Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 887: ĐI XEM BỆNH

Đội ngũ xuất phát.

Tám trăm Thiết kỵ Tuyết Hải quan tuỳ tùng, trong đó còn có Tứ Nương, A Minh và Tiết Tam.

Lương Trình cần ở nhà tọa trấn, không quản thế nào, Tuyết Hải Quan nhất định phải lưu một người biết đánh nhau lại.

Tứ Nương tùy tùng bởi lần trước Trịnh Phàm xuất chinh, một người trong lều vải trằn trọc trở mình khó có thể ngủ, Trịnh Phàm đã sớm xin thề sau này đi xa nhà, tất nhiên phải mang theo Tứ Nương.

Người mù cũng cần ở nhà lưu thủ, phụ trách quản lý chuyện sạp hàng, làm đại quản gia.

Cho tới Tiết Tam và A Minh, bởi hai vị này còn chưa lên cấp, cho nên khi ra khỏi cửa cũng phải mang theo, vạn nhất thời cơ đến?

Ma Hoàn cũng được Trịnh Phàm cho ở nhà, bởi Ma Hoàn cần khôi phục, tối hôm qua bị nghiền ép quá ác, trong thời gian ngắn mang theo bên người cũng khó phát huy tác dụng gì, để nó ở nhà trông hài tử đi, sau khi Sa Thác Khuyết Thạch rơi vào ngủ say, mỗi ngày bên người cũng cần có người chăm nom, chỉ dựa vào giáp sĩ hộ vệ bên ngoài, rất khó để Trịnh Phàm hoàn toàn yên tâm.

Quận chúa vẫn ở trong xe ngựa, chỉ có điều khi nàng đến là ngồi, còn khi nàng đi, lại là nằm.

Thất thúc tự mình đánh xe, đám hộ vệ đi theo quận chúa vẫn quay chung quanh bên cạnh xe ngựa.

Bởi có xe ngựa, cho nên tốc độ đội ngũ tiến lên tự nhiên không thể quá nhanh, tiêu hao không ít thời gian mới đến Phụng Tân thành.

Đương nhiên, Trịnh bá gia cũng không cảm thấy phiền muộn, cũng như lần này như đi dã ngoại, ban ngày có thể dựa vào danh nghĩa thăm dò bốn phía, đồng thời có thể giục ngựa ra ngoài săn thú, buổi tối ngủ lều vải có Tứ Nương, đúng là có ba thích.

Chờ tới lúc thấy đầu tường Phụng Tân thành, một người cưỡi một đầu Tỳ Thú đã rong ruổi tới dưới tường thành, bởi không gọi từ trước, ngược lại để đám hộ vệ đằng trước kinh ngạc một hồi, sau khi nhìn giáp trụ và Tỳ Thú dưới khố từ trên xuống dưới mới yên lòng.

Người đến… Chính là Lý Phú Thắng.

-Thiến nhi, Thiến nhi!

Lý Phú Thắng là loại người, rất thuần túy.

Ngày thường, hắn rất thích xắn ống tay áo, giống một lão ông.

Lúc đánh trận chẳng khác nào tên thần kinh, chỉ cần điều kiện cho phép nhất định sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế, để bản thân có thể tắm máu.

Nhưng lúc này hắn lại giống một trưởng bối đau lòng vãn bối, khi biết quận chúa xảy ra chuyện, vội vã không nhịn nổi.

Trấn Bắc Hầu có bảy nghĩa tử, trừ bỏ Thanh Sương không đổi họ, còn lại, đều trên quan diện họ Lý, nhưng bởi tuổi tác chênh lệch khác nhau, cho nên đời này, trong bọn họ có người được quận chúa gọi là ca, có người được quận chúa gọi là thúc.

Lý Phú Thắng rõ ràng là thúc.

Thất thúc tiến lên, hành lễ đối với Lý Phú Thắng nói:

-Đại nhân, hiện tại quận chúa vẫn đang hôn mê.

Ý chính là, đừng nên quấy nhiễu.

Lý Phú Thắng hít sâu một hơi, nhưng hắn cũng biết không nên nổi nóng với Thất thúc, chỉ có thể xoa eo rất bất mãn hỏi:

-Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, làm sao lại biến thành tình huống này? Sớm nghe nói Thiến nha đầu muốn tới đây, ta còn dự định mấy ngày nữa xin Tĩnh Nam Hầu gia cho nghỉ mấy ngày đi Tuyết Hải Quan, làm sao quận chúa đã hôn mê bất tỉnh rồi?

-Đại nhân, nên suy nghĩ cho danh dự của quận chúa, tốt nhất chờ dàn xếp lại đi.

Đã nói đến thế này, Lý Phú Thắng chỉ có thể gật đầu, phất tay nói:

-Vậy các ngươi mau mau vào thành, chờ một lúc nữa, ta đi xin Hầu gia giúp Thiến nha đầu trị liệu.

-Đúng!

Đội ngũ bên này vào thành, mà tám trăm kỵ binh do Trịnh Phàm suất lĩnh lại cần thu xếp đóng doanh tạm thời ngoài thành.

Lý Phú Thắng quay đầu lại trực tiếp tìm Trịnh Phàm, tiến lên dùng một quyền nện vào ngực Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm vội vàng đưa tay chặn lại.

Ầm!

Cú đấm này của Lý Phú Thắng chỉ dùng một chút khí lực, Trịnh bá gia ngăn lại, nhưng thân thể cũng lui về phía sau nửa bước.

Lý Phú Thắng thấy thế, cười ha ha nói:

-Tốt, tiểu tử ngươi từ lúc trước theo ta xuôi nam Càn Quốc đến bây giờ, tính toán sơ sơ tầm hai năm đi, công phu đã tịnh tiến đến mức độ này rồi! Ai nha, đáng tiếc, nếu từ nhỏ tập võ, kia, chà chà!

Thiên phú Trịnh Phàm tốt, hơn nữa là thiên phú tốt tuyệt đối, Lý Phú Thắng coi Trịnh Phàm như người trong nhà, cho nên khó tránh khỏi cảm thấy đáng tiếc thay Trịnh Phàm.

-Hiện tại, cũng không phải tính muộn.

Trịnh Phàm cười nói.

-Ha ha.

Lý Phú Thắng đưa tay, ôm lấy vai của Trịnh Phàm, đè thấp đầu Trịnh Phàm, đem mặt áp sát mặt Trịnh Phàm, nói:

-Thiến nha đầu rốt cuộc xảy ra chuyện gì, làm sao đến chỗ ngươi lại trở nên bất tỉnh?

-Có lẽ trên đường xảy ra điều gì bất ngờ, đến chỗ của ta mới một đêm đã xảy ra chuyện rồi.

Trịnh Phàm chỉ có thể trả lời hàm hồ như vậy.

-Ngươi cũng biết đấy, thân phận quận chúa rất cao quý, người nhìn chằm chằm nàng hẳn không phải ít, hơn nữa trong Thiên Đoạn sơn mạch cũng thường thường có Yêu thú qua lại, nói không chừng có đại yêu tinh yêu quái gì đó…

-Ai, vậy thì thật kỳ quái!

-Đúng đấy, đúng rồi, Trấn Nam quan gần nhất thế nào rồi?

Trịnh Phàm lập tức đổi chủ đề.

-Cái nhóm cháu trai này cực kỳ túng, tiếng sấm to hạt mưa hơi nhỏ, nói chung không chịu đi ra, thật khiến lão tử gấp chết, hận không thể đi ra công thành!

-Tuy gấp như không thể động vào, Ngọc Bàn thành còn không kiên cố bằng Trấn Nam quan đâu.

Nếu không phải Ngọc Bàn thành thiếu lương thảo, đến cuối cùng muốn gặm xuống, vẫn đúng rất khó.

Yến quân căn bản không có kinh nghiệm công thành, hoặc nói công thành cần cái giá đánh đổi quá cao.

-Tiểu tử ngươi, nhớ lần trước đánh nghi binh Ngọc Bàn thành đều dùng không ít khí cụ công thành do người của ngươi chế tạo ra, lần này ngươi đến có biện pháp gì không?

-Vẫn phải xem ý của Hầu gia, ngược lại chỗ ta lúc nào cũng sẵn sàng.

Cho nên lần này mang theo Tiết Tam tới, còn có một nguyên nhân khác, đó chính là nếu thật sự muốn công thành, có Tiết Tam, không hề nghi ngờ sẽ thuận tiện hơn nhiều.

Rốt cuộc lần này đến tìm Tĩnh Nam Hầu hỗ trợ thương lượng cửa sau, ngươi thế nào cũng phải biểu thị chút gì đó, đưa vàng bạc châu báu tự nhiên vô dụng, vậy thì đưa ngươi một Đại sư thủ công đi.

-Đúng, để phòng ngừa chu đáo, nha, còn có, lần này ngươi…

-Mang rượu tới rồi.

-Vậy đợi buổi tối chờ Tĩnh Nam Hầu xem bệnh cho Thiến nha đầu trước, nếu không có gì, ta và ngươi lại làm vài chén hàn huyên tâm sự, không gạt ngươi, từ khi uống rượu ngươi đưa tới, những rượu khác ta đều uống không trôi, chẳng khác gì nước đái ngựa.

Trịnh Phàm ngạc nhiên hỏi:

-Ngài hết rượu rồi?

Trịnh Phàm nhớ ngày lễ ngày tết hắn chưa bao giờ quên tặng quà đối với những người này, hơn nữa Tứ Nương đích thân lo liệu những chuyện này, chắc chắn không xảy ra sơ suất.

Lý Phú Thắng hơi ngượng ngùng cười cười, nói:

-Người nhìn chằm chằm rượu của ta cũng không ít đâu, phân đến phân đi, chính ta còn không đủ uống, thôi, trước tiên không nói cái này nữa, nếu ngươi đến rồi, ta dẫn ngươi đến gặp Hầu gia đi.

Trịnh Phàm quay đầu lại nhìn đám người Tiết Tam một mắt, sau đó đi theo Lý Phú Thắng vào thành.

-----

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!