Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 891: BINH Ý

Toàn bộ Tấn địa kỳ thực giống như một bồn địa, mà muốn đi ra bên ngoài phải thông qua các tòa hùng quan trấn thủ.

-Lấy binh mã cỡ nhỏ ngấm dần vào, đồng thời cho Sở nhân một chút bài học!

Điền Vô Kính nói.

Lúc này Trịnh bá gia phản ứng lại, lập tức nói:

-Thuộc hạ cảm thấy Nhậm Quyên tổng binh, dụng binh như thần, có thể gánh nhiệm vụ này!

Điền Vô Kính nhìn Trịnh Phàm.

-Không phải, Hầu gia…

-Nhớ năm đó, Trịnh bá gia ngươi dẫn ba trăm Man binh dám đánh Miên Châu thành, hiện tại làm sao… Không dám nữa?

-Hoắc gia, lúc trước ta áp dụng chiêu “Vua thua thằng liều”, bây giờ ta…

-Công thành danh toại rồi?

-Ta…

Trịnh Phàm ngậm ngừng.

Tĩnh Nam Hầu gõ tay trên bàn, chậm rãi nói:

-Ngươi thử một chút xem, lĩnh một ngàn kỵ đi vào, cũng không nhất định nhất định bắt ngươi phải làm gì, coi như đảo qua vài vòng, để Sở nhân sợ phải kiềm chế lại cũng được, vẫn giống lần trước, Bản Hầu không đưa cho ngươi quân lệnh cụ thể, ngươi cứ tùy cơ ứng biến là được!

Trịnh Phàm vẫn cố chấp nói:

-Hầu gia, ta cảm thấy chuyện này vẫn cần bàn bạc kỹ càng, cho thuộc hạ thêm một ít thời gian, năm nay không được sang năm, sang năm không được năm sau, muộn nhất năm sau, thuộc hạ tuyệt đối có thể giúp Hầu gia ngài đánh hạ Trấn Nam quan.

Điền Vô Kính gật gù.

Trịnh Phàm thở một hơi dài nhẹ nhõm.

-Tháng giêng xuất phát, vừa vặn thay Bản Hầu hướng vị Nhiếp Chính Vương Sở Quốc kia, chúc tết!

". . ." Trịnh Phàm.

. . .

Rời khỏi từ đường, Trịnh Phàm tiếp tục che ô.

Tĩnh Nam Hầu đi phía trước, Trịnh Phàm đi sau nửa bước, có điều ngược lại vai hắn không bị ướt, bởi cái ô này rất lớn.

Rốt cuộc đây là trong quân, làm sao có thể dùng loại ô dù hoa nhỏ giống nữ nhân khuê các?

Kỳ thực, Trịnh Phàm vẫn cảm thấy Hầu gia nóng ruột rồi.

Mấu chốt nhất chính là, Trịnh bá gia không cho rằng hắn là phúc tướng, phúc phận của hắn vẫn bắt nguồn từ thực lực.

Cho tới loại vận thế tốt về mặt ý nghĩa kia, mỗi lần hắn ra chiến trường đều gặp phải tên bắn lén.

Nếu không phải bên người có Ma Hoàn và A Minh, chính hắn đã sớm bị bắn thành nhím rồi.

Cũng bởi nhận thức rõ ràng đối với bản thân, trước đây không gia nghiệp tự nhiên cần liều mạng ra ngoài một phen, hiện tại đã có gia nghiệp, bắt đầu tích góp thực lực, một cách tự nhiên muốn vững vàng.

Cho ta thời gian thêm ba năm nữa, đại quân Tuyết Hải Quan ta nhất định không thua kém Tĩnh Nam quân, lại phối hợp thêm những đại quân khác, muốn đánh hạ nó không phải rất đơn giản sao?

Chuyện này chỉ có thể là “Cái mông quyết định cái đầu”, bởi thời gian kéo lâu, đối với Tuyết Hải Quan có thể sẽ rất tốt, nhưng đối với hình thức Tam Quốc trước mắt mà nói, khả năng chính là bên này vừa biến mất, bên kia đã sinh ra thêm rồi.

Quan trọng nhất chính là, Trịnh Phàm biết không chỉ Yến Hoàng không kịp đợi, kỳ thực Tĩnh Nam Hầu cũng có chút không kịp đợi nữa rồi.

Hầu gia không đi dạo tới chỗ khác, trên thực tế bây giờ Phụng Tân thành cũng không có chỗ nào đáng để đi dạo.

Lúc trở lại cửa Hầu phủ, Trịnh Phàm nhìn thấy Thất thúc đang đứng nơi đó, thấy Tĩnh Nam Hầu xuất hiện, Thất thúc lập tức quỳ phục xuống hành lễ, nói:

-Xin Hầu gia trị liệu cho tiểu thư nhà ta.

Sau khi Thất thúc dàn xếp xong cho quận chúa, một mực đợi không thấy Tĩnh Nam Hầu xuất hiện, lại phái người đi ra ngoài, sau khi nghe ngóng mới biết Lý Phú Thắng đã lĩnh binh ra khỏi thành rồi.

Bất đắc dĩ, Thất thúc chỉ có thể tự đi tới cửa Hầu phủ chờ đợi.

Điền Vô Kính không lên tiếng, chỉ tiếp tục đi về phía trước, muốn vào phủ.

Trịnh Phàm đứng phía sau lộ ra dáng vẻ khẩn cầu, nói:

-Hầu gia, quận chúa nàng, Hầu gia, quận chúa nàng…

Điền Vô Kính vẫn không có phản ứng.

Thất thúc di chuyển đầu gối, ngăn cản đường Tĩnh Nam Hầu đi vào Hầu phủ.

Tĩnh Nam Hầu đưa chân, giống như giẫm giống như đạp lên.

Ầm!

Thất thúc bị đạp lăn, hắn lại lập tức bò lên, tay trái theo bản năng cầm kiếm.

Bạch! Bạch! Bạch!

Lúc này một đám giáp sĩ ngoài cửa Hầu phủ đều rút đao nhắm ngay Thất thúc.

Bọn họ mặc kệ trước mắt ông già này rốt cuộc có phải người của Trấn Bắc Hầu phủ hay không, bọn họ chỉ biết ai dám rút kiếm trước mặt Hầu gia, chắc chắn phải chết!

Thất thúc không rút kiếm, mà lấy trán chống đất, khẩn cầu:

-Hầu gia, van cầu ngài nhìn tiểu thư nhà ta một cái đi.

Điền Vô Kính không hề bị lay động, đi vào Hầu phủ.

Trịnh Phàm vừa lo lắng nhìn bóng lưng Tĩnh Nam Hầu, trong lòng lại như lửa đốt nhìn Thất thúc.

Sau đó hắn nghiêng đầu, làm bộ bất đắc dĩ chỉ có thể tiến vào phủ.

Chờ sau khi vào phủ, Trịnh Phàm mở miệng hỏi:

-Hầu gia, vừa rồi hắn định xuất kiếm sao?

-Tư chất của hắn không được, cho nên mở ra lối riêng, suốt đời chỉ luyện chiêu kiếm này, nhưng không giết được ta, ngược lại có thể giết ngươi.

-Ngạch…

-Ngu Hóa Bình không phải ở chỗ ngươi sao?

-Ngạch, ở chỗ ta, nhưng…

Tĩnh Nam Hầu tiếp lời:

-Còn chưa tu dưỡng xong?

Trịnh Phàm trả lời:

-Hiện tại đã có thể bước xuống giường đi, làm một ít việc.

Điền Vô Kính nghe nói như thế, khẽ gật đầu, nói:

-Có phải nhìn dáng vẻ vẫn rất suy yếu?

-Đúng thế.

Điền Vô Kính không nói cái gì nữa, dẫn Trịnh Phàm đi, tiến vào một gian thư phòng.

Nói đây là thư phòng, nhưng trên giá sách lại không xếp sách vở gì, trên mặt tường treo một bức địa đồ to lớn.

-Giữa Tấn và Sở có núi sông cách trở, tuy nói không gồ ghề như con đường từ Thịnh Lạc vào cánh đồng tuyết, nhưng vẫn tính là gian nguy, mà trong Thiên Đoạn sơn mạch có chút dã nhân chín, sẽ không tạo thành uy hiếp gì, nhưng Sở nhân nơi đó, đã xây dựng không ít bảo trại.

Dã nhân tại Thiên Đoạn sơn mạch cơ bản năm bè bảy mảng, ghê gớm lắm thì có ba bốn bộ tộc cùng xuất binh náo nhiệt một hồi, nhưng Sở nhân không giống, Sở Quốc là một quốc gia đường hoàng ra dáng.

Lúc ngươi đi qua, cho dù chỉ gặp tiểu bảo trại có tầm chục binh sĩ đóng quân, chỉ cần chúng phát hiện ngươi, nhất định sẽ đốt phong hỏa đài báo động, ngươi sẽ bị bại lộ trong chớp mắt.

Đợi ngươi thở hổn hển thật vất vả vượt núi băng đèo đi ra, khả năng đã có một nhánh Sở quân đợi từ lâu.

-Rất khó vượt qua đi.

Trịnh Phàm cảm khái nói.

-Chính bởi khó, mới để ngươi đi.

Điền Vô Kính xoay người, vừa cầm lấy ấm trà vừa tiếp tục nói:

-Đều nói Nam Bắc hai Hầu Đại Yến ta mạnh mẽ phạt Tấn, một trận chiến hủy diệt nửa Tam Tấn chi địa, nhưng khi đó thủ hạ của ta và Lý Lương Đình chính là tinh nhuệ Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân. Văn nhân Càn Quốc thích thổi phồng, dựng đài cho nhau, cho nên bên trái một danh sĩ bên phải một văn hào. Chính Ngu Hóa Bình chỗ ngươi, không phải cũng thổi phồng ra một tên Tạo Kiếm Sư sao?

-Hầu gia có ý…

Tĩnh Nam Hầu dứt khoát nói:

-Kỳ thực đều giống nhau, trong quân đội ngươi cũng phải hết sức làm ra nhiều công lao đi, binh lính trong quân chỉ cần tin một cái, đó chính là theo ai có thể đánh thắng trận!

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!