Sau một phen người tới ta đi, Thất thúc mở miệng nói:
-Bá gia, quận chúa bị bệnh sẽ vướng tay chân, ta dự định mang quận chúa đi Phụng Tân thành tìm Tĩnh Nam Hầu trợ giúp.
-Tìm Tĩnh Nam Hầu?
-Trình độ quân y trong Tĩnh Nam quân, rất cao!
Kỳ thực, Thất thúc cũng rõ ràng quận chúa mắc bệnh không phải loại tầm thường, Đại Hổ Nhị Hổ hai người này là đồ đệ của Túy Tiên Ông còn không cách nào giải quyết, vậy chỉ có thể tìm Luyện Khí sĩ cao minh hơn rồi.
Thất thúc rõ ràng, Tĩnh Nam Hầu Điền Vô Kính bề ngoài là Tam phẩm Võ giả, nhưng Tĩnh Nam Hầu còn am hiểu phương ngoại chi thuật.
Nể mặt mũi Trấn Bắc Hầu, Tĩnh Nam Hầu không thể không ra tay giải quyết vấn đề của quận chúa.
Cho tới việc thoái thác đến chỗ quân y, cũng bởi quận chúa rốt cuộc chưa xuất giá, mà việc kết hôn giữa bản thân và Thái tử đã chịu rất nhiều lời đồn đãi, nếu lại truyền ra tin tức mắc quái bệnh, ảnh hưởng đối với quận chúa, thật quá to lớn rồi!
Thất thúc nhìn quận chúa lớn lên, một cách tự nhiên sẽ đứng trên lập trường trưởng bối nàng mưu tính.
-Chỉ là, Bá gia hẳn rõ ràng, lúc trước chúng ta đi từ tây tới đông, đi sát Thiên Đoạn sơn mạch tiến lên chỉ lo lắng dã thú, nhưng nếu đi về phía nam, bên kia lại không yên ổn.
Trịnh Phàm vỗ đùi, nói:
-Thất thúc ngài đây nói gì vậy, quận chúa đối với Trịnh mỗ nhân có ân tri ngộ, bây giờ Trịnh mỗ rất áy náy bởi Tuyết Hải Quan không có danh y gì giúp quận chúa trị liệu. Nếu Phụng Tân thành có danh y cao minh, vậy còn do dự cái gì, Trịnh mỗ sẽ tự lĩnh một nhánh kỵ binh hộ tống quận chúa đi tới Phụng Tân thành.
-Cái này… Cái này không được, há có thể làm phiền Bá gia đích thân hộ tống?
-Ai, không sao, không sao, vừa vặn mấy ngày nay người Sở gây loạn, ta cũng vừa hay có thể đi Phụng Tân thành nghe Hầu gia dặn dò một hồi, Thất thúc không cần suy nghĩ nhiều, đây chỉ là tiện đường mà thôi.
Thế cuộc quỷ dị.
Tổng binh chạy tới chỗ Hầu gia nghe dặn dò một chút, cái này vốn là chuyện đương nhiên, đương nhiên nếu chiến sự mở ra, lại tự ý rời vị trí thì không đúng rồi.
Thất thúc gật gù, nói:
-Như vậy, đa tạ Bình Dã Bá rồi!
-Khách khí khách khí, việc này không nên chậm trễ, quận chúa không thể trì hoãn lâu ở nơi này, xin Thất thúc chuẩn bị sẵn sàng nhanh hơn một chút, ta cũng cần giao phó thuộc hạ ít việc, buổi chiều chúng ta có thể lên đường.
-Được!
. . .
-Này, ngươi có cần thiết làm như vậy không?
Đẩy cửa nhà Kiếm Thánh ra, phát hiện Kiếm Thánh đang ngồi trong sân cầm cây đuốc nước lông đầu heo.
-Không nướng sạch lông, làm sao ăn?
Kiếm Thánh tức giận hồi đáp.
-Ngươi đây muốn đòi tiền đầu heo này sao?
-Phí lời, làm sao có thể cho ngươi không công chiếm một món hơn lớn như vậy.
-A, tâm ngươi thật đủ đen!
-Trước tiên cho ngươi nợ, sau đó lại tìm ngươi tính.
Nếu Kiếm Thánh yêu thích loại giọng này, vậy Trịnh bá gia cũng không thèm hào phóng làm gì, tuy nói một cái đầu heo đối với Trịnh bá gia mà nói, thật không tính gì.
Nhưng đây là cái gì?
Cái này gọi là tỉnh cảm.
Có thể giúp Kiếm Thánh hài lòng, Trịnh bá gia không ngại phối hợp một hồi.
-Chị dâu đâu?
Trịnh Phàm hỏi.
-Đi làm rồi.
-Hổ Tử đến trường rồi?
-Ừm.
-Lão bà bà đâu?
-Đi quét vệ sinh rồi.
Kiếm Thánh thở dài, nhìn Trịnh Phàm, nói:
-Nếu ngươi không sớm thăm dò tình huống trong nhà rõ ràng, làm sao có khả năng thoải mái đẩy cửa đi vào như vậy được?
-Thế nào cũng phải thăm hỏi một chút, quan tâm một chút, không phải sao?
-A, tối hôm qua cô nương người ta vào thành, các ngươi chiêu đãi cũng đủ chu đáo!
-Ngài nhận ra rồi?
-Có cảm ứng.
Trịnh Phàm lắc đầu, cười khổ nói:
-Bên trong có chuyện, ai, cô nương này không dễ trêu, thật dám giết người đấy!
-Người ta dù sao cũng là quận chúa mà.
-Hiện tại đang nằm trên giường đây, vẫn chưa tình, chờ buổi chiều ta còn phải mang nàng tới Phụng Tân thành.
Kiếm Thánh hỏi:
-Đi Phụng Tân thành, tìm Điền Vô Kính?
-Đúng.
Trịnh Phàm gật đầu.
-Điền Vô Kính ngược lại có thể mở ra, lúc trước hắn dựa vào chính thủ đoạn này đánh bại ta.
Năm đó trong rừng vùng ngoại ô kinh đô Tấn Quốc.
Tĩnh Nam Hầu trước tiên lấy thể phách Võ phu mạnh mẽ làm tiêu hao kiếm khí của Kiếm Thánh, lại lấy phương ngoại chi thuật hình thành cấm chế, cuối cùng đánh bại Kiếm Thánh.
Kiếm Thánh đưa tay gõ gõ đầu heo, lại nói:
-Có điều Trịnh bá gia ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì, buổi tối hôm qua phí nhiều tâm tư khiến cô nương người ta không tỉnh lại, hiện tại còn muốn dẫn người ta đi cởi? Đây không phải cởi quần đánh rắm sao?
-Ha ha, đây không thể nói là cởi quần đánh rắm? Nếu ta không đi, Hầu gia trực tiếp giải cho nàng, ta chẳng phải thiệt thòi lớn sao, ta muốn nàng tối thiểu hôn mê nửa năm một năm đi.
Nếu Tĩnh Nam Hầu không giải được, vậy Thất thúc chỉ có thể mang quận chúa trở về, nguyên bản mấy cái Tổ Đình Đạo giáo của Tấn địa đã sớm bị đạp nát, Thiên Hổ sơn càng bị một cây đuốc đốt sạch sành sanh.
Nhưng đạo sĩ tha phương cao nhân xuất gia kia, Thất thúc cũng không dám để cho bọn họ tới xem bệnh cho quận chúa, cho nên khả năng rất lớn sẽ mang về thành Yến Kinh, mới tìm được người thích hợp chữa trị.
Quận chúa hôn mê, không cưỡi được ngựa, phải ngồi trong xe ngựa, trên đường di chuyển tốn thời gian rất lớn, đợi tới thành Yến Kinh còn phải tìm người, lại hao phí thêm một khoảng thời gian nữa.
Dùng cách giải thich của người mù, thời gian hôn mê càng dài, coi như ngày sau có thể chữa trị đầu óc xác suất lớn sẽ không được bình thường nữa.
-Điền Vô Kính cũng thật sủng ngươi!
Kiếm Thánh nghĩ lại, nói:
-Ngược lại sẽ làm vậy.
Rốt cuộc, con trai của Tĩnh Nam Hầu đang được Trịnh Phàm nuôi đây, đồng thời đây chỉ là một vị quận chúa, Điền Vô Kính hắn có thể vì Đại Yến đã đồ diệt cả nhà, Lý Lương Đình ngươi ném một khuê nữ, đáng là gì? Huống hồ không phải ta cố ý hại khuê nữ ngươi, đơn giản chỉ không giúp một tay thôi.
Mắt thấy người Sở bên kia muốn kiếm chuyện, vào lúc này Điền Vô Kính bảo tồn thực lực duy trì trạng thái tốt nhất để ứng đối cục diện, không vì một tiểu nữ tử hao tổn tu vi, chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?
Kiếm Thánh lật đầu heo lên, vừa tiếp tục nướng vừa lắc đầu nói:
-Tiểu dân bình thường đều cho rằng Tĩnh Nam Hầu là một Đại Ma Đầu không chút nhân tính nào, Đế Vương quyền quý rõ ràng Tĩnh Nam Hầu vì Đại Yến có thể không tiếc tất cả.
-Hả? Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?
Kiếm Thánh cầm cây đuốc lăn lăn trên mặt đất, dập tắt, nói:
-Cho nên, theo lý thuyết, Điền Vô Kính hẳn sẽ không chút do dự một đao chém ngươi mới đúng!
". . ." Trịnh Phàm.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long