Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 888: MUỐN TA GIẢI KHÔNG?

Có thể cảm giác được một cách rõ ràng, nhánh Trấn Bắc quân của Lý Phú Thắng này, xem như đã được Tĩnh Nam Hầu thu nạp gần xong rồi, rõ ràng nhất chính là lúc Lý Phú Thắng nói đến Hầu gia, sẽ không thêm xưng hô khác vào.

Đến Tổng binh chủ tướng còn vậy, tham tướng, tướng quân du kích và quân sĩ phổ thông phía dưới tất nhiên sẽ không cần phải nghĩ rồi.

Trong thành ngoài thành, trật tự ngay ngắn, bởi lúc trước chiến loạn Phụng Tân thành từng là"Ổ trộm cướp" của hai huynh đệ Tư Đồ Quýnh và Tư Đồ Nghị, sau đó lại bị Trịnh Phàm suất quân san phẳng một lần, cho nên cho dù hiện tại bách tính trong thành không còn nhiều, nó vẫn gián tiếp giúp trú quân thuận tiện hoạt động.

Nửa đường, một tên binh sĩ giục ngựa lan truyền quân lệnh đi về phía Lý Phú Thắng.

Hướng đông nam xuất hiện một nhánh kỵ binh Trấn Nam quan có dấu hiệu hoạt động, Tĩnh Nam Hầu ra lệnh Lý Phú Thắng suất quân đi vây quét trước.

Từ lúc vị Tiết Nhượng tướng quân trấn thủ Trấn Nam quan kia nâng đỡ một con cháu Tư Đồ gia trùng kiến Đại Thành quốc mãi cho đến hiện tại, Đại Thành quốc mới kia cũng không có ý định đánh về Dĩnh Đô khôi phục cố thổ, trái lại có vẻ rất tiêu cực, nhiều nhất chỉ phái ra bộ đội cỡ nhỏ ra ngoài tiến hành đột kích gây rối vân vân.

Lần này, tựa hồ quy mô lớn hơn một chút, cho nên trực tiếp hạ quân lệnh để lần này Lý Phú Thắng tự mình chủ trì vây quét, không thể giống trước đây để đám quân địch này chạy trốn.

Quân lệnh như núi, chớ nói hiện tại quận chúa chỉ hôn mê, ngay cả quận chúa sắp ốm chết, Lý Phú Thắng cũng không thể trước mặt quân lệnh nói nữa chữ “Không”.

Cho nên, Lý Phú Thắng nhìn Trịnh Phàm một mắt, sau khi ôm quyền, tức khắc thôi thúc Tỳ Thú dưới khố, nhanh chóng ra khỏi thành chỉnh quân rồi.

Trịnh Phàm thở một hơi dài nhẹ nhõm, đi tới Nguyên soái phủ đại quân đông chinh, cũng coi như Tĩnh Nam Hầu phủ đi.

Đỗ Quyên chết rồi, mỗi ngày Điền Vô Kính đều ở nơi này.

Thành thật mà nói, có Hầu phủ hay không có Hầu phủ, kỳ thực không khác nhau gì cả, ngược lại hiện tại Tĩnh Nam Hầu đã xem như ngươi cô đơn, giữa quân doanh và nhà đã không còn sự khác nhau.

Sau khi báo cáo thân phận, một đường đi tới, đến trong sân phía sau tiểu viện, Trịnh Phàm nhìn thấy Điền Vô Kính.

Lão Điền có năng lực chống ép rất mạnh, cái gọi là “Sơn hà vỡ trước mặt không biến sắc”, thật đúng với trường hợp của hắn.

Lúc này Tĩnh Nam Hầu toàn thân mặc mãng bào trắng đứng ven hồ nước, đang cho cá ăn.

Theo lý thuyết, hiện tại hắn mặc mãng bào không thích hợp, bởi Vương tước đã bị gọt đi, nhưng không ai quan tâm cái này.

Nhìn thấy Điền Vô Kính, Trịnh Phàm hít sâu một hơi, trực tiếp quỳ một chân xuống:

-Mạt tướng tham kiến Hầu gia!

-Bọn họ vẫn gọi ta là Vương gia.

Điền Vô Kính quay đầu nhìn Trịnh Phàm nói:

-Tựa như chỉ lo gọi ta là Hầu gia, ta sẽ không vui vậy.

-Mạt tướng vẫn cảm thấy gọi Hầu gia thân thiết, thuận miệng hơn.

-Hiện tại Tuyết Hải Quan thế nào rồi?

-Nhờ phúc Hầu gia, trên dưới đều rất tốt, mùa đông này ngược lại có thể an nhàn trải qua rồi.

Tĩnh Nam Hầu cười nói:

-Ngược lại loại người như ngươi đi đâu cũng không sợ chết đói!

Trịnh Phàm cũng cười nói:

-Hầu gia hẳn biết, trước đây mạt tướng làm buôn bán nhỏ, quen sống tính toán tỉ mỉ rồi.

Điền Vô Kính gật gù, ném số thức ăn cho cá còn lại vào trong bể nước.

Trước kia khu vực này kỳ thực là Hoàng cung của Tư Đồ Nghị, tuy rằng không có gạch vàng ngói xanh, nhưng trên cách cục vẫn tính tinh xảo, lúc trước Trịnh Phàm suất quân tới đây chỉ giết hai huynh đệ Tư Đồ Nghị, không học Hạng Vũ đốt nhà địch.

Trước lúc xuất phát, Thất thúc nơi đó và Trịnh Phàm nơi này, đều phái người truyền tin đến Phụng Tân thành, đại bộ đội bởi hộ tống xe ngựa cho quận chúa, nhưng vẫn đều đều hai ngày phái kỵ binh đến Phụng Tân thành báo tin.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Tĩnh Nam Hầu hẳn đã biết xảy ra chuyện gì.

Điền Vô Kính nhìn Trịnh Phàm, hỏi:

-Ăn chưa?

-Ta chưa, Hầu gia.

-Chờ lúc nữa, chúng ta cùng dùng bữa đi.

-Vâng, Hầu gia.

Tĩnh Nam Hầu bỗng nhiên hỏi:

-Chuyện Thiến nha đầu bị hôn mê, do ngươi làm sao?

-Ngạch… Cái này…

-Muốn ta giải không?

-Tạm… Thời… Tạm thời…

-Há, vậy thì không giải rồi!

. . .

Tĩnh Nam Hầu ăn cơm trưa hơi trễ, thời điểm gần hai giờ rưỡi xế chiều mới bắt đầu ăn.

Món ăn không tính phong phú phô trương, nhưng cũng coi như tinh xảo, một mặn hai rau một canh.

Trịnh bá gia chia đũa, đồng thời ngồi với Tĩnh Nam Hầu bên cạnh hồ nước, bắt đầu ăn.

Lúc trước nói chuyện quá mức thuận lợi, vừa nói mấy câu, tựa hồ mức độ việc quận chúa xảy ra chuyện, khả năng dưới cái nhìn của Trịnh bá gia hắn lớn bằng trời, nhưng trong mắt Tĩnh Nam Hầu, đơn giản là chuyện mâu thuẫn xích mích nhỏ giữa hai vãn bối mà thôi.

Quan trọng nhất chính là, thủ đoạn của Trịnh Phàm rất sạch sẽ, không lưu tí ti dấu vết, như vậy bao che hay không bao che, cũng chỉ là chuyện một câu nói, thậm chí ngay cả lời cũng không cần nói.

Nếu muốn gán tội cho người khác, không sợ không tìm ra lý do không phải được dùng ở chỗ này, rốt cuộc tính thế nào hiện tại Bình Dã Bá đã không phải quả hồng mềm, huống chi sau lưng hắn còn có Tĩnh Nam Hầu.

Trịnh Phàm ăn hai bát cơm, ăn đến chén thứ hai, Điền Vô Kính chủ động lấy cơm tẻ còn thừa cho vào đĩa thức ăn mặn, tùy ý quấy mấy lần, lại đưa cho Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm hắn thì đổ phần cơm còn lại vào chén canh, đồng thời đổ nốt phần thức ăn còn lại vào.

Hai nam nhân ngược lại không liếm mâm, nhưng ăn rất sạch sẽ, cơ bản không còn sót lại gì.

Ăn cơm xong có thân vệ đến thu thập bát đũa, bởi Phụng Tân thành thoạt nhìn như một tòa thành, tòa phủ đệ này thoạt nhìn như Hầu phủ, nhưng trên thực tế càng giống một tòa quân doanh và soái trướng, trong quân đội tất nhiên không tiện xuất hiện hầu gái, cho nên nơi này không thấy tỳ nữ gì đến đây đưa khăn chậu rửa mặt gì.

Điền Vô Kính lấy nước từ trong bể, ngồi xổm xuống, rửa tay lay miệng.

Trịnh bá gia cũng học theo răm rắp, ngồi xổm ở bên cạnh, rửa tay.

Sau khi vẩy vẩy ta, Điền Vô Kính ngẩng đầu nhìn sắc trời, nói:

-Sắp mưa rồi.

Trịnh Phàm gật gù, nói:

-Đúng vậy.

Tuy rằng xác suất lớn sẽ mưa, nhưng Điền Vô Kính vẫn đi ra Hầu phủ, Trịnh Phàm tất nhiên bám theo.

Tĩnh Nam Hầu cất bước trong Phụng Tân thành giống Trịnh bá gia cất bước trong Tuyết Hải Quan, trong ngoài đều là binh lính trung thành, tất nhiên không cần lo lắng vấn đề an toàn.

Đồng thời, thực lực bản thân của Tĩnh Nam Hầu đặt ở đây, đối với phần lớn thích khách trên cõi đời này mà nói, chín mươi chín phần trăm nỗ lực đại khái là làm sao xuyên thấu cảnh giới và phòng vệ bên ngoài rồi tới ám sát mục tiêu.

Nhưng gặp Điền Vô Kính chỗ này thì ngược lại, bởi coi như ngươi hao tổn tâm cơ cộng thêm vận may ngất trời, tránh thoát Tĩnh Nam quân tuần tra, vất vả đi đến trước mặt Điền Vô Kính, lúc đó ngươi mới cảm thấy cái gì gọi là độ khó chân chính.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!