Tĩnh Nam Hầu nói đến đây, cười nhẹ nói tiếp:
-Chiến dịch lúc trước tại Tuyết Hải Quan, ngươi đã làm rất khá, nhưng vẫn chưa đủ!
Trịnh bá gia rất muốn đáp một câu: Tương lai ta sẽ tạo phản, có cái gì đủ hay không đủ?
-Vào tháng giêng còn sớm, cũng không cần nóng lòng nhất thời, ngươi có thể trở về chuẩn bị cẩn thận.
-Vâng, Hầu gia.
-Bôn ba qua lại khổ cực.
-Hầu gia nói quá lời rồi.
Tĩnh Nam Hầu khoát khoát tay, nói:
-Được rồi, không làm mất nhiều thời gian của ngươi nữa, chuyện của Thiến nha đầu sẽ không tính trên đầu ngươi, chờ sau khi Lý Phú Thắng trở lại, ta tự có sắp xếp.
-Vâng, Hầu gia.
Trịnh Phàm lùi về sau hai bước.
Hắn dự định xoay người rời đi trước, lại ngẩng đầu nhìn Điền Vô Kính, nói:
-Hầu gia, ngài tự bảo trọng, lần này ta đến mang tới không ít đồ ăn, bởi lo lắng thức ăn nơi này quá nhạt nhẽo, cho ngài thêm chút tư vị. Mặt khác, còn có…
Trịnh Phàm đưa tay vào ngực, lấy ra một cái bao cỡ nhỏ, mở ra, bên trong là một cái yếm nhỏ.
Đặt cái yếm nhỏ trên khay trà, ánh mắt Điền Vô Kính rơi trên cái yếm này, không hề dời.
Trịnh Phàm cười nói:
-Tên kia lớn hơn rồi, cái này đã bé, không mặc vừa nữa rồi.
Điền Vô Kính gật gù, đưa tay, cầm cái yếm, đầu ngón tay không nhịn được, vuốt nhẹ trên cái yếm.
-Hầu gia, ta đi đây, chờ đến thời điểm, ta sẽ lĩnh một nhánh binh mã tới đây.
Tĩnh Nam Hầu khẽ gật đầu, không lên tiếng.
Trịnh Phàm xin cáo lui rời đi, sợ gặp phải Thất thúc không rời đi, nên đi ra từ cửa sau.
Vào lúc này, sắc trời đã dần muộn, nhưng bởi vừa nhận được nhiệm vụ, Trịnh Phàm không dám trì hoãn chút nào, sau khi ra khỏi cửa thành đã hội họp với nhánh binh mã.
Trong lều vải, mọi người ngồi vây quanh.
Trịnh Phàm thuật lại câu chuyện hôm nay một lần, nói:
-Chuyện như vậy, tính cả thời gian vòng lại đây, chúng ta đại khái còn thời gian một tháng đi chuẩn bị.
Tứ Nương mở miệng nói:
-Chuyện này vẫn nên tham khảo ý kiến của A Trình chứ?
Tiết Tam nói:
-Nên hỏi, nhưng không thể để chủ thượng tự mình suất quân lẻn qua, ở nhà không có ai trông coi chứ? Nếu lần này chỉ mang một ngàn kỵ đi, A Trình cũng không phát huy được gì nhiều, không bằng để đầu cương thi thối kia tiếp tục thủ nhà.
Tiết Tam dừng một lát, nói tiếp:
-Xin chủ thượng yên tâm, chờ sau khi trở về, thuộc hạ trước tiên lôi đám thủ hạ kia ra, sớm thăm dò đường xá nơi đó, chờ tháng giêng mặt sông hoàn toàn kết băng, chủ thượng có thể thong dong đi qua rồi.
A Minh uống một hớp máu, nói:
-Tĩnh Nam Hầu đây coi chúng ta là vận may? Muốn phá thế cục trước mắt rồi?
Tiết Tam cười cười, nói:
-Đây là Tĩnh Nam Hầu đang vun bón chủ thượng, ý rất rõ ràng rồi, tiếp theo chúng ta nên tính toán thế nào, lần này ai sẽ theo chủ thượng đây.
Tiết Tam nói rất chuẩn, đúng trọng tâm.
-Cương thi thối thủ nhà, A Minh ta khẳng định đi theo, Ma Hoàn đến thời điểm cũng nên khôi phục, vì an toàn của chủ thượng khẳng định phải đi theo.
-Người mù?
A Minh hỏi.
-Trong nhà cần lưu một văn một võ.
Tiết Tam nói.
Tứ Nương theo đi, như vậy trong nhà khẳng định cần để lại một người sắp xếp và quản trị kinh doanh.
Cho dù người mù vẫn chưa lên cấp, nhưng so với công việc may vá, người mù ngươi chỉ có thể nhận chút oan ức rồi.
Trịnh Phàm giơ tay lên, hơi nghi hoặc một chút nói:
-Làm sao tính đi tính lại, cảm giác hình như hơi thiếu cái gì?
. . .
-Khặc khặc. . . Khặc khặc. . .
Kiếm Tỳ nằm trên giường, biểu tình vô cùng uể oải, ngay cả ho khan cũng không khó.
Phiền Lực đứng bên cạnh, nhìn nàng.
Đại phu vừa mới đi, cho phương thuốc, Phiền Lực đã để hầu bàn đi sắc thuốc rồi.
Nhưng thuốc kia phải chăng có hữu dụng hay không, Phiền Lực cũng không ôm hi vọng lớn.
Bởi Phiền Lực rõ ràng, Kiếm Tỳ bị phong hàn không phải loại phong hàn thông thường.
Ở tình huống bình thường phong hàn đều từ ngoài đi vào, mà lần này Kiếm Tỳ lại từ bên trong phát ra.
Nàng có thể chất kiếm phôi trời sinh, không biết tại sao bỗng nhiên xảy ra vấn đề, dẫn đến khí thế trong cơ thể bắt đầu hỗn loạn.
Nguyên bản Phiền Lực mang theo Kiếm Tỳ rời Yến Kinh trước quận chúa, nhưng bởi Kiếm Tỳ sinh bệnh, cho nên trì hoãn gần tháng, đến bây giờ mới tới Dĩnh Đô.
Kiếm Tỳ hơi khó khăn mở mắt ra, nhìn Phiền Lực, rất yếu ớt nói:
-To con, có phải ta sắp chết rồi không?
Bệnh đến rất hung mãnh, cũng khó trách tiểu cô nương này sẽ nghĩ loạn.
Phiền Lực gật gù, nói:
-Nhìn dáng dấp, hẳn sắp nhanh.
-Đều do ta không được, trì hoãn chuyện của ngươi rồi.
-Đúng vậy.
Ngực Kiếm Tỳ hậm hực một trận, hơi mím mím môi, nói:
-To con, sau khi ta chết, ngươi dự định làm sao an táng ta?
-Hỏa táng, lấy tro cầm về cho dễ.
". . ." Kiếm Tỳ.
-Ngươi trước tiên nghỉ ngơi, lại gắng gượng một chút, chờ một lúc ta đi trong thành loanh quanh một chút, thử xem có thể kiếm một tên kiếm khách lại đây hay không, ta vẫn cảm thấy lần này ngươi bị bệnh, hẳn liên quan đến kiếm.
Nói xong, Phiền Lực đứng dậy, nhìn bên ngoài một chút thấy sắc trời đã tối, đem bao tải trước đó đã chuẩn bị kỹ càng lên vai, chuẩn bị ra khỏi cửa.
Kiếm Tỳ lại yếu ớt nói:
-Vạn nhất thời điểm ngươi đi, ta cũng đi rồi, làm sao bây giờ?
Âm thanh rất nhỏ, nhưng Phiền Lực mới đi ra khỏi cửa, vẫn nghe được.
Lúc này hắn lắc đầu một cái, nói:
-Biết vì sao chủ thượng lấy danh tự này cho ngươi không?
-Ta cảm thấy. . . Ngươi không nói danh tự này. . . Ta còn có thể sống thêm một lúc. . .
Phiền Lực tự nhiên nói:
-Bởi… Tiện danh... Dễ nuôi!
. . .
Toàn bộ Tấn địa kỳ thực đang nằm trong giai đoạn nghỉ ngơi lấy sức, chiến hỏa tàn phá cũng không phải một sớm một chiều có thể khôi phục được, nhưng Dĩnh Đô là một ngoại lệ.
Một là cho dù lúc trước dã nhân, phản quân làm ầm ĩ đến đâu, cuối cùng bởi Tư Đồ Lôi trước khi chết ra sức một đòn, giúp tòa đô thành của Tư Đồ gia này chưa từng rơi vào tay địch thủ.
Hai lại là chiến hỏa dẫn đến lưu dân theo bản năng tụ tập về Dĩnh Đô, bởi vậy sẽ chồng chất tạo ra một loại phồn vinh dị dạng, làm cho Dĩnh Đô thoạt nhìn so với trước còn náo nhiệt hơn không ít.
Lúc này, Phiền Lực trên bả vai khoác một cái bao tải, yên lặng cất bước trên mặt đường, Dĩnh Đô không có lệnh giới nghiêm vào ban đêm, cho nên cho dù đêm vẫn rất huyên náo.
Tại cửa một quán rượu nhỏ, Phiền Lực dừng bước, hắn nhìn thấy một nam tử đeo kiếm đang ngồi đằng kia ăn uống.
Yến nhân yêu thích bội đao, Tấn nhân yêu thích bội kiếm, hiện nay tuy nói Tấn địa đã sáp nhập vào Yến thổ, nhưng một ít thói quen của Tấn nhân trong thời gian ngắn sẽ khó thay đổi được.
Phiền Lực yên lặng đứng bên ngoài nhìn người kia, nhìn người kia ăn uống no đủ trả tiền, cầm lấy kiếm, chuẩn bị rời đi.
Kiếm khách kia rời khỏi tửu quán, đi tới một nơi vắng vẻ, đặt kiếm một bên, bắt đầu tháo đai lưng quần ra, nhìn dáng dấp hẳn chuẩn bị “Xả lũ”.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long