Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 913: SƠN TẶC

Hai tay Tứ Nương mở ra, từng sợi tơ cấp tốc hướng trên lều kéo dài ra, lúc này có một mũi tên to lớn bắn thủng lều vải trực tiếp lao về phía này.

Sợi tơ của Tứ Nương xác thực đầu tiên kẹp lại mũi tên hẳn của xe bắn tên này, nhưng trên mũi tên được bọc bằng một tầng đồ vật, sợi tợ rất sắc bén, lúc chặn lại một cách tự nhiên cắt đồ vật kia ra, chất lỏng mùi tanh từ bên trong bắn tung tóe ra.

-Dầu hỏa!

Lúc này Trịnh Phàm hét lớn một tiếng:

-Lùi!

Lập tức, hai chân Trịnh Phàm đạp đất, vào lúc này Ma Hoàn trong ngực cũng phát lực, hai cha con đồng thời phát lực đánh về phía sau.

Lều vải cũng không kiên cố, trực tiếp bị Trịnh Phàm phá tan lỗ hổng, lật lăn ra ngoài.

Bên kia, A Minh không chút do dự mà dùng lưng che trước người Tứ Nương, Tứ Nương chặt đứt liên hệ với sợi tơ, bắt đầu cấp tốc rút lui.

Oanh!

Dầu hỏa gặp phải than lửa trong lều vải trực tiếp bốc hỏa, toàn bộ lều vải trong chớp mắt bị nhen lửa.

Mà Trịnh Phàm bên này, cũng may Tứ Nương sớm báo động trước cản trở mũi tên kia một hồi, đồng thời Ma Hoàn trợ giúp, để hắn sớm rời khỏi đám cháy bên kia.

Tứ Nương được A Minh che chở cũng chạy trốn đi, bản thân Tứ Nương không có chuyện gì, nhưng quần áo phía sau lưng A Minh rõ ràng đã bốc cháy.

Sau khi ra ngoài, A Minh lập tức để mặt lưng phía sau dán lên đất, điên cuồng lăn lộn, dập tắt ngọn lửa trên người.

Sau khi lửa tắt, A Minh nằm trên đất hơi bất đắc dĩ.

Bởi so với bỏng, hắn càng thích bị tiễn bắn hơn.

Lấy mũi tên đơn giản hơn nhiều, nhổ ra, một cái hai cái ba cái bốn cái leng keng leng keng.

Nhưng vết bỏng này, bản thân hắn phải chờ Tứ Nương hỗ trợ dọn dẹp cát đá, tro bụi và mảnh vụn quần áo trong vết thương, bằng không chờ sau khi da thịt hắn lành lại, trong cơ thể hắn chẳng phải có nhân bánh.

Nha, đây tuyệt đối là trải nghiệm cực kỳ sốt ruột.

-Có thích khách!

-Bảo vệ Bá gia!

-Bảo vệ Bá gia!

Một đám giáp sĩ lập tức chen chúc tới, Trịnh Phàm mới vừa bò dậy, ngay lập tức sẽ bị ba tầng binh sĩ dùng thân thể bảo vệ.

Giáp sĩ xung quanh cấp tốc kết trận đi ra ngoài, hàng trước cầm đao ngang, hàng sau giương cung lắp tên.

Mà người nhà họ Phạm bên kia cũng bị động tĩnh kinh động tới, dưới Phạm Vĩnh Tân dẫn dắt lập tức tới ngay, nhưng họ lại bị giáp sĩ xung quanh ngăn cản.

Mà bên này, Tứ Nương đầu tiên mắng:

-Tiết Tam tên rác rưởi kia!

Tứ Nương lập tức, cắn răng, ánh mắt nhìn lên phía trên.

Thân thể nàng bổ nhào về phía trước, cả người lại trực tiếp kề sát trên sườn núp, dựa vào sợi tơ thả quanh thân tiến hành quấn quanh góc cạnh, cả người nhanh chóng bò lên trên.

Rất rõ ràng, lúc trước xe bắn tên đến từ trên vách núi cheo leo!

Đồng thời, còn có hai người từ trong đám giáp sĩ chui ra, như con nhện theo Tứ Nương đồng thời bò lên núi, bọn họ là người của Thiên Cơ các.

Sau khi lão nhân Tằng Sơ Lãng nương nhờ Trịnh Phàm, mang thủ hạ môn nhân phụ trách phòng ngự và xây dựng Tuyết Hải Quan đồng thời tiến hành cải tạo dụng cụ công thành.

Đồng thời, vì biểu đạt trung tâm, toàn bộ Thiên Cơ các chỉ còn lại ba vị hộ pháp, đã lấy ra hai người theo Trịnh Phàm tiến vào Sở.

Còn sót lại một người, chính là bản thân Tằng Sơ Lãng, hắn không thể đi theo.

Kim Thuật Khả bên này phản ứng so với Tứ Nương chậm một chút, hắn rốt cuộc còn phải triệu tập quân sĩ, có điều rất nhanh đã phân phối xong nhiệm vụ.

-Bọn ngươi bảo vệ Bá gia, Kha Nham Đông Ca, ngươi dẫn người đi phía tây, những người còn lại, theo ta đi phía đông, giờ khắc này đều lên núi!

Rất nhanh, lúc này giáp sĩ phía dưới phân ra ba bộ phận.

Năm trăm người lưu lại bảo vệ Trịnh Phàm đồng thời cảnh giác người nhà họ Phạm bên kia.

Những người còn lại chia làm hai bộ phận, phân biệt dưới Kim Thuật Khả và Kha Nham Đông Ca suất lĩnh, từ hai bên sườn núi xông lên núi.

Trong lúc nhất thời, tiếng giáp trụ cực kỳ nghiêm nghị.

. . .

-Ngưu Tử, đi mau, ta không thể mang xe bắn tên này đi được.

-Trại chủ, sao có thể, đây chính là bảo bối trong trại ta đấy, làm sao có thể bỏ lại, không được, ta đến mang về!

-Đánh rắm, đi nhanh cho lão tử, không đi nữa sẽ không kịp đâu!

-Không đi, không đi, xe bắn tên này vô cùng quý giá, ta không thể đi, trại chủ ngài nhìn xem, đại quan Yến cẩu kia chết chưa? Hẳn chết rồi đi, đánh giá vào lúc này hẳn đã bị nướng thành thịt chín.

-Trại chủ, không tốt rồi, trên sơn đạo phía tây có Yến cẩu xông lên rồi.

-Trại chủ, trên sơn đạo phía đông cũng có Yến cẩu đến rồi!

Nam tử được gọi là chủ trại có thể trạng cường tráng, cho dù hiện tại ngày đông, hắn vẫn chỉ mặc một bộ áo lộ vai.

Sau khi nghe thuộc hạ báo cáo, lúc này hắn quát tên thủ hạ sử dụng xe bắn tên kia:

-Ngưu Tử, đi, bỏ nó đi, bằng không mọi người đều phải chết chỗ này!

Nam tử được gọi là Ngưu Tử, cũng lập tức gật gù, không còn dọn dẹp xe bắn tên, ngược lại nói:

-Mẹ nó, Yến cẩu đến thật nhanh!

Mọi người không từ hai bên đông tây xuống núi, mà lựa chọn tiếp tục lên núi, đặc điểm lớn nhất Mông sơn nơi này chính là núi với núi, đầu núi này không xuống được, có thể đến đỉnh núi đối diện.

Nhưng mà, mọi người vừa mới đi lên trên không tới bước, chợt nghe một tiếng hét thảm.

Trại chủ quay đầu nhìn lại, phát hiện Ngưu Tử đi phía sau nhất đang bưng cổ.

Đợi một huynh đệ bên người muốn đưa tay đi kéo Ngưu Tử, lại sửng sốt phát hiện đầu của Ngưu Tử lại rời khỏi cổ tay hắn rơi ra ngoài.

Tình cảnh này thực sự quá mức kinh sợ, bởi mọi người đều không thấy rõ rốt cuộc chuyện phát sinh thế nào.

Tiếp theo, bóng dáng Tứ Nương hiển lộ ra, nàng vừa mới bò lên, rõ ràng còn hơi thở hổn hển, nhưng trong tròng mắt Tứ Nương lại tràn đầy sát cơ.

-Dám động tới nam nhân của lão nương!

Vừa dứt lời, hai sợi tơ bắn nhanh ra, trực tiếp đâm vào thân thể hai tên sơn tặc phía trước, trên người bọn họ căn bản không mặc giáp trụ, cho nên sợi tơ đâm vào đặc biệt dễ dàng.

A!

A!

Lúc này hai tên sơn tác phát ra tiếng kêu thảm.

Hai người từ trên vách đá lao ra ngoài, sau khi hạ xuống không chút do dự mà nhào về phía trước, như hai con báo săn.

Tên trại chủ kia cực kỳ hung ác, cũng xách đao nhảy xuống chém về phía Tứ Nương.

Tứ Nương không né tránh, hiện tại hôm nay nàng theo Trịnh Phàm nước lên thì thuyền lên, bên ngoài thực lực Lục phẩm cộng thêm kinh nghiệm và năng lực Ma Vương của nàng, làm sao có thể không đánh lại một tên đầu mục sơn tặc được?

Bạch! Bạch! Bạch!

Trong lúc nhất thời, từng đạo từng đạo sợi tơ giăng đầy trước mặt hắn.

Đao trại chủ chặt xuống bị cản, sức mạnh cũng bởi vậy dời đi, đợi lúc trại chủ muốn rút đi, lại phát hiện hắn căn bản không rút đao ra được.

Cũng may vị trại chủ này quyết đoán, lúc này quăng đao, thân thể cấp tốc lùi về sau, tránh thoát sợi tơ vây quét.

Mà sau khi hai hộ pháp Thiên Cơ các kia dùng khôi lỗi hành hạ chết hai tên sơn tặc, không chút do dự chạy về phía mục tiêu kế tiếp.

Đám sơn tặc này tổng cộng không đến hai mươi người, lúc trước bởi ẩn nấp không đốt đèn, cho nên dưới cảnh tối lửa tắt đen bị Tứ Nương và hai hộ pháp Thiên Cơ các lấy phương thức này vọt một cái, trực tiếp dọa sợ không còn chương trình, những người còn lại bắt đầu điên cuồng chạy trốn.

Nhưng bởi sự chậm trễ này, khiến bọn họ không thể ngay lập tức chạy lên núi, vẫn bị hai nhóm giáp sĩ Tuyết Hải Quan trên sơn đạo hai bên đông tây đánh tới chớp nhoáng.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!