Những sơn tặc này làm sao có thể là đối thủ của đám tinh nhuệ trải qua chiến trường này?
Huống hồ trên nhân số còn thuộc về phe yếu, lập tức bị ném lăn một mảnh, nếu không phải Kim Thuật Khả kêu to để lại người sống, khả năng không còn ai sống sót.
Mà trại chủ bên kia, sau khi chạy trốn khỏi thế tiến công của Tứ Nương, đi không được mấy bước, bị hai giáp sĩ dùng đao kê vào, tiếp theo lại có hai đồng đội đạp ngã xuống một cái, triệt để đè hắn trên mặt đất, mặc cho hắn giãy dụa thế nào đều không làm nên chuyện.
Từ đó, nhóm thích khách kia trừ bỏ ba bốn tên bị bắt sống bên ngoài, toàn bộ còn lại đều bị đánh chết.
Tứ Nương đi tới trước mặt trại chủ kia, trong mắt, tất cả đều là sát cơ.
Hai năm qua, Tứ Nương đã rất ít khi ra sân khấu chém giết, phần lớn thời điểm đều ở phía sau chưởng quản công việc tiền lương, nhưng chuyện này không hề mang ý nghĩa tính khí Tứ Nương bị san bằng rồi.
Ma Vương chung quy là Ma Vương, dòng ý niệm ương ngạnh trong lòng kia làm sao có thể hao mòn được?
Lúc này Kim Thuật Khả hiển nhiên cũng sợ hãi đối với Tứ Nương, rốt cuộc, coi như không nhìn thực lực của Tứ Nương, chỉ nhìn nàng là người bên gối chủ thượng, mang thân phận chủ mẫu, Kim Thuật Khả cũng không dám bất kính đối với Tứ Nương.
Nhưng lúc này hắn vẫn nhắm mắt nhắc nhở:
-Phong tiên sinh, vẫn nên để Bá gia phỏng vấn chứ?
Tứ Nương nghe vậy, sát khí trong mắt thu lại… Chậm rãi gật đầu.
Mà bên người Tứ Nương, hai vị hộ pháp Thiên Cơ các ngẩng đầu lên, trên người bọn họ mặc cũng là giáp trụ Tuyết Hải Quan, ngày thường không khác gì binh sĩ phổ thông.
Nhưng lúc này, bọn họ lại giống hai con nhện tứ chi chống dưới đất, ngẩng đầu lên, trên mặt đều là máu tươi, bọn họ đang nở nụ cười lấy lòng Tứ Nương.
. . .
-Cho nên, tập kích ta… Là một đám sơn tặc?
Đối mặt kết quả này, Trịnh Phàm hơi bất ngờ.
Tứ Nương vừa kết thúc quá trình thẩm vấn đám sơn tặc kia, hồi bẩm nói:
-Đúng, chủ thượng, thuộc hạ dùng hình, hắn nói, hẳn là thật.
Thủ đoạn dùng hình của đám Ma Vương, Trịnh Phàm đã biết sự lợi hại.
Tứ Nương bổ sung:
-Bọn hắn không cấu kết với thế lực khác, bọn họ chỉ biết chủ thượng ngài là người Yến, cho nên muốn đến ám sát ngài.
-Thật sự?
-Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hẳn mọi chuyện chỉ như vậy. Bọn họ là thổ phỉ Toàn Phong trại, ở ngay Mông sơn, hẳn mấy ngày trước nhìn thấy đội ngũ chúng ta.
-A, thú vị!
Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nguyên bản tưởng rằng thế lực nào đó ra tay với hắn, khả năng đến từ Sở Quốc, cũng có thể đến từ Càn Quốc, thậm chí xấu bụng một chút suy đoán, cũng không phải không có khả năng đến từ Yến Quốc.
Nhưng đột nhiên chuyện trở nên sạch sẽ như vậy, thật khiến người ta không thích ứng.
Lúc này A Minh ngồi bên người Trịnh Phàm, mở miệng nói:
-Này, Tứ Nương, có thể giúp ta xử lý một chút vết thương sau lưng hay không? Hiện tại ta rất thống khổ khống chế vết thương không khép lại đây.
Vết thương còn chưa được xử lý, cho nên cần khống chế để nó không khép lại, điều này mang ý nghĩa vết thương vẫn còn đó, tự nhiên hắn vẫn phải chịu đau đớn.
Mà nếu hồi phục như cũ mà nói, chờ một lúc nữa lại phải rạch da xử lý bên trong, sẽ càng khó chịu, cho nên A Minh tình nguyện cố nén đến bây giờ.
-Tứ Nương, ngươi giúp A Minh xử lý một chút vết thương đi, ta đi xem tên thích khách kia.
-Vâng, chủ thượng.
Lúc Trịnh Phàm đi ra khỏi lều vải, trời đã sáng.
Phạm Vĩnh Tân cầu kiến nhiều lần, Trịnh Phàm đều từ chối, thậm chí lúc Tứ Nương thẩm vấn phạm nhân, Trịnh Phàm còn ngủ bù một giấc.
Khả năng, đúng là bản thân trải qua nhiều trận chiến, được lịch duyện rất nhiều, hơn nữa dù sao hắn không chết.
Cho nên trong lòng cũng không sóng lớn gì, rất nhanh có thể ngủ.
Vào lúc này, đã giữa trưa rồi.
Bởi chuyện tối hôm qua, cường độ cảnh giới bên ngoài rất cao, Phạm gia không cho phép bất luận người nào tới gần, người vi phạm trực tiếp bị chém giết.
Trịnh Phàm đi vào lều vải nơi tên thủ lĩnh sơn tặc kia bị giam, lúc chưa đi vào đã thấy trên lều nhiễm rất nhiều giọt máu rồi.
Chờ sau khi vào, mới phát hiện vị trại chủ sơn tặc kia đã máu thịt be bét nằm nơi đó.
Kỳ thực, vị trại chủ này cũng đáng thương.
Ban đầu, lúc Tứ Nương thẩm vấn hắn, hắn chỉ nói “Oan có đầu nợ có chủ, ai làm nấy chịu! Đại trượng phu đi không đổi tên, ngồi không đổi họ" chuyện này do chính lão tử làm, không có người nào sai khiến.
Sau đó, Tứ Nương không tin, dụng hình, dụng hình, dụng hình, dụng hình, dụng hình. . .
Cuối cùng, thực sự không có đáp án thứ hai.
Vị trại chủ này đã bị hành hạ đến không chịu nổi bắt đầu gọi Phong Tứ Nương là bà nội,
Tứ Nương mới xác định đáp án lúc trước của người ta chính là đáp án thật.
Lúc này nhìn thấy Trịnh Phàm đi vào, trại chủ uể oải mở mắt ra, liếc mắt nhìn Trịnh Phàm, tựa hồ suy đoán ra thân phận của Trịnh Phàm, Tứ Nương không ở đây, cho nên hắn hơi hơi kiên cường một chút, khóe miệng kéo một cái, gắng gượng khó khăn lộ ra một cái biểu hiện "Chẳng đáng".
-Tại sao ngươi muốn giết ta?
-Giết. . . Yến cẩu.
-Làm càn!
Kim Thuật Khả đi theo Trịnh Phàm tiến vào, mắng.
Trịnh Phàm giơ tay ngăn cản Kim Thuật Khả, gật gù, nói:
-Ngược lại cũng coi như hán tử.
Lần đầu vào Sở Quốc, không ngờ nguy cơ đầu tiên xuất hiện lại đến từ đám thổ phỉ.
-Như vậy đi.
Trịnh Phàm cười cợt, nói.
-Cho ngươi chết thoải mái?
Hiển nhiên, lúc trước vị trại chủ Toàn Phong trại bị thủ đoạn của Tứ Nương dằn vặt sợ, lúc này nghe được lời này của Trịnh Phàm, trên mặt lộ ra thần sắc giải thoát, thậm chí, còn nói một câu:
-Đa tạ…
-Khách khí rồi.
Trịnh Phàm nói với Kim Thuật Khả:
-Lấy cho hắn một ít rượu, sau đó dứt khoát cho hắn lên đường.
-Vâng, Bá gia.
Sau khi phân phó, Trịnh Phàm đi ra lều vải, trước mũi không còn mùi máu tanh, không nhịn được chậm rãi xoay người.
Lúc này, Phạm Vĩnh Tân phía bên ngoài hô:
-Bá gia, Bá gia. . .
Trịnh Phàm phất tay, ra hiệu giáp sĩ phía trước cho đi.
Phạm Vĩnh Tân mang theo hai người nhà họ Phạm đồng thời lại đây, lập tức nói:
-Bá gia, tiểu nhân đáng chết, tiểu nhân đáng chết, để tối hôm qua Bá gia chấn kinh, tiểu nhân tội đáng muôn chết.
-Không có chuyện gì, không có chuyện gì.
Nếu việc này không liên quan đến Phạm gia, Trịnh Phàm cũng lười truy cứu, rốt cuộc dọc đường đến nay, Phạm gia biểu hiện rất tốt.
-Có điều Bá gia yên tâm, sáng hôm nay, mấy tòa bảo trại phía trước đã phái nhân mã đi vây quét Toàn Phong trại, tin tức vừa mới truyền đến. Toàn Phong trại từ trên xuống dưới, cả người già trẻ em, đã chó gà không tha, kính xin Bá gia xin bớt giận.
Trịnh Phàm nghe vậy, đưa tay vỗ vỗ vai của Phạm Vĩnh Tân.
Phạm Vĩnh Tân thụ sủng nhược kinh, thân thể hơi ngồi xổm xuống một ít.
Trịnh Phàm quay đầu lại, liếc mắt nhìn lều vải bị nhiễm máu kia.
-A.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long