nói, hơi một tí ngủ say đến trăm năm cũng là chuyện rất bình thường.

-Ta đi!

Trịnh bá gia theo bản năng mắng ra một câu thô tục.

Vốn cho rằng lão Sa có thể ngủ một giấc tỉnh lại, sau đó có thể hắn ngồi xuống uống rượu, ngắm phong cảnh.

Ai ngờ…

-Có biện pháp giúp hắn sớm tỉnh không?

Trịnh Phàm hỏi.

Cảm giác này rất không tốt, bởi quá lỗ vốn, trước đây lão Sa còn có thể thả ở nhà làm bảo tiêu, hiện tại tác dụng này đã không còn nữa.

Trịnh bá gia đột nhiên cảm giác thấy hắn không còn cảm giác an toàn nữa.

-Vẫn có biện pháp có thể gia tốc tiến trình này, tỷ như sau này lúc chúng ta đánh trận mang hắn theo, sau khi kết thúc chiến tranh, thu xếp hắn ở trung ương chiến trường hấp thu huyết khí và oán niệm.

Người mù nghe nói như thế, gật gù, nói:

-Cái này dễ làm, sau này mỗi lần chủ thượng xuất chinh đều mang theo một cái quan tài, nói với bên ngoài rằng chủ thượng nhấc quan tài ra trận, không phá quân địch không còn!

Lương Trình lại nói:

-Còn một phương pháp khác, đó chính là chủ thượng ngươi lại tăng lên hai cấp, đồng thời thuộc hạ có thể khôi phục lại hai lần, sau đó, thuộc hạ muốn làm hắn thức tỉnh dễ như trở bàn tay.

Nghe nói như thế, người mù bỗng nhiên không muốn nói, bởi lần này chủ thượng lên cấp, hắn vẫn còn chưa tấn thăng đây.

Trịnh Phàm hơi bất đắc dĩ đưa tay vỗ trán, mắng:

-Cho nên mẹ kiếp đây rốt cuộc là chuyện gì? Hiện tại lão tử cảm giác bản thân giống nhân vật chính trong một ít phim truyền hình, được ném cho hai Thần khí bị tổn hại, ngươi cần chậm rãi mang theo chúng nó khai phá và khôi phục.

Một tên Kiếm Thánh… Tàn!

Một vị Tả Cốc Lễ Vương… Nằm!

Nói không chút nào khuếch đại, nếu Kiếm Thánh đạt tới trạng thái đỉnh phong, nếu Sa Thác Khuyết Thạch cũng như vậy.

Trịnh bá gia có thể mang theo hai người bọn họ, chạy đến ngoài thành Yến Kinh, đương nhiên vẫn cần cách xa một chút, phòng ngừa bị ngàn vạn Cấm quân bao vây.

Cách xa một chút không có chuyện gì, đối mặt với Yến Hoàng trong Hoàng cung, chào hỏi một tiếng.

Thậm chí, có thể ngông cuồng thêm một chút, dẫn Sa Thác Khuyết Thạch và Kiếm Thánh sau lưng, Trịnh Phàm có thể ngồi ngưỡng cửa, đưa tay gọi Điền Vô Kính, nói:

-Lo lắng làm gì, ngồi bên cạnh.

Người mù tựa hồ có thể nhìn thấu chủ thượng rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì, nói:

-Chủ thượng, nếu Kiếm Thánh không phế, Sa Thác Khuyết Thạch không chết, bọn họ cũng không thể đứng cạnh ngươi.

-Người mù, ngươi đang giễu cợt ta?

-Không, thuộc hạ đang an ủi.

-Được rồi, an ủi.

Trịnh Phàm đưa tay vỗ vỗ nắp quan tài, vừa chỉ chỉ vách tương đối diện, nói:

-Nghe nói tối hôm qua Dã Nhân Vương phát điên phát cuồng rồi?

Người mù hồi đáp:

-Hẳn làm hàng xóm quá lâu với Sa Thác Khuyết Thạch, thân thể nhận sát khí ảnh hưởng xảy ra chút vấn đề.

Người bình thường bị xúi quẩy xung một hồi, cũng có thể trở về sinh bệnh, huống chi tên Dã Nhân Vương kia lại làm hàng xóm với cương thi.

Một thân bản lĩnh của Dã Nhân Vương, cơ bản đều trên đầu óc, bản thân hắn cũng không có tu vi quá mạnh.

Trịnh Phàm liếc mắt nhìn Lương Trình, hỏi:

-Có việc gì không?

Lương Trình trả lời rất đơn giản:

-Nếu hiện tại chỉ sinh bệnh mà nói, từ từ cũng có thể thích ứng.

-Được, vậy không cần đổi phòng giam cho hắn rồi.

Trịnh Phàm vỗ tay một cái, nói:

-Đi thôi, chúng ta tới thăm vị quận chúa kia.

Nhắc tới quận chúa, trên mặt Trịnh bá gia không khỏi lộ ra nụ cười, tuy nói tối hôm qua từ ảo cảnh đi ra, hắn nôn thốc nôn tháo, cả người choáng váng.

Nhưng không thể không nói, tối hôm qua hắn chơi hết sức tận hứng.

Chỉ tiếc, lần này chỉ chơi đến đây thôi, bởi Sa Thác Khuyết Thạch đã mệt ngủ say, hôm nay Ma Hoàn cũng phờ phạc.

Rời khỏi lòng đất đi lên mặt đất, Trịnh Phàm mang theo mọi người đi tây trạch.

Trước cổng tây trạch, có một hàng hộ vệ đang đứng, họ đều là hầu cận của quận chúa.

Lúc đám người Trịnh Phàm tới đây, hơn hai mươi tên hộ vệ kia đều rút đao ra, trực chỉ nơi này, người cầm đầu quát to:

-Người tới dừng bước!

-Làm càn, nơi này là Bình Dã Bá phủ, lại dám cầm đao chỉ Bá gia!

Lương Trình bước lên trước, ánh mắt nhìn thẳng bọn họ.

Rốt cuộc là đại cương thi, mà mấy năm qua vẫn mang binh, dòng khí thế kia tất nhiên không thể chê.

-Thất thúc có lệnh, người ngoài không được vào tây trạch!

Những hộ vệ quận chúa không phải người bình thường, muốn dễ dàng doạ lui bọn họ cũng không đơn giản.

Lương Trình vỗ tay một cái, hô:

-Người đâu!

Vù!

Vù!

Trong lúc nhất thời, một đám sĩ chạy từ phía sau lên, đồng thời trên tường cũng xuất hiện một đám binh sĩ cầm cung nỏ trong tay.

Bảo an Bình Dã Bá phủ vẫn quan trọng nhất, đặc biệt sau khi quận chúa đi vào, càng được tăng mạnh.

-Trong vòng mười giây, nếu bọn ngươi không thu đao, tức khắc giết!

Ầy!

Ầy!

Đúng lúc này, bóng dáng Thất thúc xuất hiện, nhìn thấy cảnh này quát lớn người mình nói:

-Nơi này là Bình Dã Bá phủ, các ngươi làm sao dám chĩa binh khí vào người Bình Dã Bá, đều thu đao cho ta!

Luú này đám hộ vệ mới thu đao.

Lúc này, Lương Trình cũng thuận thế lui ra.

Lương Trình tiến lên, chắp tay với Thất thúc nói:

-Thất thúc, quận chúa rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

-Xin Bình Dã Bá chớ trách tội, chúng ta thực sự có nguyên nhân, Bình Dã Bá, xin mời vào.

Trịnh Phàm gật gù, theo Thất thúc đi vào tây trạch.

Kỳ thực, bởi chuyện tối ngày hôm qua, Trịnh Phàm đại khái rõ ràng quận chúa rất khó tỉnh lại, thậm chí có thể trở thành "Người thực vật” suốt phần đời còn lại.

Nhưng chuyện này rốt cuộc phát sinh tại nhà hắn, tuy nói hắn không để lại bất cứ dấu vết gì, nhưng tóm lại vẫn có chút hiềm nghi, cho nên biết rõ quận chúa có chuyện, bên này sẽ bảo an nghiêm ngặt nhưng Trịnh Phàm vẫn là muốn mạnh mẽ tới đây, chính phản ứng lúc trước của Lương Trình, cũng vì cố ý lộ ra một thoáng binh đao ngược lại tẩy một hồi hiềm nghi cho hắn.

. . .

-Cái gì, quận chúa bị bệnh rồi?

Trịnh Phàm một mặt không dám tin tưởng, kinh ngạc thốt lên.

-Ai, đúng đấy.

Thất thúc thở dài, nhưng dư quang khóe mắt lại nhìn chằm chằm Trịnh Phàm.

Nhưng mấy năm nay trình độ diễn kỹ của Trịnh bá gia có thể nói tiến bộ thần tốc, tất nhiên biểu hiện kín kẽ không một lỗ hổng, không thể cho Thất thúc nhìn ra bất kỳ kẽ hở nào.

Còn nữa, loại kiếm khách kiếm si này, có ví dụ của Kiếm Thánh trước đây, Trịnh Phàm cũng rõ ràng, bản lĩnh chơi kiếm của bọn họ nhất lưu, nhưng những phương diện khác, kỳ thực rất bình thường.

-------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!