Tòa thổ phỉ gọi là Toàn Phong trại này, đã không còn.
Có người nói, nó tồn tại trên địa giới Mông sơn từ nhiều năm trước rồi, đây là một đám người chèo thuyền bất mãn áp bức, sau khi giết quản sự, tụ tập lại trên núi lập trại.
Ngày thường cũng làm một ít hoạt động giết người cướp của, cũng được đội buôn khác dùng tiền thuê bảo vệ, rốt cuộc cũng coi như tuân thủ quy củ nơi này.
Rốt cuộc, trại không tuân quy củ, khẳng định đã sớm không còn.
Nhưng người của trại này, chợt có một ngày, nhìn thấy một đám người Yến tiến vào núi, đầu óc nóng lên, đến ám sát chủ tướng người Yến.
Một mực, sau lưng của bọn họ, không có người và thế lực khác sai khiến.
Nhưng mà, càng loại hành vi tự phát, càng loại hành vi không có công danh lợi lộc thúc đẩy này, trái lại càng khó để người ta thích ứng, tựa hồ vi phạm ước định mà mọi người ngầm thừa nhận.
Sở Quốc, cũng có vấn đề của Sở Quốc, đầu tiên, nó tuyệt đối không phải văn thần không ái tài, vũ nhân không tiếc chết, càng không phải cục diện trên dưới đồng lòng.
Bằng không, không phải bây giờ Yến Quốc hùng cứ phương bắc thèm thuồng nhìn xuống phương nam, mà là Đại Sở bắc phạt uy chấn thiên hạ rồi.
Một ít chuyện cụ thể, tỷ như người già trẻ em trong trại rốt cuộc có may mắn còn sống sót hay không, hoặc liệu có một hài tử may mắn thoát chết trốn đi, ẩn cư nhiều năm, sau đó lại đến tìm hắn báo thù.
Riêng loại chuyện này, Trịnh bá gia đã không thèm để ý rồi.
Hắn thậm chí không hỏi tên người trại chủ kia, Kim Thuật Khả tìm rượu cho hắn, đút cho hắn uống, sau đó đưa hắn lên đường, Trịnh Phàm không nhìn tên kia lần thứ hai.
Chỉ có thể nói, có ít người, có một số việc, nhất định sẽ làm phong cảnh, làm nền cho đời này.
Bản thân hắn thức tỉnh trên thế giới này không được mấy năm, nhưng đủ loại kiểu dáng phong cảnh, xác thực đã xem qua không ít.
Thậm chí, tình cờ Trịnh Phàm cũng sẽ mê man, mê man với thế giới này, rốt cuộc hắn là tồn tại chân thực, hay chỉ là một vị khách vội vã qua đường.
Đây là tâm cảnh thuộc về Thi gia, mỗi lần nhờ vào đó biểu đạt, ca lấy vịnh chí.
Tiểu lục tử từng nói, cái gọi là Thi gia, đơn giản là cố gắng biểu đạt dòng chán ngán trong lòng viết ra thành chữ thôi, tại sao chỉ có bọn họ viết, người khác không viết?
Bởi trên đời này đại đa số người, đều vì chuyện cơm áo bận rộn, vì tục vụ khốn đốn, không có thời gian rảnh rỗi như đám Thi gia kia.
Trịnh bá gia yêu thích loại cảm giác lập dị này.
Cân nhắc, không phải vì mục đích, mà chỉ vì chơi đùa.
Có lẽ đây mới là chân lý của cuộc sống!
Lần ám sát này, xem như đã có một kết thúc rồi.
Trên chuyện “Diệt khẩu” này, Phạm gia và người cũng chuỗi lợi ích với Phạm gia, có thể làm càng quả quyết hơn Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm chỉ cần mang theo người tiếp tục tiến lên, dấu vết bọn họ để lại, sẽ có người tận tâm tận lực hỗ trợ phủi đến sạch bóng.
Từng có lúc, Bắc Phong quận cũng có quân đầu san sát khắp nơi, mà địa giới Mông sơn, so với Bắc Phong quận năm đó, chỉ có hơn chứ không kém.
Rốt cuộc, Sở Quốc thực thi quy chế quý tộc, nếu nói môn phiệt muốn làm gì ít nhất cần phải để ý trước sau một chút, như vậy quý tộc trong lãnh địa nắm quyền sinh quyền sát trong tay, cái này hoàn toàn hợp pháp, là vua một cõi đường hoàng ra dáng.
Địa phương tăng cường quyền lực, không thể tránh khỏi sẽ dẫn đến Hoàng quyền suy yếu, đây là hai nguồn sức mạnh bên này vừa biến mất, bên kia lại sinh ra, vĩnh viễn không thể tồn tại quan hệ cộng thắng cộng sinh.
Cho nên, mới xuất hiện cục diện kỳ lạ, tại Trấn Nam quan nơi đó, đại quân san sát ngăn trở Yến quân xuôi nam, Mông sơn nơi này, Trịnh bá gia dẫn binh vào Sở được hoan nghênh.
Hạ Dung là một huyện thành, xem như địa giới cuối cùng của Mông sơn, đi qua Hạ Dung coi như triệt để rời khỏi khu vực sơn mạch gồ ghề, miễn cưỡng xem như tiến vào nội địa chân chính của Sở Quốc rồi.
Hạ Dung không phải Phạm gia, bởi Phạm gia là gia tộc nô bộc của Khuất thị, thay Khuất thị kinh thương lấy tiền, không có tư cách nắm giữ đất phong.
Nhưng Hạ Dung lại là Phạm gia, bởi gia tộc lấy kinh thương làm gốc này, đã sớm đem xúc tu thâm nhập vào mọi phương diện của Hạ Dung, đồng thời duỗi tay ra toàn bộ địa giới Mông sơn.
Trịnh bá gia một đường vào Sở an bình, có thể nói rằng Phạm gia đang hướng Trịnh bá gia bày ra năng lực gia tộc, biểu lộ ra tiềm lực của Phạm gia.
Tiểu lục tử và Phạm gia có liên lạc không cạn, loại liên lạc này để Trịnh Phàm mơ hồ cảm thấy tựa hồ vượt qua quan hệ buôn lậu đơn thuần.
Nhưng… Người, do Tiểu lục tử giới thiệu… Mà mua bán, lại để Trịnh bá gia đích thân đàm luận!
Tiểu lục tử chỉ là người trung gian, Tiểu lục tử còn phải ngồi xổm tại Yến Kinh, hắn không thể rời đi Yến Kinh, chí ít, không thể rời khỏi Thiên Thành quận, bởi thân thể của Yến Hoàng, vẫn luôn có tin đồn không tốt.
Thứ hai, chuyện liên quan đến thương nhân thường thường rắc rối phức tạp, nhưng một khi rơi trên binh đao, thường thường có thể thoải mái và nhanh hơn nhiều.
Nhánh nhân mã của Trịnh Phàm này không tiến vào phúc địa Phạm gia, mà dừng lại tại một tòa trang viên vùng ngoại ô Hạ Dung, đây là ngoại trạch Phạm gia, có thể nói là nơi nghỉ mát, rất thanh tĩnh.
Tiết Tam, đã chờ ở đây rồi.
Sau khi gặp mặt, Tiết Tam trực tiếp quỳ phục xuống:
-Xin chủ thượng trị tội!
Thân là “Con mắt” và “Lỗ tai” của chủ nhân, thoạt nhìn bận bịu trước bận bịu sau, lại không thể giúp chủ thượng lẩn tránh lần ám sát kia, bởi Tiết Tam hắn thất trách.
Mỗi Ma Vương, kỳ thực đều có chức quyền, có nhiệm vụ và trách nhiệm.
Cho nên, sau khi đêm đó mũi tên đâm xuống, phản ứng đầu tiên của Tứ Nương chính là mắng Tiết Tam là tên rác rưởi!
Thân là Ma Vương, ngươi có thể không làm việc, nằm một chỗ nghỉ ngơi.
Nhưng nếu ngươi đã làm việc, không thể làm ra sự cố.
Có điều, Trịnh Phàm cũng không làm khó Tiết Tam, chỉ rất ôn hòa nói:
-Đứng lên đi, không có chuyện gì.
Bởi không ai có thể tính không lộ chút sơ hở, Tiết Tam nhìn chằm chằm là hướng đi của binh mã người Sở phụ cận, nói không êm tai, coi như người Phạm gia và những bảo trại thuộc đường dây kia muốn ra tay, chỉ cần Trịnh bá gia không bị chết bất ngờ, muốn che chở Trịnh bá gia an toàn vẫn không thành vấn đề gì, chí ít có thể thoát đi.
Nhưng chẳng ai ngờ, một tên đầu lĩnh sơn tặc dám bắn ra mũi tên đầu tiên với kẻ xâm lược Sở địa.
Tiết Tam cũng không lập dị, đứng lên, nói:
-Chủ thượng, đây là ngoại trạch Phạm gia, Phạm gia đã rút toàn bộ thủ hạ rời khỏi nơi này, hiện tại bên trong do người chúng ta khống chế, người nhà họ Phạm rất biết quy củ.
Tiết Tam sực nhớ đến cái gì, bổ sung:
-Người nhà họ Phạm còn nói với thuộc hạ, gia chủ Phạm gia sẽ đích thân tới đây tham kiến chủ thượng ngài.
Rất biết quy củ!
Đây là đánh giá của Tiết Tam với người Phạm gia.
Trên con đường làm Sở gian, người nhà họ Phạm có thể nói đã giải thích sâu sắc cái gì gọi là người Sở tố chất cao, để Trịnh bá gia lĩnh hội được cảm giác "Xem như ở nhà".
Rút toàn bộ thủ hạ, gia chủ đích thân mang gia quyến lại đây, phách lực này…
Hắc!
Nói thật, Trịnh bá gia trái lại không làm được!
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long