Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 893: CÁ BÉO NGẬY

Phiền Lực đợi một lúc, chờ tên kia thu lại đai lưng quần, tiến về phía trước một túm bắt lấy cổ đối phương, sau đó như xách con gà nhấc đối phương lên, đồng thời một cái tay khác lấy ra bao tải, chuẩn bị nhét vào.

Ai ngờ trên người tên kiếm khách này lại thả ra một đạo lam quang yếu ớt, đồng thời một tay ép xuống, tự nhiên móc ra một cây chủy thủ, đâm về phía ngực Phiền Lực.

Phiền Lực hơi bất ngờ, lúc này lần thứ hai giơ cánh tay lên.

Bởi thể trạng Phiền Lực quá cao to, cánh tay tự nhiên cũng dài, mà vóc người tên kiếm khách này hơi hơi gầy nhom một ít, khiến hắn đâm cây chủy thủ về phía trước dĩ nhiên không thể chạm tới Phiền Lực, đợi hắn muốn xoay ngược cổ tay cắt chém cánh tay, bàn tay Phiền Lực đã phát lực.

Cọt kẹt!

Cổ tên kiếm khách kia trực tiếp bị vặn gãy, khóe miệng tràn ra máu tươi, đầu quẹo xuống.

Phiền Lực buông tay ra, "Xoạch" một tiếng.

Thi thể tên kiếm khách kia rơi trên mặt đất.

Phiền Lực nhìn bao tải một chút, hơi bất đắc dĩ, ban đầu hắn muốn tìm một tên kiếm khách đi xem bệnh cho Kiếm Tỳ, bởi mấy vị đại phu trong thành này đã xem qua cho Kiếm Tỳ, vẫn không thể chữa được, hơn nữa tình trạng cơ thể hiện tại của Kiếm Tỳ đã không cách nào thích ứng đi đường, nên Phiền Lực không dám mạnh mẽ mang nàng về Tuyết Hải Quan.

Cho nên, chỉ có thể tìm kiếm vài tên kiếm khách trong Dĩnh Đô này tới xem một chút, đều là người sử dụng kiếm, có lẽ có thể nhìn ra chút môn đạo.

Phiền Lực nhặt bao tải lên, xoay người rời hẻm nhỏ, chuẩn bị đi tìm vị “Đại phu” kế tiếp.

Phiền Lực rời đi không bao lâu, một đám giáp sĩ chen chúc mà vào, người cầm đầu, rõ ràng là vị Nhiễm Dân kia ngày xưa từng cùng Tiểu lục tử uống rượu trong huyện nha.

Một tên thủ hạ kiểm tra thi thể kiếm khách, bẩm báo:

-Đô úy, người chết rồi, cái cổ bị lực lượng lớn vặn gãy.

Ánh mắt Nhiễm Dân hơi ngưng tụ, nói:

- Thú vị, chúng ta nhìn chăm chú chừng mấy ngày, vào lúc này lại bị người khác xử lý.

-Đô úy, có phải người của Mật điệp tư bí mật giúp chúng ta hay không?

-Người của Mật điệp tư sẽ nhìn chằm chằm loại cá nhỏ này sao?

Nhiễm Dân hỏi ngược lại.

Nhưng kỳ thực chính hắn cũng không dám chắc, bởi tuy hắn được Binh bộ Thượng thư coi trọng, trong Dĩnh Đô được ủy thác lên chức Đô úy thủ thành, nhưng rốt cuộc Mật điệp tư không cùng đường với hắn, rốt cuộc có phải Mật điệp tư ra tay hay không, hắn cũng không biết, càng không cách nào đi hỏi.

Chiếu theo lẽ thường, Mật điệp tư chủ yếu nhắm vào mật thám của Càn nhân và Sở nhân, mà đám Đô úy địa phương như hắn này, chủ yếu phụ trách thanh lý tổ chức phản loạn Tấn nhân.

-Xử lý thi thể, lại kiểm tra một chút, những người còn lại, đi theo ta.

-Vâng, Đô úy.

. . .

Tại góc đông bắc Dĩnh Đô có một khu vực trống trải, bởi trước đây vì sớm đối ứng phản quân và dã nhân khả năng phát động thế tiến công, cho nên nhà cửa khu vực này đều bị san bằng phục vụ chiến tranh, tuy nói chiến sự lắng lại, nơi này đã bắt đầu lẻ tẻ xây dựng lại nhà cửa, nhưng vẫn còn một khu vực hoang vu rộng lớn.

Một vị chưởng quỹ Thành thân vương phủ dẫn người tới đây, chiếm đất xây dựng một tòa thanh các rất đẹp, mục đích chủ yếu chính là kinh doanh và làm ăn.

Rốt cuộc trong một tòa thành lớn nhiều nhân khẩu như vậy, muốn tìm một khu vực tương tự thế này cũng rất khó.

Đối loại cử động đánh dấu lãnh thổ làm ăn này, trong Dĩnh Đô thậm chí Yến nhân, đều mở một con mắt nhắm một con mắt không nói gì với việc này.

Bởi đây dù sao cũng là sản nghiệp của Thành thân vương phủ, hiện tại Thành thân vương phủ ngoan như vậy, từ bỏ binh quyền từ bỏ sức ảnh hưởng chính trị nguyên bản thuộc về Tư Đồ gia, Yến nhân ngươi dù sao cũng phải cho người ta kiếm ăn chứ?

Chỉ cần không phải chuyện đặc biệt quá đáng, kỳ thực đều có thể tiếp thu, huống chi trước khi Yến nhân làm chủ nơi này, toàn bộ Dĩnh Đô đều thuộc về Tư Đồ gia.

Lúc này tại một góc thanh các, trong một tòa tiểu đình, hai nam tử trên thân một trắng một đen, ngồi đối diện nhau.

Bên người mỗi người đều có một hầu gái hầu hạ, trong hành lang ngoài đình còn có vũ cơ chập chờn.

Người nam tử mặc đồ đen họ Trương, tên Nhất Thanh, là Tấn nhân chính gốc, cha hắn là Trương Văn Thông từng nhận chức phủ doãn Dĩnh Đô, sau này Yến nhân đến rồi, vị trí phủ doãn kia tất nhiên đổi thành quan Yến nhân, nhưng cha hắn vẫn được cơ cấu giữa chức vị khác là nhậm thông phán.

Tuy nói chức quan hơi nhỏ, cấp bậc cũng xuống, nhưng trong thời loạn thế đại biến này, có thể bảo vệ được một nhà già trẻ, đồng thời có thể bảo lưu là một viên chức, đã không dễ rồi.

Nam tử mặc đồ trắng họ Tần, tên Đạo Lạc, mà nguyên bản Trần gia từng là danh môn văn mạch Tấn địa, tổ tiên từng có mấy vị đại nho, trong đó có một vị từng làm Đế Sư cho Tấn Hoàng.

Có điều không giống Trương gia, hai năm trước Trần gia bị liên lụy rất lớn trong binh tai, bởi gia tộc từng tư tàng huyết mạch Văn Nhân gia nên bị Yến quân phá nhà.

Tuy nói Trần gia vẫn chưa đến mức bị đuổi tận giết tuyệt, nhưng tử tôn các hệ còn lại đều không thể không rời chủ tông ly tán.

Lần này Trần Đạo Lạc tới Dĩnh Đô, mang theo cha mẹ hắn và một thư đồng, đến bái phỏng bạn cũ Trương Nhất Thanh này, kỳ thực cũng là một loại nhờ vả.

Trương Nhất Thanh cũng là bạn chí cốt, không bởi gia tộc bạn tốt đã suy tàn mà xem thường người ta, chủ động hẹn người ta đến nhã các này gặp nhau.

-Đạo Lạc huynh, ăn cá, con cá này chính là cá tuyết Vọng Giang, tại cánh đồng tuyết có rất nhiều, nhưng trong Vọng Giang lại cực ít, muốn bắt rất khó, mà đợi mặt sông đóng băng, coi như muốn ăn cũng không ăn được đi.

Trần Đạo Lạc duổi chiếc đũa gắp một miếng thịt cá, để vào trong miệng, gật gù, nói:

-Xác thực ngon.

Trương Nhất Thanh uống một chút rượu, lộ ra một chút cuồng thái, nói:

-Có thể không ngon sao, cá trong Vọng Giang năm nay béo ngậy hơn trước kia nhiều, Đạo Lạc huynh biết vì sao không?

Trần Đạo Lạc lắc đầu một cái.

Trương Nhất Thanh tự hỏi tự đáp:

-Nhờ huyết nhục nuôi nấng, sau hai trận đại chiến, số lượng thi hài nằm dưới Vọng Giang đã lên tới hàng chục vạn, cá trong sông không muốn béo cũng khó?

Trần Đạo Lạc gật gù, cười nói:

-Nói như thế lại phải cố ăn thêm, sau này hẳn không được ăn món cá ngon như vậy nữa.

Nói xong, Trần Đạo Lạc lại cầm chiếc đũa kẹp cá.

Trương Nhất Thanh hơi sững một chút, lập tức gật gù, nói:

-Đạo Lạc huynh có thể nghĩ thông suốt, tất nhiên cực tốt.

Trần Đạo Lạc biết bằng hữu tốt này của hắn đang chỉ điểm hắn, để đũa xuống bưng chén rượu lên, cụng một cái với đối phương, nói:

-Nhất Thanh huynh, ta thả xuống được, cũng nhìn thoáng được, con người mà, đều phải ăn cơm!

Trương Nhất Thanh uống rượu, yên lặng đặt chén xuống.

Trần Đạo Lạc đẩy nhẹ mở tay hầu gái, cầm bầu rượu lên tự rót, đồng thời nói:

-Yến nhân thế lớn, kỳ thực trước đây, thời khắc gia tốc bàng hoàng, ta xác thực từng ký thác vào Tư Đồ gia, nhưng nâng ngọn cờ Tấn địa lên. Rốt cuộc lúc trước nói có vẻ hơi phạm kỵ húy, không quan tâm đến cuối cùng do ai định đoạt, Văn Nhân gia, Hách Liên gia hay Tư Đồ gia thậm chí là Tấn Hoàng. Chung quy, vẫn phải là Tấn nhân ta tự tính.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!