Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 889: THIÊN CƠ CÁC

Có lẽ rõ ràng Hầu gia muốn đi đơn độc, ngược lại không có giáp sĩ tùy tùng, nhưng Trịnh Phàm vẫn chú ý phía bên ngoài vẫn có một đội thân vệ động, có điều bọn hắn chỉ có thể giữ khoảng cách theo sát, không có tình huống đặc biệt sẽ không lên trước.

Một tên giáp sĩ tới đưa Trịnh Phàm một cái dù, đi ra khỏi cửa Hầu phủ không xa, trời bắt đầu bắt đầu mưa, Trịnh Phàm đẩy dù ra, đồng thời che cho hắn và Điền Vô Kính.

Mưa mùa hè sẽ làm ngươi cảm thấy phát dính, như vậy mưa đầu mùa đông sẽ khiến ngươi thấy phát lạnh, còn nữa Phụng Tân thành trải qua mấy lần chiến hỏa, cũng không còn cảnh tượng yên bình gì, cứ như vậy cất bước trong đường phố, thật khó tìm được cái gì yên tĩnh và phong vị.

Trịnh Phàm không biết Điền Vô Kính muốn đi nơi nào, hắn cũng không cần biết, chỉ cần theo là được.

Lùi một vạn bước mà nói, thật vất vả gặp lão Điền, chỉ đơn thuần đi tản bộ cùng hắn cũng không sao.

Bên trong Phụng Tân thành có một nửa khu vực là quân doanh, còn nữa bên kia rất cũ nát, không có nhiều người.

Điền Vô Kính đến chỗ hẻo lánh, Trịnh Phàm mở miệng nói:

-Hầu gia, kỳ thực Phụng Tân nơi này cũng coi như chỗ tốt!

Tuy nói lúc trước hai huynh đệ Tư Đồ Nghị bị Sở nhân đuổi khỏi Ngọc Bàn thành, nhưng sau đó lựa chọn Phụng Tân, hiển nhiên cũng có khảo cứu, tự nhiên bọn hắn sẽ không đi khu vực thâm sơn và cốc nát.

Nghĩa bóng chính là, Phụng Tân thành hoang vu như vậy thực sự quá đáng tiếc, trước mắt bây giờ đại cục gian nan, cần phải phát triển tự sinh tự cứu.

Điền Vô Kính rất bình tĩnh nói:

-Một khi Sở nhân toàn diện khai chiến, khu vực Phụng Tân thành này tất nhiên trở thành mục tiêu đầu tiên, nơi này đại khái sẽ bị vây thành.

Điền Vô Kính cũng giải thích, Sở Quốc là bách túc chi trùng tử nhi bất cương (Chú thích: Côn trùng trăm chân, đến chết vẫn còn giãy dụa), lúc trước tàn sát mấy vạn Sở quân trong Ngọc Bàn thành, tuy nói đây là tinh nhuệ Sở Quốc, nhưng dù sao Sở Quốc cũng là đại quốc, tổn thất từng ấy còn chưa đến mức khiến bọn hắn “Thương gân động cốt”.

Lần sau khai chiến, Sở nhân nhất định sẽ điều động càng nhiều binh mã, Yến Quốc am hiểu chính là tác chiến kỵ binh, tác chiến kỵ binh cũng cần một chiến lược chống đỡ làm điểm tựa, Phụng Tân thành xác suất lớn sẽ trở thành cái đinh trên bàn cờ.

Cho nên hiện tại coi như kinh doanh, đợi lúc Sở quân vây thành tất nhiên thành uổng phí thời gian, thậm chí sau khi thu nạp quá nhiều nhân khẩu không phải binh lính, ngược lại trở thành gánh nặng.

-Vâng, mạt tướng đã hiểu!

-Tuyết Hải Quan ngươi ngược lại có thể kinh doanh thật tốt, hiện tại Sở nhân khống chế Trấn Nam quan, một khi khai chiến, ban đầu thế chủ động sẽ nằm trên tay Sở nhân, nhưng có Bản Hầu tọa trấn Phụng Tân thành, Sở nhân cũng không dám phân ra binh lực đi đánh Tuyết Hải Quan ngươi.

Lời rất tự tin, nhưng mà Tĩnh Nam Hầu đúng là có vốn liếng nói câu này.

Chỉ cần đầu chủ soái Sở quân không bị lừa đá, tự nhiên không dám đánh cờ với Tĩnh Nam Hầu, còn dám chia binh đi tấn công Tuyết Hải Quan.

Sở nhân và Càn nhân đều có một vấn đề tương tự, đó chính là Sở nhân không nhiều kỵ binh, mà Tuyết Hải Quan là một tòa quan ải lớn, đặc biệt sau khi được tu sửa, theo binh lực hiện hữu, nhân khẩu và khả năng động viên chiến tranh của Tuyết Hải Quan, nếu Sở nhân không phái ít nhất mười vạn đại quân căn bản không thể cắn nổi nó.

-Vâng, mạt tướng rõ ràng.

-Cục diện không thể nói là tốt, nhưng cũng không thể coi là xấu, ngược lại phần phía đông Tư Đồ gia đã sớm bị đập nát, nếu tiếp tục đánh sẽ không tổn thất quá lớn. Chỉ là Càn Sở đồng thời phát lực, chung quy cần tìm một phương pháp phá cục.

-Nếu có thể đánh hạ Trấn Nam quan thì tốt rồi.

Trịnh Phàm nói.

Bắt Trấn Nam quan, hoàn toàn khôi phục đường biên giới năm đó giữa Tư Đồ gia và Sở Quốc, ngăn cách uy hiếp từ Sở nhân bên ngoài, tự nhiên sau này muốn phòng thủ sẽ đơn giản hơn nhiều.

-Không có đầy đủ tự tin, vẫn không nên hành sự như vậy, việc công thành rốt cuộc không giống dùng kỵ binh, đầu tiên tính liên lụy càng lớn, dễ dàng đem thẻ đánh bạc đặt trên mặt bàn, muốn lui bước lại sẽ rất khó.

Nói tới chỗ này, Điền Vô Kính lại nói:

-Lại nói, có Sở nhân bên người thường thường kêu to vài tiếng, cũng đỡ cô đơn.

Khóe miệng Trịnh Phàm theo bản năng giật giật.

Cũng không biết Điền Vô Kính cố ý hay bởi cục diện bức bách chưa tìm ra lối thoát nên an ủi bản thân đây.

Điền Vô Kính đi tới một cửa từ đường, ngừng lại.

Tấm biển trên từ đường rơi trên mặt đất, bị vỡ thành rất nhiều khối, hiển nhiên cố ý bị phá huỷ, đứng bên ngoài ngưỡng cửa rách nát, cũng có thể nhìn thấy bên trong ngổn ngang.

-Nguyên bản nơi này là từ đường một thế gia bên trong Phụng Tân thành, sau này hai huynh đệ Tư Đồ Nghị tới đây, đã đẩy tất cả linh vị cung phụng trong tòa từ miếu này ra, đổi thành tổ miếu Tư Đồ gia hắn.

-Tổ miếu? Ngược lại đúng là “Chim sẻ nhỏ nhưng gan đủ to”.

Trịnh Phàm trêu nói.

-Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ nói đây là báo ứng.

Điền Vô Kính nói.

-Hầu gia, mạt tướng không tin cái này.

Điền Vô Kính gật gù, cất bước đi vào.

Trịnh Phàm không rõ ràng Tĩnh Nam Hầu muốn dẫn hắn tới đây làm gì, hắn vốn cho rằng Tĩnh Nam Hầu sẽ dẫn hắn đến thăm quận chúa, cho dù nói không chữa bệnh giúp nàng, nhưng ít nhất sẽ lướt qua, nói một tiếng tạm thời không thể ra sức.

Nhưng rất hiển nhiên, sau khi quyết định làm hay không làm, Tĩnh Nam Hầu không có hứng thú che lấp, bằng không lúc trước cũng không để hai vị thái giám tuyên chỉ đập đầu chết trước cửa Hầu phủ tại Lịch Thiên thành rồi.

Trong từ đường rất lộn xộn, trong chính sảnh có một tượng phật đã đổ xuống từ bàn thờ, nghiêng người dựa vào góc tường.

Tượng phật này làm từ gỗ, nhưng lúc này đã rạn nứt, một vài chỗ có thể nhìn ra dấu vết mốc meo.

Tượng phật cũng cần người hầu hạ, thời gian lâu dài không ai đi dọn dẹp, cũng “Già” nhanh.

Điền Vô Kính duỗi tay chỉ vào tôn tượng phật bằng gỗ này, nói với Trịnh Phàm:

-Ngươi thấy thế nào?

Trịnh Phàm trầm ngâm chốc lát, nói:

-Trong mắt tín đồ hắn là Phật, trong mắt thợ thủ công hắn là tác phẩm, trong mắt thương nhân hắn là hàng… Còn trong mắt ta, hiện tại hắn chỉ là một khối gỗ mục.

-Hay lắm hay lắm!

Trịnh Phàm vừa dứt lời, tự phía sau từ đường, một ông lão đi ra, phía sau ông lão kia có một vị đại hán.

Vị đại hán này có thân thể cường tráng, có thể sánh vai với Phiền Lực, lỗ mũi đeo vòng, cường tráng như trâu.

Vóc người lão ông kia thấp bé, tuổi tác đã lớn, dáng người đã co lại, nhưng vẫn cao hơn Tiết Tam một cái đầu.

-Vương gia, vị này chính là Bình Dã Bá?

Ông lão chỉ Trịnh Phàm hỏi Điền Vô Kính.

-Là hắn.

-Há, tiểu nhân hương dã tham kiến Bình Dã Bá gia, Bình Dã Bá phúc khang.

Ông lão hướng Trịnh Phàm hành lễ, ánh mắt Trịnh Phàm ngưng lại, không đáp lễ.

Bởi Ma Hoàn không bên người, các Ma Vương cũng không bên người, bỗng nhiên nhô ra hai người xa lạ, Trịnh bá gia theo bản năng hơi sốt sắng.

Nhưng rất nhanh, tâm tình Trịnh Phàm cũng trấn định lại, không quản thế nào, Tĩnh Nam Hầu vẫn đứng cạnh hắn.

Ông lão kia không cảm thấy động tác của Trịnh Phàm vô lễ, ngược lại cười nói:

-Tiểu lão nhi tự giới thiệu một chút, tiểu lão nhi họ Tằng, tên Sơ Lãng, chính là chưởng môn Thiên Cơ các.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!